Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
CÙNG NÀNG NÓI CHUYỆN TRĂM NĂMTác giả: Hạ QuânThể loại: Bách hợp, hiện đại, cách biệt tuổi tác, ngọt, HENhân vật chính: Khuất Tĩnh Văn x Kỳ Mặc VũSố chương: 90Trạng thái: Đã hoàn thànhDĩ tĩnh vi tông,Tích mặc như kim.…
Ở đây không húp nội dung. Cảnh báo: OOC, truyện dành cho lứa tuổi trưởng thànhCharacter x F!ReaderNgày bắt đầu: 10.12.2022Fanfic này chỉ được đăng tại Wattpad.…
‼️🔞 Đây là truyện cao H, editor đã cảnh báo trước vậy nên ai thấy không hợp gu hoặc chưa đủ tuổi thì click back chứ đừng cố đọc rồi nói lời tổn thương nhau, mình rất đau lòng‼️ Tên Trung: 合不拢腿-啊肥阿Tác giả: A Phì A.Nguồn convert: VespertineEditor: Hà Y🍋Beta: Renton0713Thể loại: Trùng sinh, Cao H, Quân nhânSố chương: 159 chương.Tình trạng: Full.[VĂN ÁN]Những năm 80.Kiếp trước Từ Nhuyễn bị gia đình ép hôn, gả cho Quý Trình, một vị quân nhân cùng thôn. Cô tin vào lời nói bậy bạ của bạn thân nên mới hiểu lầm Quý Trình. Cô ly hôn với anh rồi rời khỏi thôn, lên thành phố sống khổ không chịu nổi.Sau khi trùng sinh, cô quay lại cái đêm làm tình với Quý Trình, khi thấy Quý Trình cởi quần lót, cô nhìn chỗ đó sưng to. Ở kiếp trước thứ này đã khiến cô cả ngày không khép được chân.Cô cảm thấy mình kiếp trước mắt mù rồi nên mới không cần ông chồng vừa đẹp trai, hàng to lại xài tốt như này, thể lực còn sung mãn khiến cô ngày ngày phun nước miệng liên tục kêu ông xã không cần.Đời này được trùng sinh cô nhất định phải bù đắp lại sự thiếu thốn trong cuộc sống vợ chồng ở kiếp trước.Kiếp này cô và Quý Trình phải tiếp tục sống hạnh phúc bên nhau, bị anh làm đến khi không khép được chân.💛Truyện edit chưa được sự đồng ý của tác giả.💛Mình chỉ đăng truyện duy nhất tại Wattpad @YHa050810. Cấm reup, chuyển ver dưới mọi hình thức !!!!!💥Nghiêm cấm mọi hành vi ăn cắp bản edit!…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Ảnh bìa: -ticzticz-Cô là sát thủ người gặp người sợ, ai đã tưng gặp qua nàng đều trở thành người chết. Ngoài ra cô còn rất ham hiểu về kinh doanh cùng thể thao nhưng tính cách cô rất kì quái. Cô một ngày rảnh rỗi thử tìm một cuốn tiểu thuyết Np,cô dành ra 2 ngày để đọc hết cuốn tiểu thuyết, cô chìm vào giấc ngủ thì đến khi tỉnh dậy cô cư nhiên xuyên đến TG ngôn tình cẩu huyết aTMD cô khinh, cô khóc không ra nước mắt, cô cư nhiên xuyên đến thành nữ phụ cơ đấy, nữ phụ có cái chết cực bi thảm, độc ác tàn nhẫnKhông được, cô phải tránh xa tất cả, cô khinh, các nam chủ à! Nữ chủ ở ngay kia cơ mà, sao lại cứ bám theo cô vậy, cô chỉ là nữ phụ nhỏ bé, là một vai quần chúng thôi, cứ xem cô là người qua đường đi nhưng dường như ông trời không nghe lời cô gào thét :))))…