[ Mưa Rất Lâu ]
tiktok : zidanget_ , theo dõi fic của mình nha…
tiktok : zidanget_ , theo dõi fic của mình nha…
Anh có muốn đi theo em không?Đi theo em tới nơi có cầu vồng ở chân trời,nơi mà đứa con chưa sinh ra của 2 ta đang chơi đùa ở đó không?Nó sẽ rất vui đấy?nó bảo nó nhớ anh...nhớ Papa của nó.…
Trở về nơi bắt đầu.…
Ai đã giết chết chúng ta?…
Tác giả: howoozidanSummary: "Lại là một buổi chiều thứ năm mưa gió rồi các bạn học sinh của Đại học Shinhwa ơi. Tất cả các bạn mất ngủ, những bạn dậy sớm, và cả những bạn thức suốt đêm hãy cùng nghe Radio Dream nhé. Mình sẽ là host của các bạn, DJ Moon, trực tuyến mỗi 2 đến 3 giờ sáng, từ thứ hai đến thứ sáu. Tiếp theo sẽ là bài hát yêu thích của mình và rất hợp với thời tiết này đó."Thành thật mà nói thì Renjun chưa từng nghe qua bài hát này.hay: chuyện về Renjun buộc phải trở thành một DJ buổi đêm để duy trì kênh radio của trường đại học, và Jaemin chỉ muốn được ngủ thôi.…
Truyện đang trong quá trình sửa lạiFan Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện không nên đọc :))Viết để thỏa mãn ý tưởng bản thân, không quan trọng logicOOC khá nặng. Tôi sửa lại khá nhiều chi tiết nhưng nội dung cơ bản vẫn như cũ…
Shortfic, OOCĐến với truyện này mọi người quên hết hình tượng Kim Lăng ngây thơ, ngoan hiền, đại tiểu thư điSẽ có vài phần hắc hóa đấy :D------Sơn Hữu Mộc Hề Mộc Hữu ChiTâm Duyệt Quân Hề Quân Bất Tri. :)…
Cơn bão tuyết buồn bã rít lên ngoài kia,phủ đầy những bông tuyết trắng lên ngôi mộ bám rêu nơi góc trường,người ta đồn nhau những lời sợ hãi rằng,nếu bạn đến đó vào ngày 2 tháng 5 hằng năm,bạn sẽ nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của một người con trai có mái tóc bạch kim mượt mà,đôi chân cao,đôi mắt xám đỏ cùng vẻ mặt đượm buồn.…
Giọng hát khựng lại,ngắt đứng câu hát da diết chưa có hồi kết.Hắn nâng nhẹ bàn tay,đống cát lạnh lẽo bỗng như sống dậy,tự tạc bản thân thành những hình thù kì lạ,như muốn kể lại cho trần thế nghe về những điều quá xa xôi nhỏ bé trong quá khứ,tựa hạt cát ven đường mà không ai có đủ thời gian ghi nhớ chúng vào trong bộ não xói mòn…
Nham vương đế quân,sống cho Liyue,sống cho khế ước ngàn năm truyền lại.Xin ngài hãy ích kỉ cho bản thân một lần.…
"Thời gian thật đáng sợ khi nó đã chia cắt đôi ta..."Oneshot, HE (huhu ending)____*Đây là tác phẩm đầu tay của ZiD về 2 bạn nhỏ này mong mn có thể ủng hộ*…
Tấm áo chùng đỏ phất phơ trong gió đêm mùa hạ...Anh rảo bước đi...bỏ mặc tôi vì một người con gái...Người con gái đó...đối với anh là cả một bầu trời...Còn tôi...Đơn giản chỉ là một bông hoa dại ven đường...Lướt qua tôi...Muốn ngắt thì ngắt...Muốn đốt thì đốt...Mặc cho những cánh hoa rằng vẫn níu lấy làn gió yếu ớt...Cố gắng bám theo người đã thiêu rụi nụ cười của hoa...…
Tên gốc: 假如鸣人姓宇智波Nghe bằng hữu kiến nghị, đem trường thiên còn tiếp đơn độc làm một cái hợp tập, bìa mặt là chính mình họa hắc hắcTác giả: Không phải ràng ♂ buộc kích phát khí ( 不是羁♂绊触发器 )Nguồn: woshiruijinyibeizidegou ( lofter )…
Bão tuyết mùa đông lạnhNgày ấy nó có anhBao nhiêu năm ròng rãGiờ giấc mộng không thành.Nước mắt lại chảy rồiNhư đứa bé nằm nôiTình cảm ngày xưa ấyNgười còn giữ hay thôi..?…
có thể nói là lấy cảm hứng từ Eu não sou filho desse homem!Tác giả: LlinzidizTóm tắt nội dung:Cơ thể thứ nhất của Hyung Suk bị biến thành trẻ con nó tự có ý thức riêng và hoàn toàn chả nhớ gì cả, còn cậu trong cơ thể lớn bị đứa bé đó liên tục gọi "bố"tính cách của Daniel là kiểu kết hợp nửa MODE: HEAT vừa tính cách bình thường…
Chiếm hữu cao bla bla công x Chưa tìm ra từ để miêu tả thụ Không có ngược đâu, tôi đọc ngược tôi sẽ chếc 😞À đây không phải một truyện liền mạch đâu, đây là một dạng tổng hợp đoản ngắn ấy đại khái vệi Vốn tên của tui rất có hạn nên mọi người chịu khó công thụ của tất cả đoản cùng tên nha, ngàn lần xin lỗi mọi người Còn cái nữa là mỗi một đoản đều chỉ có một đoạn, không có bối cảnh, văn án, mọi ngừ hãy để trí tưởng tượng của mình bay cao bay xa nha 👁👄👁💅🏻…
Căn phòng rộng lớn bỗng chốc ngừng lại một nhịp sau lời nói dứt của Băng thần.Nhiều kẻ mới vào thắc mắc tại sao một người có sức mạnh kinh hoàng như nó lại trở thành một vị quan chấp hành nhỏ bé,càng không hiểu tại sao quan chấp hành đại nhân Tartaglia giờ đây lại thảm hại tới bước đường này.Vở kịch này rất đặc biệt,chỉ khi khám phá được câu chuyện sau tấm rèm kia,mọi thứ mới có thể ngã ngũ...…
Buổi tối cuối cùng đó,tôi đã xoa lưng cho người ngủTôi không cảm thấy da thịt,chỉ là một lớp xương gầy gò Tôi nhận ra,đối với người,thứ gọi là tình yêuSao lại như một tảng đá lớn đè nặng lên thân thể ngườiLà những nỗi đau quanh quẩn chực chờ giết chết ngườiLà những lời nguyền tra tấn bao quanh gấp vạn lần tôi…