Duyên Phận An Bài
Đây là lần đầu tiên tôi đặt bút viết ra một cuốn truyện mong mọi người chiếu cố và ủng hộ ^-^…
Đây là lần đầu tiên tôi đặt bút viết ra một cuốn truyện mong mọi người chiếu cố và ủng hộ ^-^…
✠Tác phẩm: Fairy Tale Version Remix✠Tác giả: Elia✠Thể loại: đồng nhân, one shot, boy - girl, boy - boy, girl - girl,...✠Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi nhưng vận mệnh của họ được quyết định dưới bàn tay của tôi. Tác phẩm phi thương mại.✠Upload: ngày 29/04/2020✠Finish: ...❖CẢNH BÁO: TRUYỆN ĐĂNG DUY NHẤT TRÊN WATTPAD @KaiYalta2542, LẤY ĐI XIN THÔNG BÁO CHO TÔI TRƯỚC TIÊN VÀ GHI RÕ NGUỒN.…
"Bên kia bầu trời chính là đại dương. Một ngày trời xanh liệu mày có muốn cùng tao tới đó, biết đâu tình cờ mình lại phải lòng nhau..."…
Bạn đã từng yêu ai đó thật lòng chưa?? Nếu rồi thì hãy nói ngay điều đó với người bạn thương nhé. Đừng để lâu dù chỉ một giây phút nào. Bạn càng để lâu thì người ta càng có cơ hội giành người bạn thương thôi. Vậy nhé...…
Tác giả : Nana-OppaThể loại : Bách Hợp, Trường Thiên, H văn, Cung đình hầu tước, Xuyên Không, Nữ phẫn nam trangCouple : Sua x SuyeonChương : ???Tình trạng : Đang xuất bản" Trước khung cảnh nhà tan cửa nát, Lee Siyeon đau khổ rạch một đường lên tay, tự hỏi liệu mình làm vậy là đúng hay sai ? Từng giọt máu phủ đầy trên tấm nệm trắng toát. Cảm giác đau đớn dường như không là gì với cô, đôi mắt to tròn xinh đẹp nay lại phủ đầy nước mắt và sự đau khổ. Đôi mi mệt mỏi khẽ nhắm chặt lại, hơi thở dường như đã tắt đi, một mạng sống lại từ bỏ thế giới tàn độc này....."VUI LÒNG KHÔNG SAO CHÉP HOẶC REUP LẠI NẾU CHƯA CÓ Ý KIẾN CỦA TÁC GIẢXem fic vui vẻ nha ~~~~❤…
DreamcatcherCập nhật vào Chủ nhật hàng tuần ( 2 Chaps )…
Its time to đọc BL :v…
3 năm sống chung với trầm cảm,tôi dật dờ như một bóng ma sống tạm bợ qua từng ngày một để r....…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
đây là những điều em muốn lưu giữ lại trước khi em tự bỏ mặc mình ở cuộc đời này.…
Trên đất của gia đình McAufield, làm anh hùng đồng nghĩa với việc chết.…
Mỗi chương đều nói về từng câu chuyện tình cảm theo thời gian của mình. Từ khi còn là 1 đứa trẻ chưa hiểu sự đời đến 1 đứa không tha thiết gì ngoài 1 chữ "tiền".…
Một chiếc collection sến sến.…
Anh để yên vai để tôi dựa vào ngủ cái coi.Nhưng mà tôi ngại lắm (>_<) .....Lục lại chợt thấy bộ đang viết dở 4 năm trước nên là mình viết nó luôn. (Dù cho plot bị thay đổi hoàn toàn)Tác giả viết truyện trong lúc đang trầm cảm vì môn Toán và Lí nên văn phong hơi xàm chút, mong các bạn góp ý thêm.…