Friction
"Anh chẳng là cái thá gì trong mắt tôi đâu!"…
"Anh chẳng là cái thá gì trong mắt tôi đâu!"…
Tên Fic: [EABO Blue Lock] Yandere!Various X Reader |"Dục Vọng Của Tôi..."|…
tôi mới chính là kẻ mù lòa trước cậu.…
"Gì vậy?...."Bạn mở đôi hàng mi nặng trĩu, ập đến là trần nhà đen tối khiến mọi thứ xung quanh bạn như loà đi trong phút chốc. Gượng dậy với cơ thể mệt mỏi cả người bạn giờ đây đang tựa trên chiếc giường to lớn cùng căn phòng xa lạ. Bạn nhìn xung quanh trong sự hốt hoảng bỗng cánh cửa mở ra."Hắn" bước vào cùng ly sữa nóng trên tay mình, đưa đến cho bạn một cách tận tình. Bạn biết hắn, bạn thân thiết với hắn nhưng tại sao bạn lại ở trong nhà hắn bất chợt thế kia? Chẳng phải hôm qua bạn đã ở nhà của họ sao?......"Chào buổi sáng, Y/n....."- Hắn nhẹ nhàng đặt ly sữa vào tay bạn, chất giọng dịu dàng ấy khiến bạn suýt choáng váng. Bạn đáp lại nhưng hắn đã quay đầu:"Lát nữa đúng 8h30' sẽ có bữa sáng nên đừng làm phiền tôi nhé Y/n....."- Hắn đặt tay lên bàn tay nắm cửa trước khi bước đi, quay đầu tặng bạn một nụ cười mỉm nhẹ nhàng nhưng pha chút gì đó khiến bạn lưu luyến, muốn níu giữ hắn lại.À........Đến lúc hắn phải xử lý "đóng bẩn thỉu" rồi nhỉ?......Hắn bước xuống tầng hầm, đảo mắt xung quanh. Con dao bếp trên tay hắn không ngừng sắc lẹm phản chíu chút ánh sáng yếu ớt của căn phòng tối mịt, tay hắn không ngừng run trong sự phấn khích.Ánh mắt hắn nhìn con người tội nghiệp trên chiếc ghế rướm đầy máu, thân thể giờ đây không còn nguyên vẹn........"Của tôi!......""Xoẹt!!!!!""AAAHHHHH!!!!!"…
"Hướng đôi mắt mơ hồ nhìn lấy vũ trụ bên ngoài cửa sổ của Đoàn Tàu Astral, không biết bạn đã chôn chân ở giữa nơi bay bổng và xa lạ này bao nhiêu lâu rồi nhưng cảm giác luyến lưu gia đình và bạn bè ở thế giới cũ của bạn vẫn mãi nằm trong tâm trí khiến bạn đơn độc biết bao. Đơn độc ở đây không phải là vì bạn cảm thấy chưa đủ thỏa mãn với những người bạn đồng hành trên đoàn tàu này, mà chỉ là vì bên trong bạn, trong trái tim bạn, vẫn còn khát khao lắm những ngày được sống cùng gia đình, nhớ về một cuộc sống mà ở đó có những người thân máu mủ ruột thịt sẵn sàng chờ bạn trở về sau một ngày làm việc, học tập mệt mỏi. Nhớ lắm những ngày về được hưởng thức bữa cơm đầm ấm ấy.....Nhớ lắm những tiếng cười đùa ríu rít thân thuộc ấy!......Nhưng giờ phải làm sao đây?...Bạn phải làm sao khi phải sống trong sự lo toang và sợ hãi trước họ? Trước tình yêu và những ham muốn vô đấy của họ dành cho bạn?....."…
-Nơi tổng hợp 7749 thứ về SevenAU, chủ yếu là chuyện nhà các nguyên tố, gồm mấy đoạn phụ thêm và tranh vẽ các thứ:333 Bản mở rộng mấy cái linh tinh của fic chính "Why Are We Here?".-Nếu không ghi chú cụ thể thì đó là "nhân vật chính": gia đình Rashied của Timeline 22:"Gia đình Rashied có 7 đứa, không nhiều lắm, nhưng đứa nào bước ra ngoài cũng là mối nguy cho xã hội" =))))…
"Vắt chéo chân mình để làm điểm tựa sách cùng với tách trà trên tay, với một tư thế ung dung, bạn tựa vào chiếc đệm lưng ghế một cách đầy thoải mái và tận hưởng từng khoảnh khắc bình yên bên cửa sổ, những chú chim sẻ nhẹ nhàng đậu trên khung cửa sổ chào đón cho một buổi sáng của vùng đất Sumeru đầy tươi tắn. Buổi sáng của bạn bắt đầu như thế đấy, được uống một tách trà nóng và thư giãn với sách để chuẩn bị cho kì thi tiếp theo của Giáo Viện Sumeru. Là một trong những học giả hiếm hoi trong suốt hàng trăm năm nay, với bề dày lịch sử của nó thì đã không ít người đã tốt nghiệp một cách thành công, có được một công việc yên ổn, phù hợp. Vậy nên, bạn cũng mong muốn và hi vọng bản thân cũng có một cái nghề để mưu sinh, chứ chẳng thể mãi sống cùng hai người họ được. Nhưng có vẻ ước mơ nhỏ nhoi giản đơn ấy của bạn làm cho họ có chút khó chịu thì phải?...Hay là việc bạn phải đối mặt với sự quan tâm thái quá của các vị Archon khác đến từ Đại Lục Teyvat rộng lớn này?Rồi làm sao đây khi mà tình trạng liên tục bị người này đến người khác trói buộc bên cạnh họ tiếp dục diễn ra khi bạn vô tình bị xuyên đến thế giới khác đây?Nhìn lấy các vị Aeon trước mắt, bạn quỳ xuống một cách vụng về để cầu xin được ban phước mà không hề hay biết rằng đó có lẽ là lần cuối bạn được nhìn thấy ánh sáng một lần nữa.....Đặc biệt là ở giữa không gian vũ trụ bao la này, liệu có ai sẽ thương tình mà cứu bạn ra mà không đòi hỏi gì không?......"…
Tại sao nó lại khiến tôi không thể nào nhìn những con rối khác giống hệt như tôi dưới sự điều khiển ấy của em?Tại sao tôi lại trở nên ghen ghét đến tột độ như thế này khi mà chính em là kẻ có lỗi?.......Cũng như tại sao tôi lại không thể gượng trái tim mình để căm hận em?..........Những lời khen ấy đáng lẽ phải dành cho tôi! Y/n à!!.......Đáng lẽ em phải dồn sự chú ý của em vào tôi chứ không phải những kẻ kia!!.......Dừng lại đi! Làm ơn ấy! Xin em đấy!Xin đừng xoá trò chơi có được không?......Bởi ngoài nó ra thì chẳng còn cách nào khác khiến tôi có thể được gần em hơn được nữa!Cũng như tôi van xin em đừng tải về thêm trò chơi nào khác có được không?......Thứ tình cảm mà tôi dành cho em thật méo mó và vặn vẹo biết bao nhiêu. Nếu như tôi không phải là một nhân vật trong trò chơi ảo này, và nếu như tôi có thể thoát ra khỏi đây thì liệu em sẽ yêu tôi chứ?.......…
"Tí tách!.....""Em cứ tiếp tục khóc nếu như em muốn. Tôi sẽ không quan tâm đến những giọt nước mắt cá sấu ấy nữa đâu!......"Lời lẽ thâm độc vô tình của hắn khẽ vang lên tiếp nối cho tiếng gót giầy ngày một đến gần thân thể ngã khụy của bạn. Những ngón chân tím tái liên tục giật lên những đợt khiến bạn có cảm giác mù loà đi tia hi vọng nhỏ bé quý giá còn lại. Bạn giờ đến nhấc cả hai chân bản thân cũng không làm được thì sức đâu mà chống chọi là bọn họ đây? Lũ ác quỷ khát máu đầy chiếm hữu đang lạc vào tư tưởng tình yêu bệnh hoạn?........…
"Đặt chân bạn vào một thế giới rộng lớn, mênh mông những cơn sóng dạt dào cùng những làn gió mát trải dài qua từng ngọn núi. Người người sống trong một thế giới tồn tại sức mạnh nguyên tố, nếu là kẻ may mắn bạn như là người có thể nắm cả thế giới này trong tay.Trái lại với điều đó, bạn chỉ là một con người bình thường không có gì nổi bật. Không ẩn chứa nơi mình một sức mạnh hay thế lực siêu nhiên nào hết, cũng chỉ là một con người nhỏ bé giữa đại lục Teyvat. Một đại lục mênh mông, bao trùm lấy mình là từng quốc gia mang màu sắc khác nhau không nơi nào giống nơi nào. Mỗi vùng đều có sự nổi bật cho riêng mình nhưng cũng đầy rẫy sự nguy hiểm tiềm tàng, một con người tầm thường, yếu đuối như bạn làm sao mới có thể thoát khỏi nơi này đây?Ngó trước nhìn sau, bạn cũng chỉ là kẻ đang lạc lõng bóng hình mình dưới cả thảy những vùng đất to lớn. Sẵn sàng đè nặng cả cơ thể bạn, những làn gió cũng có thể nhân cơ hội mà thổi bay bạn đi......Bạn cần phải tìm cho mình một ai đó có khả năng để bảo vệ bạn!......nếu không muốn nếm thử sự nguy hiểm cận kề cùng mùi tanh nồng của máu nơi đầu lưỡi......"BẠN RẤT CẦN!......"…
"Hỡi một người đã đem đến tình yêu cho tôi, liệu em có đáp lại lời bày tỏ chân thành này? Để chấp nhận tôi...một kẻ ngày đêm chỉ có hình dáng em đem ấp ủ trong tâm trí, một kẻ biết yêu nhưng đặt sai chỗ giữa con tim và lí trí, một kẻ chỉ biết mặc cho những thứ cảm xúc tiêu cực gặm nhấm đến hao mòn tinh thần này?Hỡi nàng thơ của tôi, em tự lúc nào đã trở thành người tình trong mộng chiếm trọn những giấc nồng của tôi đến ám ảnh.Hỡi người con gái kiêu kỳ kia ơi, tuy không phải là người sở hữu nhan sắc tuyệt trần nhất thế gian này nhưng em vẫn nắm trọn trái tim tôi trong lòng bàn tay.Hỡi người thơ mộng của tôi, tâm trí tôi đã tự lúc nào điên đảo vì em đến mức đầu óc này đã điên đảo vì em.Tất cả những điều như vậy, dẫu cho tôi có cố gạt bỏ mọi ký ức về em nhưng tới cuối cùng, tôi lại là người nhặt lại từng mảnh ghép ấy với một nụ cười méo mó loạn trí vì "tình'."…
"Gì vậy?....."- Bạn tỉnh dậy nhìn thấy trần nhà màu trắng là thứ đầu tiên lấp đầy tầm nhìn của bạn. Cùng mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt, tiếng thở gấp gáp dường như cho thấy bạn đã trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp."Em tỉnh rồi"- 'Hắn' cất tiếng hỏi bạn với nét mặt có chút lo lắng, thở phào nhẹ nhõm trong sự khó hiểu của bạn. Giọng nói của hắn rất quen thuộc nhưng bạn lại không có chút kí ước gì về hắn, hắn nhẹ nhàng gọi tên bạn trong sự trìu mến đến rợn người. Ôm chặt bạn vào lòngNhưng bạn lại không thể phản kháng dường như có một sợi dây vô hình siết chặt lấy cơ thể bạn đến ngạt thở trong vô thức.Nước mắt bạn lặng lẽ rơi từ đôi mắt có phần mệt mỏi, tại sao vậy?.........."Em quay lại rồi.......Tôi(Chúng tôi) rất nhớ em......"- Hắn mỉm cười một vòng bán nguyệt tuyệt mĩ nhưng lại đẩy bạn vào hố sâu của tuyệt vọng.…
"Em đang chạy đi đâu vậy?""Hộc! Hộc!.....""Bịch! Bịch!"Sự va chạm liên miên giữa gót chân bạn và nền đất đen tối tăm bẩn nhày nhụa màu mực khiến chuyển động của bạn trở nên khó khăn. Những giọt mồ hôi túa ra từ vầng trán rồi đến đợt hô hấp khó khăn của hai cuống phổi hoạt động liên tục khiến cơ thể bạn như cạn kiệt sức lực dần, hai bắp chân bạn chạy trốn khỏi hắn trong bấy nhiêu thời gian khá dài cũng như muốn rã rời khỏi khớp xương.Từng bước chạy là từng giây bắp thịt trên cơ thể bạn gào hét trong nỗi tê tái tột cùng nhưng bởi vì không thể chôn chân mãi tại nơi đây. Bởi vì không thể ở bên cạnh họ và cũng như không cam tâm số phận phải bỏ mạng ở đây khiến bạn như có một lý do mãnh liệt để tiếp tục trên con đường mịt mù phía trước....…
Hành trình chữa lành cho gấu mèo nhỏ1. Fic chỉ đăng trên Wattpad, tuyệt đối không mang đi nơi khác.2. Tất cả đều chỉ là tưởng tượng.…
Chỉ là một câu chuyện ngắn mừng năm mới thôi. Tên truyện trùng với tên một bài hát.…
our love hate relationship.…
Sachiyo Irukane là một nữ sinh bình thường với thành tích học tập cao, thể chất tốt.Nhưng ai mà biết được con người thực sự ẩn sâu trong tâm hồn cô ấy .…
[Đã Hoàn Thành]Tittle: MưaAuthor: darkmosmordreheartBeta reader: Ma Nơ NụPairing: Harry/Draco, Harry/GinnyWarning: Slash and sex. Wet, wet sex.Author's Disclaimer: I am not J. K. Rowling and I will never own her characters, no matter how badly I want her life.Translator's Disclaimer: I do not own them.Translator's Note: Theo lời của tác giả, thì chị ấy viết truyện này rất lâu rồi, từ trước khi chị ấy theo đuổi fandom HD. Bản gốc lấy góc nhìn của một người vợ có chồng ngoại tình. Và chị ấy đã sửa lại sau khi chị ấy ship H/D cho nên chúng ta mới có fic này để đọc ^^May mắn là tìm lại được series này. Cái ff.net nó khóa acc mới lập trong 24 để tránh spam nên mình điên lắm, muốn xin permission mà không được, lúc sau tìm được tumblr của chị ấy mới nhảy vô xin, spam một lần là dưới dạng anonymous lần thứ hai là phải đi lập acc tumblr mới bởi mình có cái tật là quên pass.…
Karushuu hay KarasaBảng xếp hạng nụ hôn trong 3-E (bởi Bitch-sensei):3. Karma AkabaneNhóc ấy giỏi mọi thứ, nhưng có vẻ rất quen thuộc với hoạt động này, không có gì để cải thiện, điều này khiến nhóc ấy trở nên nhàm chán khi dạy.Hay: Karma lấy đâu ra nhiều kinh nghiệm hôn thế?…
Tên truyện: CHỊ SẼ MÃI YÊU EMTác giả: Greha960Thể loại: Truyện ngắn----------Câu chuyện Bách Hợp/ Les về chị bác sĩ tài giỏi và cô bé mà chị muốn yêu đến trọn đời.- Truyện có yếu tố ngược, nếu không thích, vui lòng thoát. - Truyện phục vụ cộng đồng, người ngoài không hiểu, vui lòng thoát.…