Ánh Dương không ở đằng Tây
Là thanh mai trúc mã thì sao chứ? Thời gian dài đến thế vẫn không đủ để níu giữ trái tim của anh.…
Là thanh mai trúc mã thì sao chứ? Thời gian dài đến thế vẫn không đủ để níu giữ trái tim của anh.…
Tôi đã vì em mà đánh đổi cả thanh xuân , là cho đi không nhận lại. Tôi Thương em nhưng em lại chẳng để tâm, bởi em đã có người khác rồi. Khi làm sai em luôn nũng nịu để được tha thứ khiến cho tôi muốn giận cũng không được. Nhiều khi tôi muốn chối bỏ thứ tình cảm này lắm, nhưng biết làm sao đây khi tôi thương em lại chẳng có lối thoát…
Khi hai công ty tầm trung tụ họp( ˘⌣˘)♡(˘⌣˘ )…
Mình viết truyện nè chỉ đơn giản là để thỏa mãn thui Mình cx ko ép các bạn phải vote cho mình đâu Nên ai đó đáng eo có lương thiện thì hãy vote cho mình nhé…
"Quốc, anh bảo vệ Đất Nước bình yên nhưng lại không thể bảo vệ cho em suốt cuộc đời còn lại nữa rồi, cuối cùng lời hứa ngày bé cũng không thực hiện được. Em tha thứ cho anh, cảm ơn anh vì đã thay phần em bảo vệ cho Đất Nước""Kiếp sau có gặp lại chúng ta vẫn là Tuấn Chung Quốc và Phác Chí Mẫn của nhau em nhé, anh xin lỗi vì đã để em chờ lâu đến như vậy, cảm ơn em, tình yêu của anh" Ngày hôm đó đất nước yên bình, mọi người vui mừng cho một tương lai tươi sáng và không còn bom đạn. Nhưng ở một nơi nào đó ánh mặt trời như biến thành ngôi sao nhỏ, vội sáng rồi vụt tắt đi để lại khoản không trống vắng và đơn độc._____________HE hay SE sẽ được mọi người quyết định…
Không ai trên đời muốn làm tổn thương người mình yêu sâu đậm nhất cả, chẳng qua là sự dày vò này em không chịu được nữa, cũng không thể yêu anh đơn phương nữa, nên em chỉ muốn tìm một cái kết cho câu chuyện của đôi ta dù là bi kịch em vẫn chấp nhận…
Đây là những mẫu truyện nhỏ Au viết do thiếu đường. Ngoài ra kết hợp với những sự kiện có thật cùng trí tưởng tượng về 2 nhóc .…
Những nỗi buồn kết thành một câu chuyện dài... Những ngày tháng nhớ thương ngắn thôi! Đủ để giết cả một thời thanh xuân trẻ dại...P/s Không phải truyện vài dòng nhật kí thôi…
Câu chuyện kể lại năm tháng thanh xuân vội vã mà cậu đem lòng đơn phương yêu một người. Ở bài viết lần này, mình không đặc biệt để tên nhân vật là gì nhưng các bạn đọc có thể thay thế ngôi xưng " cậu" và " anh" theo như ý mình nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!…
Đành tiếp tục đăng mà không có cái bìa truyện đẹp lung linh như trước. Huhu... Ôi ta đau lòng quá!!!Thôi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. Haha...…
(one shot), đây là lần đầu tớ viết truyện, mà câu truyện tớ viết chính tớ đã trải qua rồi, các cậu có thể coi như đây là một dạng nhật ký cũng được, vì đây là lần đầu tớ tập viết, nên tay còn run, văn phong còn chưa được tốt, có gì các cậu cứ góp ý nhé, tớ cảm ơn…
Có chút nhung nhớ về thời niên thiếu. Có chút bồi hồi về hai chữ "kỉ niệm". Có chút băn khoăn về ngày xưa ấy của cậu và tôi. Và có chút khắc khoải về cậu.Những mảnh ghép suy nghĩ của tôi đứt quãng nhưng luân hồi trong vòng tròn khi nghĩ về cậu, người mà tôi thương.…
Giáo sư và trợ lý, hai người làm việc cùng nhau trong một không gian. Giáo sư nhìn về mục tiêu, còn trợ lý nhìn về giáo sư. Thứ tình cảm đơn phương mãi mãi không thể lay động trái tim vị giáo sư khốn khổ.…
Một chấp niệm - một bản nhạc không lời…
Người ta nói rằng : Tình yêu Đơn Phương giống như đang ôm một cây Xương Rồng, Càng ôm Chặt thì lại Càng thêm Đau ! Cho dù có Rỉ Máu vẫn Không Thể buông !?Credit Bookcover -#Grey Yunikon_Team -…
Anh là gì mà chị phải thổn thức đến thế? Anh có thể chẳng là gì so với ai nhưng với chị, anh là cả một thế giới mà chị sẽ chẳng thể với tới.…
Cái đau tê tái khi nghe thấy những ngôn từ độc ác của người mình thích là như thế nào?"Tao không muốn làm bạn với mày nữa".Và, khi bạn đang hi vọng vế sau là một câu chuyện ngôn tình màu hường nào đó, thì những gì sau đấy, chỉ là cái mỉm cười tươi tắn của cậu với 1 cô bạn xinh xắn khác mà thôi. Bài dự thi mang tựa đề "Nhật kí thanh xuân" của Pon Rika.-7/1/2016Là một bài dự thi, đồng thời cũng là lời nhắn đến người bạn của tôi. Thật sự xin lỗi cậu.Nếu cậu đọc đến đây, thì xin hãy hiểu một điều rằng, tôi không hề muốn trách móc cậu. Từ tận đáy lòng mình, tôi luôn muốn nói một lời yêu thầm lặng...Cover by _-MocDi-_Update 27/4/2018: Hồi đấy dạt dào cảm xúc thế nhờ :v…
Truyện dịch nhưng nghe rất ngu vì t dịch word by word và chém gió một chút ;-;"E hèm! Cho dù ngươi nhìn nó thế nào đi chăng nữa thì 'Nếu' chỉ là một thế giới tầm thường như bao thế giới khác mà thôi. Dù câu chuyện này có là một giả thuyết thì tương lai mới chính là thứ mù mờ nhất. Và quá khứ còn khô cứng hơn cả một trái chuối đông lạnh. Ngươi không thể thay đổi cái kết đã xảy ra. NẾU ngươi thấy được 'một thế giới có thể đã tồn tại', nó cũng chẳng ảnh hưởng tới những người sống trong hiện thực.Vì sau cùng, 'Nếu' cũng chỉ là 'Nếu' thôi."…
Chuyện xàm lách về tình yêu của Bâng và chú báo bằng tuổi…
Trong những năm tháng thanh xuân rực rỡ ấy, có một loại tình yêu mang hình hài của biển cả.Cậu là "Đại Dương"- mênh mông, tĩnh lặng và phản chiếu cả bầu trời đầy nắng. Còn tôi chỉ là chú 'Cá" nhỏ, dành cả những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để bơi ngược dòng trong thế giới của cậu. Tôi tham lam hít thở bầu không khí có cậu, đắm mình trong sự bao dung của cậu, nhưng lại vĩnh viễn không cách nào chạm tới được đáy tim sâu thẳm ấy.Giữa sân trường ngập nắng, cậu là tiêu điểm của ngàn vạn ánh nhìn, còn tôi chỉ là một nhịp thở khẽ khàng lướt qua đời cậu. Chúng ta gần nhau trong gang tấc, như cá chẳng thể tách rời nước, nhưng lại cách xa nhau cả một vạn dặm tâm hồn. Tôi gom góp hết dũng khí của tuổi trẻ để viết nên những lời tỏ tình bằng bọt biển, chỉ cần sóng xô nhẹ là tan vào hư vô. " Nước mắt của cá tan vào biển , nên đại dương sẽ chẳng bao giờ biết cá đã vì mình mà khóc bao nhiêu lần . " Có một loại kiên trì mang tên âm thầm. Có một loại mạnh mẽ mang tên lặng lẽ bên cạnh. Giữa đại dương bao la của người, liệu có một góc nhỏ nào dành cho chú cá nhỏ đã dành cả thanh xuân để yêu người bằng tất cả mình có ?…