phía nhà không nắng
nắng chiếu đến hiên nhà rồi thôi, và nỗi buồn thì cứ lồng lên đòi được kêu khóc…
nắng chiếu đến hiên nhà rồi thôi, và nỗi buồn thì cứ lồng lên đòi được kêu khóc…
chuyện dưới hiên nhà, chuyện nhớ ra thì kể…
hạnh phúc là vừa đủthế bao nhiêu thì được xem là vừa đủ vậy em…
mùi của ngày mưa vương vấn mãi…
"once i was seven years old, my mama told me go make yourself some friends or you'll be lonely"…
Kỳ Lâm nằm trong lòng ba, võng kêu kẽo cà kẽo kẹt, nắng trưa rầu rầu vàng cả khoảng sân. Ba Nguyên vuốt tóc nó, ba nói giữa người với người tồn tại bốn chữ, nhưng đó là bốn chữ gì thì ba không nói.…
"mọc mầm thiệt luôn?"…
anh vẫn ngồi đợi tôi ở phía trên cầu vồng…
"anh không cần lên tàu đâu"…
hoa tiên khách lai ngủ suốt mùa hè, người ta bảo nó chết trong mùa hè…
Rồi cũng chẳng còn gì để nhớ.…
"khi đôi môi em còn đỏ mọng"…
tôi nghe khoảnh khắc bình yên nhất cuộc đời mình chao nghiêng, theo tiếng ve tan vào không khí.…
thành phố chỉ còn là phế tích, cây cỏ vươn lên phủ xanh những điêu tàn.…
người ta tìm thấy một bộ hài cốt ngủ yên dưới tường hoa…
"Sao lại là Đà Lạt à?""Chắc em chưa đọc đâu nhỉ, Biên niên ký mùa hè ấy?""Đà Lạt để yêu và chết"…
ôm nắng vào lòng, như Hoàng Tử Bé ôm lấy hoa hồng, mặc cho lòng này nắng thiêu cháy thành tro…
như người đi trên dây, anh sợ mình rơi em ơi…
Du Lượng đi nhậu với Phương Tự, xỉn rồi thì rượu vào lời ra hết thôi.…
"riêng tôi sẽ luôn yêu người như tôi vẫn luôn yêu người từ đầu"…