lượng quang| chuyện một hôm ngồi kể
Du Lượng đi nhậu với Phương Tự, xỉn rồi thì rượu vào lời ra hết thôi.…
Du Lượng đi nhậu với Phương Tự, xỉn rồi thì rượu vào lời ra hết thôi.…
một năm rồi lại một năm, cùng đi đến bạc đầu.-------Cho YL và SG.Viết muộn mừng kỷ niệm một năm Kỳ Hồn.…
Warning: ABO AU! Mpreg! Suy nghĩ kỹ trước khi đọc!Dương là gió, Hoàng muốn buộc gió lại, gã sợ dù đuổi theo đến cùng trời cuối đất vẫn chẳng giữ được em…
chuyện dưới hiên nhà, chuyện nhớ ra thì kể…
anh vẫn ngồi đợi tôi ở phía trên cầu vồng…
Rồi cũng chẳng còn gì để nhớ.…
như người đi trên dây, anh sợ mình rơi em ơi…
nắng chiếu đến hiên nhà rồi thôi, và nỗi buồn thì cứ lồng lên đòi được kêu khóc…
hoa tiên khách lai ngủ suốt mùa hè, người ta bảo nó chết trong mùa hè…
thành phố chỉ còn là phế tích, cây cỏ vươn lên phủ xanh những điêu tàn.…
ôm nắng vào lòng, như Hoàng Tử Bé ôm lấy hoa hồng, mặc cho lòng này nắng thiêu cháy thành tro…
mùi của ngày mưa vương vấn mãi…
Lâm Mặc rút một lá trong bộ bài Clow, lá Water, nó chắc nịch với Trương Gia Nguyên năm nay sẽ ra Sóng.…
"em đừng khóc, nếu tình mình chưa thành hình hài"…
"em sẽ hôn anh, nắm chặt tay anh trong khoảnh khắc đôi ta chết đi cùng mặt trời"…
tôi nghe khoảnh khắc bình yên nhất cuộc đời mình chao nghiêng, theo tiếng ve tan vào không khí.…
"Sao lại là Đà Lạt à?""Chắc em chưa đọc đâu nhỉ, Biên niên ký mùa hè ấy?""Đà Lạt để yêu và chết"…
người ta tìm thấy một bộ hài cốt ngủ yên dưới tường hoa…
"once i was seven years old, my mama told me go make yourself some friends or you'll be lonely"…
hạnh phúc là vừa đủthế bao nhiêu thì được xem là vừa đủ vậy em…