what are we ?
"vậy chúng mình là gì, Bâng nhỉ?"…
"vậy chúng mình là gì, Bâng nhỉ?"…
" Anh tới để mang em đi, Đô Đô anh yêu em."…
tác giả: 珍珠蛋挞…
r18, one chapter…
nhìn cái nhan sắc đó mà Quang Hùng xém quên hồi đó nó từng cắm sừng mình đấy !!!…
Chỉ có thể dỗ yêu dỗ ngọt thôiii🦔…
Thật ra nó là truyện healing…
lý do chia tay trẩu tre quá thui mình quay lại nha────୨ৎ────@mncc_ Viết cho zui hoi ma'. Hãy để trí tưởng tượng bay xâ vì khơm ai cấm t…
Trong cả vạn cách để kết bạn. Trần Đăng Dương lại chọn cách tồi tệ nhất, trong cả vạn người muốn kết bạn với Lê Quang Hùng, Trần Đăng Dương là kẻ xấu xa nhất .....Tình cảm của tôi không đáng giá, em cứ lấy ra chà đạp, tình cảm của em rất đáng giá, nên em đừng đòi lấy lại nữa được không?"…
" Tôn Dĩnh Sa, anh bỏ lỡ em rồi."" Vương Sở Khâm, em đã đợi anh rất lâu…
DomicMasterD.Thể loại: Hiện đại, boy love, tình cảm.Truyện do trí tưởng tượng, không có thật và không áp, dụng áp đặt lên người thật, việc thật.Tác giả yếu nghề truyện không hay thì mọi người thông cảm, với lại bộ truyện này nó cũng khá là ... mọi người cân nhắc trước khi xem nhé.Thông điệp của câu truyện mình muốn gửi đến mọi người:"Tình yêu không phải lúc nào cũng kết thúc trong tiếng pháo hoa hay lễ cưới rộn ràng. Đôi khi, nó kết thúc bằng một sự ra đi nhưng vẫn đẹp, vẫn đủ sâu để sống mãi trong người còn ở lại.Không có ai thật sự chết đi, nếu họ vẫn còn sống trong trái tim của một ai đó."…
" Đa số chúng ta đều nghĩ rằng tình yêu sẽ bù đắp hết tất cả những tiếc nuối trong cuộc đời, nhưng ta đâu nào biết được điều tạo ra tiếc nuối nhất đó chính là tình yêu "…
"Anh Khang không cho em ôm là hết iu em rồi đúng hong?""Tao lạy mày, Hà Nội 40 độ ôm ấp nhau làm cái gì không biết!"…
"... không biết sao nhưng tao mê mày chết mẹ mất thôi"…
Dương Domic đang buồn rầu vì không thành đôi với crush thì tự nhiên có đàn anh khối trên cưa cẩm một cách khó chịuNhiễu sự vô cùng nhưng bỗng một ngày không có thì lại nhớ…
Cậu rời đi để theo đuổi ước mơ, mang theo cả ánh sáng của riêng mìnhNgười ở lại chọn trở thành mặt trời - vẫn đứng đó, vẫn chiếu về một hướngNhưng đôi khi, khoảng cách không phải thứ duy nhất khiến ánh sáng không còn chạm tới nhau…
Cô bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào nhai cơm trắng trong miệng. Cô cảm nhận được nỗi đau ngụ trị trong tim, nhói lên từng đợt cô nấc lên.-" Vương Sở Khâm."Anh nghe cô nói, nhưng chẳng dám nhìn cô chỉ biết gục đầu xuống.-" Ưm.."-" Anh có thể có một chút cảm thông được không?"-" Nếu anh rời đi thật sự em rất cô đơn."Tiếng thở gấp gáp hòa lẫn với tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ. Cô ngước lên, đôi mắt đong đầy khát khao nhưng cũng chất chứa giằng xé.Anh vẫn im lặng, chẳng ngước lên nhìn cô. Sự im lặng đến chết chóc của anh khiến cô hoảng loạn bất an, cô yêu anh, yêu đến phát điên. Nỗi đau như dai dẳng, vô hồi vô hạn, có thể xé nát tâm can cô bất cứ lúc nào.Có những cuộc tình không chỉ chết đi vì phản bội, mà cũng chết đi vì sự phai nhạt của năm tháng. Anh yêu cô thật lòng. Cô tin như vậy. Đã từng yêu đến mức chỉ cần nhìn cô thôi cũng cười, chỉ cần nghe giọng cô cũng thấy vui. Đã từng nắm tay cô thật chặt trong đêm mưa, từng chạy xe hàng chục cây số chỉ để đưa cho cô một ly trà sữa còn nóng. Đã từng nói rằng, cả đời này anh sẽ không yêu ai khác ngoài cô.Nhưng một ngày nào đó, tình yêu không còn đủ mạnh để giữ chân một người. Tình yêu của anh đầy nồng nàn và mâu thuẫn.Cô chỉ nghe tiếng thở nhịp nhàng của anh. -" Đừng rời xa em có được không?"…
Quang Hùng là người chậm chạp, không hề phát hiện ra hành động nhỏ này, đã vậy còn đưa tay nắm chặt lấy tay áo Đăng Dương, cơ thể cúi về phía trước."Vậy anh, anh có thể dạy em được không?" Quang Hùng hỏi, "Em cũng muốn trưởng thành."…
Project Chapter25 for DomicMasterDHE, mafia, trả thùVăn ánĐêm hôm đó, chất độc trong cơ thể anh phát tác, từng cơ quan nội tạng đều đau đến nghẹt thở, lồng ngực khó khăn hô hấp."Sao lại phát tác trước thời hạn rồi...khụ...""Hùng!"Quang Hùng mơ hồ nhìn thấy hình bóng của Dương hớt hải chạy vào, cái ánh mắt đó...quả thực là ánh mắt lần đầu tiên anh gặp được cậu. May mắn trước khi chết, còn được gặp ánh mắt này lần hai."Hùng...anh không được ngủ, tỉnh táo lại cho tôi, tôi giao việc cho anh bây giờ...tỉnh lại đi..."…