[SH] Mưa Ngừng
"Mưa ngừng rồi em... Ta bên nhau mãi em nhé"- Truyện là hư cấu không áp dụng lên người thật và việc thật - Truyện là chất xám được tham khảo nhưng không mang đi cả gốc…
"Mưa ngừng rồi em... Ta bên nhau mãi em nhé"- Truyện là hư cấu không áp dụng lên người thật và việc thật - Truyện là chất xám được tham khảo nhưng không mang đi cả gốc…
Thanh xuân học đường, văn học lãng mạn, trải nghiệm tuổi trẻ.…
luân đôn, những chiều mưa.luân đôn, một ngày nắng.…
Cậu có từng nhớ đến một cô bé hằng ngày lẽo đẽo bám theo cậu. Cậu có nhớ nụ cười ngây thơ đến ngốc nghếch của cô bé. Liệu cậu có nhớ đến tôi- cô bé năm 17 tuổi.…
Có những mối quan hệ, đối phương chẳng nói gì khiến ta tổn thương, chẳng làm gì khiến ta khó chịu, nhưng ta lại cảm thấy như bị bỏ rơi trong chính mối quan hệ gọi là yêu đương đó.…
Ship ngược tẹo vì thấy dạo gần đây Đường ca Swag đi đâu mất rồi =))Au cũng kb là SE hay HE nữa =))Cmt và vote ủng hộ nhoa~…
cậu có từng nghĩ những cành hoa, chiếc lá đặc biệt như thế nào hay không? có lẽ chúng không phô trương, nhưng lại mang cho ta cảm giác là lạ. là hơi thở của bình yên, làm lòng ta rung động trước vẻ đẹp dịu dàng mang máng ấy.…
Robb ngờ rằng mình mẩy cậu vừa rung lên, như hễ sắp khóc, mà sự thật là đầu mũi cậu cũng dần cay ran và hốc mắt cũng dần đỏ lừ cả rồi.[incest, 647w]…
Nếu như tình yêu có thể đến dễ đàng như vậy, thì em đâu cần phải ngồi cho 7 năm dài dẵn trôi qua chỉ với một mục đích...là để chờ cơ hội được thổ lộ với anh và để được...yêu anh như vậy.. Tình yêu đôi khi thật nhẹ nhàng như bông bỉ ngạn, lại chứa đựng sự nồng đậm, đỏ chói, tha thiết. Có lúc lại nặng nề, bi thương đến không thở nổi. Nó khiến cho kẻ mạnh mẽ nhất thế gian cũng trở thành yếu đuối, người dễ mềm lòng nhất cũng trở nên tàn nhẫn, cứng rắn nhất..... By: Bun Hoàng…
Thái Hoàng vươn tay, đỡ Minh Châu nằm gọn trong lòng mình. Anh vuốt má cô, đột nhiên nở nụ cười. Cô ngẩng người, bật cười thành tiếng, tự nói với lòng mình, anh đúng là một lão già xảo quyệt mà.---------------------------Mọi nhân vật, sự kiện hay các địa danh trong truyện đều là hư cấu.Tớ vẫn chỉ mới tập tành viết truyện, vẫn còn rất nhiều điều thiếu xót, mong sẽ được nghe lời góp ý từ mọi người <3Mong mọi người sẽ có những phút giây thư giãn khi đọc truyện, yêu mọi người nhiều!!!…
Câu chuyện của thanh mai trúc mã Thượng Hải🐺🐟Dựa trên trí tưởng tượng cá nhân…
"Có mấy khi... một loài cây vô tri vô giác lại như có hồn, lại biết đem đến cảm xúc cho con người? ... Ở mái nhà ấy, phượng chào tôi lần đầu, mai sau cũng chào tôi lần cuối."…
Truyện này là tui viết để chơi GA, tiện tay nên đăng lên luôn…
Nỗi lòng của một người con gái nhưng lại tự như sóng biển. Em kiên cường như thế, mạnh mẽ như thế nhưng hóa ra trong lòng lại có bao nhiêu trăn trở.... Cứ nghĩ về Anh lại là cả một vùng trời thương nhớ...…
Mang tâm niệm trả thù mà đến, lại ôm trái tim rách nát rời đi. Truyện hay, chủ ngược tâm, cha không tra, khá thương con.…
"Tại sao lại là một miếng bánh mà không phải là một cái bánh? Trung thu là Tết đoàn viên. Và bánh trung thu là phải ăn cùng nhau. Cùng người thân, cùng bạn bè"…
Thể loại: huấn vănCảnh báo: Bạn đọc vui lòng tìm hiểu thể loại huấn văn trước khi đọc nhé!Viết ngẫu nhiên!Viết ngẫu hứng…
THANH MANG [HUẤN VĂN][EDIT]Thể loại: Huấn Văn F/FEditor: NguyetMinhVăn án: Tháng 10 mùa Thu, trời đã chuyển lạnh. Đêm khuya, ven đường từng dãy phòng ốc chồng chất nhau, một tia ánh sáng nhạt lập loè, yếu đuối mong manh dường như phảng phất trong nháy mắt liền sẽ bị gió thu thổi tắt. Trong phòng chỉ có máy tính tản ra ánh sáng nhạt, hình ảnh là "Happy Camp", người chủ trì tích cực nói chuyện xây dựng bầu không khí, không ngừng kể chuyện cười, nhưng máy tính người đối diện mặt lại vô cảm, chỉ lắng nghe và suy nghĩ. Tôi bất giác nghĩ đến một tuần trước....Note: Đây là truyện trong một web truyện Spanking của Trung Quốc, mình thấy dạo đầu hay nên muốn EDIT lại. Mình không biết tiếng Trung, chỉ edit lại bằng bảng QT. Vì là lần đầu nên mình chỉ edit theo bản năng và kinh nghiệm đọc truyện của mình thôi. Có gì sai sót hay khó hiểu xin mọi người thông cảm bỏ qua ( mình đang cố edit sau cho câu văn dễ hiểu nhất có thể).…