Bão Lòng
"Hồi trước mong có sao băng mà? ""Bây giờ không cần nữa rồi. ""Vì sao? ""Vì không còn quan trọng nữa thôi. "…
"Hồi trước mong có sao băng mà? ""Bây giờ không cần nữa rồi. ""Vì sao? ""Vì không còn quan trọng nữa thôi. "…
Có chốn về, nhưng bản thân lại vô định giữa lòng trời. Không phải vì chối bỏ, càng không phải ghét. Đơn thuần hiểu mình không thuộc về nơi ấy.…
cậu có từng nghĩ những cành hoa, chiếc lá đặc biệt như thế nào hay không? có lẽ chúng không phô trương, nhưng lại mang cho ta cảm giác là lạ. là hơi thở của bình yên, làm lòng ta rung động trước vẻ đẹp dịu dàng mang máng ấy.…
Mưa để trút bỏ ưu phiền, lại mang cho ta cảm giác mới mẻ chưa từng có. Nhưng khi mọi thứ kết thúc, mưa ngớt người cũng phải rời đi tiếp tục hành trình của mình.…
Chỉ là chợt nhớ chuyện cũ, và buông viết để nhẹ lòng.…