6 dấu chấm Lửa Hồng
Ở một nơi nào đó, ta có thể biết được nhiều hơn chứ không phải 6 dấu chấm ở chương 100 (Đừng vờ ngoan ngoãn) của Tống Thời Hàn và Tả Đào.…
Ở một nơi nào đó, ta có thể biết được nhiều hơn chứ không phải 6 dấu chấm ở chương 100 (Đừng vờ ngoan ngoãn) của Tống Thời Hàn và Tả Đào.…
bàn về cuối tuần và cái giá phải trả.…
thế giới trong gương sao?…
" Vị ngọt, thường được coi như là một cảm giác tích cực, cảm nhận được từ các loại đường, một số protein và một số hợp chất khác. Vị ngọt thường liên quan tới aldehyde và keton, có chứa một nhóm cacbonyl. Vị ngọt được phát hiện bởi một loạt các protein G kết thụ cùng với gustducin protein G được tìm thấy trên các chồi vị giác. Ít nhất hai biến thể khác nhau của "thụ thể vị ngọt" cần phải được kích hoạt cho não bộ để "đăng ký" vị ngọt."…
anh thấy thằng áo xanh kia không?nó từng giết em đấy.…
mây cứ trôi, còn chuyện mình hết rồi…
tiếng đàn…
trái tim của người sống/chết.…
⋆。‧˚ʚ 𝓥𝓮́𝓷𝓾𝓼: 𝓛𝓮 𝓒𝓱𝓪𝓹𝓲𝓽𝓻𝓮 ɞ˚‧。⋆15:00 ー【 𝐚𝐧𝐡 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐢́ 𝐧𝐡𝐨̛́ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐞𝐦. 】author: @_lostduck❕categories: ooc, lowercase.mọi câu truyện đều chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.⋆。˚ ☁︎ ˚。⋆。˚☽˚。⋆…
kẻ bắt cóc và kẻ bị bắt cóc (không phải là bắt cóc)…
bến xe, quán phở, mè xửng, chú xuân, vũ, những ngày mưa gió, lạnh ghê.vũ nghĩ suy vẩn vơ và dựa vào cột đình.…
(thực sự là) the crossovers we don't need, but here they are…
để nói về một câu chuyện, kang taehyun và chàng thơ của gã…
về công cuộc "theo đuổi" nhân vật yêu thích của fanboy choi beomgyu.…
đã bao lâu rồi sunoo chưa được ăn thịt gà?…
sự chờ đợi của một đời người.…
sao tàn, thuốc tàn, tình ta tàn…
"giọng nó run run, chẳng rõ là vì cái lạnh hay vì điều gì khác:- em chỉ cần một câu trả lời thôi, xin anh, một câu trả lời rõ ràng và thật lòng, chỉ thế thôi.tôi thì muốn bảo em ơi đừng cầu xin, tôi đã trốn chạy suốt thời gian qua và tôi chưa từng có ý định ngừng chạy nhanh hơn để trốn khỏi cảm xúc của chính mình, nên em đừng...- có lẽ đây là chuyến cuối rồi."…
chạy đi em…
Có những nơi tưởng chừng đã quá quen thuộc, nhưng khi quay lại, ta mới nhận ra điều xa lạ nhất không phải là cảnh vật, mà là chính mình.Sau một khoảng thời gian dài sống trong những lo âu, mất tập trung và những câu hỏi không lời đáp, nhân vật "tôi" quyết định trở lại công viên gắn liền với tuổi thơ. Nơi ấy từng có những hàng cây, những cơn mưa, những giấc mơ rất trẻ con và một phiên bản hồn nhiên của chính mình.Đây không phải là câu chuyện về một biến cố lớn, mà là hành trình lặng lẽ của một người trẻ đang cố hiểu vì sao mình mệt mỏi, vì sao mình suy nghĩ quá nhiều, và liệu có còn cách nào để tìm lại con người từng rất tự do bên trong mình hay không.…