Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mỗi một cái chạm môi, từng vệt cào rướm máu trên bờ vai trần mướt mát mồ hôi đều là lời tuyên ngôn đầy gợi cảm: "Để em thương anh thay phần anh chưa kịp thương chính mình."Khi hương cà phê trầm mặc quyện chặt vào khúc tình ca nóng bỏng của buổi sớm mai, liệu vầng trăng muộn mang đầy tổn thương có chịu nép mình bình yên dưới vòm trời tuổi trẻ đầy khao khát?…
Tên khác: Sau Khi Mặc Nữ Trang Trêu Chọc Long Ngạo ThiênTác giả: Ma Pháp Thiếu Nữ Thỏ Anh TuấnSố chương: 211c + 15pnDư Thanh Đường xuyên thư trở thành người qua đường Giáp, ai biết bởi vì một lần mơ màng hồ đồ mặc nữ trang mà quấy rầy đến hướng phát triển của cốt truyện -- Bé Long Ngạo Thiên đối với y nhất kiến chung tình.Bảy năm sau, Long Ngạo Thiên đã trưởng thành thành Hỗn Thế Ma Vương bạch thiết hắc, Dư Thanh Đường không thể không một lần nữa mặc vào nữ trang, nơm nớp lo sợ ý đồ bổ tròn cốt truyện, mở ra con đường tu tiên gà bay chó sủa. Trong quá trình hai người vừa thử vừa hố lẫn nhau, dần dần nhận ra chân tình của mình.…
Chiếc thuyền thứ mười một được tìm thấy vào 𝟐𝟎:𝟎𝟎.---"Lần sau, anh mà bị thương nữa thì tôi không băng nữa đâu đấy." - Boseong còn tiện tay thắt nơ bằng hai dải băng trắng trên tay đội trưởng. Bác sĩ má hồng xé một chiếc khăn lạnh, dịu dàng lau đi vết khói đen trên khuôn mặt Sanghyeok. "Nếu có lần sau..." - Lee Sanghyeok nhìn em - "...thì em vẫn sẽ băng cho tôi mà."---…
Chiếc thuyền thứ hai được tìm thấy vào 14:00---Bốn vách nhà tranh, đợi bóng aiNgỏ nhỏ đường quen... chẳng thấy vềHương bếp đã tàn, trà đã nguộiNắng tắt, mưa giăng, dạ não nề."Thầy ơi, sao thầy không lấy vợ?" - đôi mắt long lanh tràn ngập kính mến, thằng nhóc lại hỏi - "Hay thầy thích lấy chồng ạ?""Thầy chờ một người. Người đó đi xa lắm mấy đứa à."Chuồn chuồn đậu vạt mương chiềuThương người áo vải đứng lều mái tranh"Bao giờ anh mới quay về?"Gió lên hụt hẫng tứ bề quạnh hiu.---…
Tác giả: Giấc Mộng Đêm HèTên truyện: Chạm Tới Bầu TrờiThể loại: Thanh xuân vườn trường, hồi phục tâm lý, thể thao, lãng mạn, phát triển nhân vật, slice of life.Cp: Karma Akabane x Rio NakamuraLưu ý: OOCTrạng thái: Đã hoàn thành26/5/2026: #1 Haikyuu…
Một khối huyết ngọc mở ra hành trình vào cổ mộ của Giải Vũ Thần và Hắc Hạt Tử. Vốn dĩ sau kế hoạch Sa Hải, cả hai có thể quay lại quỹ đạo đời mình, nhưng cơ duyên trớ trêu khiến họ một lần nữa vướng vào nhau.Lăng mộ Thổ Ti ở Quý Châu, những nấm mộ nghi ngờ, ảo ảnh quỷ dị, người giấy tà dị, thông đạo dẫn táng gãy khúc, và cánh "cửa" mà một khi nhìn thấy, nghĩa là cái chết đã cận kề.Trong lòng đất tối tăm không thấy ánh sáng, từng phút giây đều rình rập hiểm nguy, thế nhưng nhờ phối hợp ăn ý, họ lần lượt thoát khỏi hiểm cảnh. Và trong lúc không hay, giữa những lần vào sinh ra tử, nguyên tắc từng vững như thép cũng bị bẻ cong, thay vào đó là một mối quan hệ mơ hồ, chầm chậm đổi thay.Đến khi họ mình đầy thương tích lê bước ra khỏi lăng mộ Thổ Ti, mới phát hiện - tất cả chỉ vừa mới bắt đầu.⸻Hắc Hạt Tử: "Giải lão bản, cậu thế là không nghĩa khí rồi. Tôi bây giờ là đưa than ngày tuyết đấy, người thường tôi còn chẳng cho đâu."Giải Vũ Thần: "Vậy ý anh tôi là người thường?"Hắc Hạt Tử: "Hoa Nhi, nói mấy câu lạnh như vậy, không sợ tự mình bị đông chết sao..." --------by : ly灵鸭…
Sara từng nghĩ: chỉ cần học giỏi, ngoan ngoãn và cố gắng thật nhiều... thì sẽ được yêu thương. Nhưng sau biến cố ở trường cũ, cô bị đuổi học, bị chính ba mẹ quay lưng- với trái tim đầy vết cắt và im lặng.Tại ngôi trường mới, Sara ngồi một mình. Không cười, không nói chuyện, không mở lòng. Cho đến khi LyHan - cô bạn cá biệt luôn sống tự do, không màng đánh giá của người khác - bước vào đời cô, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.Từ một chỗ ngồi lặng lẽ, một tình bạn chớm nở. Từ một câu chào nhỏ, một trái tim bắt đầu hồi sinh."Đôi khi, một ánh mắt cũng đủ cứu rỗi. Một người ngồi bên cũng đủ làm mình tin trở lại."…
"Có thể em không nhớ, nhưng ta đã từng gặp nhau. Gặp trước khi em đến đây kìa." Sirius cười toe toét, rót đầy rượu đế lửa vào cả hai ly. Percy không cãi nhau với người say, từ tốn uống cạn ly rượu thứ bao nhiêu chẳng biết trong đêm sinh nhật thứ mười bảy."Em lúc đó nhỏ xíu, như cái kẹo hà, nhưng sẽ khóc váng cả nhà mỗi khi anh dám bế em."Sirius vừa nói vừa nấc, rồi lịm hẳn. Rượu đế lửa nóng hổi rốt cuộc cũng đánh bại y, ru y vào giấc ngủ say sưa.Tự rót thêm cho mình một ly khác, Percy lẩm bẩm:"Mới sinh sao nhớ được gì chứ, ngài chó đần."…
Long Phi Dạ × Chung Vô Mị ( cp chính ) Thế Quân Thanh × Cố Thất Thiếu ( cp phụ ) Thể loại: cổ đại, ngược luyến tàn tâm, nam nam sinh tử, H văn. Còn phần kết thế nào? Đợi viết tới rồi biết!_______________Hoàn Chính Văn___________…
Trong thế giới nơi Alpha là đỉnh cao quyền lực, Học viện Cận Tinh là nơi không dành cho Omega ngoại trừ một người: Kim Namjoon.Với mùi pheromone mực tàu và tro than, Namjoon không phát tình, không cúi đầu, không dựa dẫm. Cậu đến học viện như một vết mực lặng lẽ, chống lại những luật lệ vô hình bằng trí tuệ và lòng kiêu hãnh.Ở phía đối diện là Jung Hoseok Phó hội trưởng hội học sinh, Alpha hoàn hảo với ánh nhìn lạnh và đôi tay nắm quyền. Anh chưa từng để ý đến Omega... cho đến khi mùi tro và mực cháy kia len vào tâm trí.Giữa vòm kính lạnh, những trận đấu trí ngầm, định kiến xã hội và những đợt pheromone vô hình, Namjoon và Hoseok dần bị hút vào nhau không phải bởi bản năng, mà bởi sự đồng điệu của hai kẻ cô độc.Nhưng tình yêu của một Omega không phát tình với một Alpha quyền lực không dễ được chấp nhận. Khi âm mưu, tổn thương, và cái giá của tự do ngày một rõ ràng... liệu họ có đủ can đảm để giữ lấy nhau?…
"Là hai chúng tôi, dưới một vòm trời."Sau khi Hoài Xuân ra đi, Duy Long đã du hành tới 129 600 năm sau - thời điểm Hoài Xuân còn sống và tất cả trở lại điểm khởi đầu. Mục tiêu duy nhất của cậu là để bản thân và tất cả những người mình trân trọng được sống không nuối tiếc. Liệu lần này, câu chuyện của Long và những người bạn của cậu có thể có một cái kết khác?…
Hai người bạn thuở nhỏ, một lời hứa còn dang dở, mười năm xa cách - khi cơn mưa lắng xuống, họ gặp lại nhau dưới chiếc cầu đá cũ, nơi ký ức và cảm xúc ngày xưa dần thức tỉnh, để nhận ra rằng tình yêu vốn chỉ là những bước chân đi muộn màng, nhưng lại đầy ắp sự chờ đợi và niềm tin đã qua."Nếu mười năm nữa mình gặp lại tại đây, anh phải cho em một điều ước"❗❗ Lưu ý: Mọi địa điểm, cốt truyện, lời nói đều là tưởng tượng của mình. Không có ý công kích bất kỳ một cá nhân nào, nếu truyện có những chi tiết không phù hợp mình sẽ xoá ngay lặp tức. Cảm ơn các bạn đã theo dõi…
Cuộc đời con người ngắn ngủi đừng quan trọng những thứ gọi là quy tắt, hãy hỏi con tim mìnhLưu Ý : Truyện mượn bối cảnh lịch sử, không sử dụng nhân vật có thật, không liên quan chính sử, nếu có tình tiết liên quan tất cả chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên…
Ninh Nghệ Trác nghĩ rằng Uchinaga Aeri đã che giấu điều đó. Đâu đó bên mi mắt, dưới vòm họng, len lỏi vào máu thịt cùng nước mắt, phảng phất trong từng giọt mồ hôi khi tàn cuộc ái ân, hay lẩn khuất trên môi hôn cuồng say nóng rẫy một nỗi bi thống quại quằn.Câu trả lời cho quả tim cô.Em không tìm thấy. Vĩnh viễn không thể.Nên em không chọn thứ tha cho cô.Đến muôn niên khắc khoải về sau.…
Truyện: Những ngày lạc nhau giữa Sài GònTác giả: Thỏ lông xù.Thể loại: Lãng mạn, bí ẩn...........Cơn mưa bất chợt vào một ngày cuối đông, trên tầng áp mái, anh vô tình gặp lại người tình cũ. Hiện thực và quá khứ đan xen kết nối họ giữa dòng chảy nhộn nhịp ồn ả. Dưới ô cửa sổ hình vòm là một Sài Gòn vừa thân quen vừa xa lạ, nơi vô tình họ đã lạc mất nhau...........Truyện được viết và chỉnh sữa thường xuyên trên wattpad, mang đi vui lòng xin phép, nếu ko hả họng xin phép được vui lòng giữ nguyên tên tác giả và tác quyền.…
Tác giả: Cửu Thạch LộTốc độ truyện: Hoàn Thành (735 C + PN)Tốc độ Edit: cũng được kha kháVăn Án (Tác giả):Đỗ gia có một người nữ nhi đã xuất giá. Nhận được lệnh của Hoàng Thượng xuất trận, lúc trở về, phu quân nàng đã tử trận và trở về được bọc trong tấm da ngựa. Nước mắt nàng rơi, sự hi sinh đổi lấy một cổng vòm phong trinh tiết, bức tượng Thanh Đăng Cổ Phật và một đứa con nuôi. Đây là vinh quang của cuộc đời nàng, nhưng cũng là xiềng xích của cuộc đời nàng. Khi về già, nàng nhận ra rằng cái chết của hắn là một âm mưu, nhưng nàng không có gì để trả thù được.Nàng nhìn thấy trong sân đầy hoa, giống như ngày hắn nâng khăn trùm đầu, và nàng nghe thấy tiếng cười sảng khoái, giống như những năm hắn ở bên cạnh mình. Nàng biết mình không sống được bao lâu, nàng đứng dưới cổng cô đơn, ôm cột đá lạnh lẽo. Nàng không muốn danh tiếng trinh tiết, nàng chỉ muốn hắn cùng nàng đến già. Nàng không muốn nuôi con của người khác, nàng muốn con của chính mình. Nếu có thể quay về quá khứ, nàng tuyệt đối sẽ không để phu quân chết oan, tuyệt đối sẽ không để kẻ thù của mình mồ yên mã đẹpVăn Án (FENG LIU):Mục Liên Tiêu và Đỗ Vân Lạc có hôn ước định sẵn, do sự sắp đặt trong việc tranh đoạt quyền vị trong Mục gia. Vì tính tình cố chấp, Đỗ Vân Lạc không những khiến chết sớm, gia đình 2 bên ghẻ lạnh, sống trong cô độc đến cuối đời.Trọng sinh lần nữa, nàng cố gắng yêu người mình yêu, thủ người cần thủ.Một giấc mộng phù sinhCả cuộc đời hối tiếcTrọng sinh thêm lần nữaTác hợp đôi uyên ươ…
Tôi vừa ghét vừa thương mùa hè. Thương vì mùa hè ở những năm tháng rực rỡ của tuổi trẻ ấy đều có dấu chân khờ dại nó cùng tôi nắm tay nhau bước đi trên con đường bụi đỏ nắng chang chang, tiếng ve kêu muốn vỡ cả vòm cây. Ghét vì mùa hè những năm tháng sau vẫn y nguyên. Nắng vẫn gắt, ve vẫn kêu, lá chuối ngoài vườn vẫn xoăn lại nhưng không còn hai đứa trẻ ở những năm tháng đó nữa.Mỗi lần hè về, ký ức lại lặng lẽ kéo về theo, ngồi đầy trong tim, khiến tôi không thôi nhung nhớ về nó.…
Một căn biệt thự nhỏ được xây dựng tại thành phố Hải, bởi vì trong khuôn viên được trồng rất nhiều hoa hồng, cho nên nó có tên là Hoa Hồng viên. Trên sân vườn rộng lớn là một dãy hoa hồng tầng tầng lớp lớp xen lẫn hàng cây xanh được chăm sóc chu đáo. Điều đặc biệt là ở giữa có một bức tượng nhân ngư đang cầm một cái bình to, dòng nước trong vắt phun ra từ miệng bình.Không gian bên trong biệt thự vô cùng tinh xảo, lộ ra một cổ khí chất trang nghiêm và lãng mạn, tường trắng kết hợp cùng gạch ngói, cổng vòm và hành lang gấp khúc, cửa phòng cao lớn làm người ta không khỏi nhộn nhạo…