Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chỉ một ý niệm thoáng qua, cũng khắc sâu thành nỗi nhớ suốt một đời.Chỉ một ý niệm trong lòng, người có tình ắt sẽ trở về bên nhau.Nhất niệm tương hồi - một lòng không đổi, vạn dặm cũng về.Ngày bắt đầu: 31/03/2025Ngày kết thúc: 25/05/2025…
người qua lại nơi đây chỉ có vấn vương với làn nước xanh ngọc phủ bóng những ngôi nhà được xây theo kiểu phương tây, nhưng vẫn có phần mới mẻ của những khu đô hội tấp nập. chứ ai như gã đâu, bỏ qua cảnh đẹp ngút ngàn ấy, để say mê nhóc con chăn cừu dưới chân thảo nguyên mà vốn dĩ gã chả ưa gì cái cách sống tẻ nhạt của cậu tanhưng mà biết sao được, gã say quá rồi !( truyện chỉ đăng tại wattpad ) link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/290898129?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=share_writing&wp_page=create_story_details&wp_uname=headuckyy&wp_originator=VS46GHB3diUmWDbtxFnEGQwAdwiSxc69b4hjAyMKqO0uKCEzzjymhp79w4AG8CNBEVmpR5Z%2BoOX2A5f4F4S8gjSrCARRvHbFeH%2FEGj3cql3cRpyvn7ni523iLp4ozZbRfb: https://www.facebook.com/profile.php?id=100080043360132…
is a code that when i asked Phuc "Anh ơi chừng nào ra MV Thuốc ạ?", he answered "Thuốc hả? Hỏi Neko á"(Hỏi Neko quài)chanh siêu xinh của ngài Ciel Vante (fb) em cảm ơn ngài ạvà cả chị chang chủ chợ đã beta cho em nữa >v<…
"-Sao lúc nào trông em cũng tích cực thế nhỉ, giá như anh có thể sống bằng một phần mười của em-Em thì không anh à, em sợ nếu em cứ thế này mãi, bất chợt một mai em biến mất, cũng chẳng ai biết vì sao..."Nó, một cậu bé chưa tròn 18 nhưng lại trải qua không biết bao nhiêu sóng gió thăng trầm, từ gia đình, đời sống đến tình cảm. Mặc vậy, cậu luôn dịu dàng với đời, mạnh mẽ lên từng giờ, chỉ mong một ngày cuộc đời nhẹ nhàng với cậu. Và rồi cậu bỏ quên chính mình ở lại, một con người yếu đuối, tiêu cực, luôn mơ ước được một lần cảm nhận tình yêu thương.…
Phúc Nguyên chưa từng nghĩ có một ngày mình lại bắt đầu đếm khoảng cách giữa mình và Lâm Anh.Mười bước, là khoảng cách từ cửa nhà đến xe bảo mẫu.Ba mươi bước, từ bãi đỗ xe đến phòng hóa trang.Năm mươi bước, từ sau cánh gà đến vị trí nâng sân khấu.Mấy năm qua, ở mỗi đoạn đường ấy, Lâm Anh đều đi sau Phúc Nguyên một bước nhỏ. Đủ gần để Phúc Nguyên chỉ cần ngoái đầu lại là thấy, đủ gần để đưa chai nước, đưa khăn đúng lúc, để đỡ lấy chiếc cúp nếu Phúc Nguyên có lỡ tay bất cẩn làm rơi.Bỗng một ngày, nhận ra không có người kia thì cũng chẳng sao.Người cũ không đi, người mới sao đến được.…
Mùa hạ năm ấy, dưới mái hiên thơm mùi trầm hương và bóng cau non, một vị thầy đồ trẻ mang theo quá khứ từng được chôn vùi dưới kinh thành, đến một làng nhỏ phía Đông dạy học.Cậu ba nhà họ Nguyễn Thanh mang cơi trầu ra đón.Mà miếng trầu ấy, vốn chưa từng là lời chào.P/s : Câu chuyện này không thuộc về một triều đại nào.Bối cảnh, chức quan, phong tục và các nghi lễ trong truyện chỉ được mượn làm chất liệu để kể một câu chuyện về con người. Truyện không nhằm tái hiện lịch sử, cũng không đại diện cho bất kỳ giai đoạn lịch sử hay giá trị văn hóa nào.…
luôn bị bạn bè trêu chọc sức chịu đựng đã vượt quá giới hạn , cô giết từng người không chừa một ai (cả con chó nhà tụi nó) bị kết án tử hình nhưng may mắn đã được cứu sống, nào ngờ cô lại trở thành một vật thí nghiệm sống trong tổ chức SCP ... vô đọc đi ♥️♥️♥️♥️♥️…
Liễu Nguyệt từng nghĩ bản thân có lẽ sẽ không bao giờ với được tới Tiêu Thiên Hạc. Cô mang theo tâm tư thiếu nữ cất sâu nơi con tim, gieo mình xuống dòng sông trước mắt.Tiêu Hạc Thanh mơ thấy hình ảnh nhỏ bé của người con gái ấy nhảy xuống trước mặt. Anh tỉnh dậy phát hiện ra mọi thứ đều chỉ là một giấc mơ, chân thực đến nỗi anh muốn gặp cô ấy ngay bây giờ.…
"Yêu anh là điều đau nhất em từng có. Nhưng em không cần anh đáp trả nó, chỉ cần biết phía sao anh có người đang chờ anh quay về.""Cố Tử Phàm, tôi hận anh. Hận tại sao hết lần này đến lần khác cho tôi cơ hội để không quên được anh. Nhưng khi đó anh là người kêu tôi hãy quên anh đi. Tại sao ?!""Tại sao? Người và quỷ không thể yêu nhau. Chúng tôi yêu nhau là một cái tội vậy tại sao lại cho chúng tôi yêu nhau. Em nên trách bản thân vì đã yêu anh hay trách ông trời không cho ta đến với nhâu đây ?!"…