Úa tàn
Đây là tập thơ ngẫu hứng, sẽ tiếp tục cập nhật...…
Yêu anh, thương anh, là điều em chấp nhậnĐể ngàn người đời xâu xé trái trái tim em. Thương anh là điều em không thể ngờ.…
Anh khóc đấy.Anh cười đấy. Anh giữ được em rồi. Anh buông tay nhé.Mình chia tay để anh đi nhé!…
Một chút nắng, một chút mưa.Một chút mây, một chút gió.Và một chút bụi lòng vì em.…
Anh lừa tôi nhiêu đấy đã đủ rồi chứ?Anh nói dối tôi bao nhiêu lần nữa đây?Anh ngoại tình sau lưng tôi bao nhiêu lần nữa? Tại sao, tại sao lúc nào cũng là tôi hỏi anh?Hoseok, triệu lần em hỏi anh một lần anh hỏi em?Em còn nhớ lời hứa hôm ấy không?Em còn nhớ Taehyung anh....…
Nở hay tàn, quyến luyến rồi chia ly biết đâu chữ ngờEm đi rồi em sẽ quay lại chứ Hoa nở ta sẽ gặp lại.…
Chuông gió đung đưa nhoà lệ rơi Man mác tình sầu buồn khôn vơi Gió thương anh sao buồn không tới Đợi chờ một mảnh miền xanh trời.…
Một cõi mơ tưởng lẫn viễn vông Tín ngưỡng chấp niệm quản chi công Tình rủ u sầu đeo ác mộng Rải máu nuôi hoa héo úa đông.…
Vô tình duyên dẫn lối hai trái tim.Vô tình anh chia đôi máu không chảy.Vô tình em bâng khuâng rõ lưu luyến.Cớ sao vô tình gió còn đó...khẽ lướt lau mi ướt mí sầu.…
Tôi thấy cậu ấy.Tôi gặp cậu ấy.Tôi hôn lên đôi môi đỏ mọng.Tôi quyện vào dòng nước đỏ tươi của quỷ.…
Cảm ơn những gì anh cho tôi.Nụ hôn...Tiếng cười... Nước mắt...Mạng sống...Nhưng Cảm ơn! Tôi ghét anh. Ghét trái tim anh.…
Đối với em tôi là gì?Một người anhMột người bạnMột gia đìnhHay một người thương?Gió tát mạnh lên nào kẻo tôi lại ngu dạiEm hãy đi nhanh nào kẻo tôi lại níu kéoDằn vặt, đau khổ, tuyệt vọng rồi buôngBuông, thả, bừng sáng, mỉm cười và hạnh phúc.…
Anh tựa như giấc mơTỉnh dậy rồi sẽ biến mấtEm tựa như cánh chim Bão lòng vẫn lẽo đẽo theo anh Không đáp, không cầu, không vụ lợiChỉ mong bình an mãi nơi anh…
Sóng xa so với đại dương Màn đêm so với ánh dương hiền hòa Sao em đuổi kịp màn sươngGiăng lối mù mịt mắt em lệ nhòa.Em à, lại đây anh nói tí, xuống nữa...Một chút nữa thôi, cao quá.. Anh không với tới.…
Ngày xưa tuyên truyền đã lâu có một vị hoà thượng ngày ngày xin cơm từng nhà để ăn. Và từ ngày hôm ấy, có một cậu bé bụ bẫm nơi góc bếp, đứa bé oe oe khóc lên khiến vị hoà thượng mủi lòng thu nhận.Nhưng ai ngờ, cớ sự bất ngờ ập đến. Biến mất hương tình, một mất một còn, một âm một dương. Tách biệt giang sơn.…
Anh rồi như cát bụi.Cát bụi nhỏ bé nhưng phi thường.Phi thường bảo vệ tình yêu của mình.Bảo vệ nó dù đó chỉ là 1 vỏ bọc xơ xác không hồn.…
Hắn thuần là một Địa Khôn, Địa Khôn duy nhất của Tu Chân Giới, ai ai cũng muốn định đoạt, ai ai cũng tranh giành. Bên này giành giựt, bên kia cướp lại. Hắn như con rối giữa đại cục nhưng tuyệt nhiên điều đó không làm hắn bận lòng. Y- Lam Hi Thần, người hắn thương lại không tham gia, y không thương hắn cũng tạm chấp nhận nhưng tại sao, y không muốn nối dõi ư?-Vãn Ngâm, kiếp sau gặp lại nữa nhé.-Không, một lần dại dột là quá đủ rồi.-Tại sao?-Vì ta...Hai chữ như nghẹn lại nuốt trở vào trong. Tan thành mây khói.…
Nếu có thể hóa lệ thấm tro tàn ngày ấy.Nếu có thể thốt ra câu thương nhớ.Nếu có thể sớm hơn một chút.Chỉ là có thể.Đành gửi tro tàn theo gió phiêu bồng cùng em.…
Ai nói nhỏ tuổi không thể bảo vệ người lớn hơn mình?Ai nói người nhỏ tuổi người nhỏ tuổi không thể yêu người lớn tuổi hơn mình?Ai nói chứ?Ai nói tôi không yêu anh ấy, ai nói?Dù tôi có trở thành cát bụi, tôi cũng nguyện trở thành hạt cát bám gót theo anh ấy suốt cuộc đời, không ly khai.…