Gặp lại nhau giữa ngày hạ
...Sẽ cập nhập sau…
...Sẽ cập nhập sau…
Những tấm selca xinh đẹp của các bạn Ami trong ficdom nhà mình.…
Khi một lá thư đến với sự không vui vẻ tới một Harry Potter bình thường, một bí mật hàng thập kỷ được tiết lộ cho cậu. Cha mẹ anh ấy là nhữngphù thủy, bị giết bởi lời nguyền của Chúa tể hắc ámkhi Harry mới chỉ là một đứa trẻ, và bằng một cách nào đó cậu đã sống sót. Thoát khỏi những người dám hộ Muggle ngăn cản cậu tới Hogwarts,một ngôi trường phù thủy đầy ma và những bùa chú, Harry vô tình gặp phải những nguy hiểm khi cậu tìm thấy con chó ba đầu đứng đầu bảo vệ một căn phòng trên tầng ba. Sau đó, anh ấy nghe về một hòn đá bị mất tíchvới sức mạnh đáng kinh ngạc có thể mang lại nhiều nguy hiểm.…
Cô Thẩm Nhược Giai là một cô gái mồ côi bố mẹ từ nhỏ, sống trong cô nhi việnAnh Vu Tử Ân chủ tịch công ty Vu Thị, anh là một người lạnh lùng và kiêu ngạo không ai dám đụng vào anhCô từ nhỏ đã yêu anh, yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, yêu anh suốt 12 năm nhưng anh không hề hay biết. Anh vô tâm, tàn nhẫn làm tổn thương cô nhưng cô vẫn một mực yêu anh. Anh tàn nhẫn đánh đập cô rất dã mang rồi đến một ngày anh đem một cô gái về nhà, anh nói là kể từ ngày hôm nay cô ấy sẽ là Vũ phu nhân trong ngôi nhà này. Cô đau lắm anh biết không ? Cô ta hành hạ cô đủ thứ nhưng anh đâu có biết. Cô ấy nói cô làm cho cô ấy sảy thai, anh liền phá đứa bé trong bụng cô. Cô quyết định ra đi, trước khi ra đi cô hỏi anh có bao giờ yêu cô chưa nhưng anh lạnh lùng phun ra hai chữ " chưa từng ". Cô chỉ biết cười đắng và để lại tờ giấy li hôn trên bàn- Vũ Tử Ân, đến một ngày anh sẽ nhận ra em bỏ mặc cả thế giới chỉ để yêu anh...Trạng thái: Đang viếtSố chương: Chưa biếtThể loại: Ngược trước sủng sauTác giả: MyyThời gian ra chương: 3 5 7Kết HE…
Đâu ai dám khẳng định yêu một người là sẽ ở bên nhau mãi mãi. Trong tình yêu cũng sẽ đâu chắc mình may mắn tìm được đúng người. Một lần lầm lỡ buông tay, cả đời hối hận.Tôi đã lạnh lùng như vậy suốt ngần ấy năm. Tôi đã có tất cả, nhưng trái tim của em thì không. Tôi cũng từng khắt khe với bản thân rằng sẽ không để những kỷ niệm gợi lại quá khứ. Bởi vì, tôi sợ. Sợ mình sẽ nhớ em, sợ sẽ không đành lòng quên được ánh mắt vô hồn dưới ánh hoàng hôn mờ nhạt, mà giọt nước mắt đã âm thầm lăn trên khóe mi em từ lúc nào...…