Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nếu một ngày kẻ phản bội được sống lại, người cứu nước phải chết đi - sẽ ra sao?Nếu đồng hồ từ một vật vô tri vô giác nay lại là bằng chứng bóc mẽ tội ác - sẽ ra sao?Nếu Cừu và Dê trong chỉ đơn giản là hai con vật đại diện cho lẽ phải và cái ác mà trở thành nhân cách thực sự của một người - sẽ ra sao?Nếu không còn ranh giới giữa thiện - ác, tốt - xấu, mà chúng được trộn lẫn như thóc - gạo - sẽ ra sao?OTP: Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam x Việt Nam Cộng Hoà *TRUYỆN KHÔNG THEO LỊCH SỬ…
Câu chuyện ở cái bãi đậu xe này không giống như trong bộ phim đó, khác nhiều. Bởi vì người cha này không đi xe đạp, ông đi ô tô, có tài xế riêng. Ông không móc ra cây kẹo kéo hay là cái micro gì hết, mà là ông móc ra từng xấp, từng xấp đô la, đều là mệnh giá cao nhất.Ông cố nhét vào tay của cô, nhưng bị cô ném lại, là ném thẳng vào mặt như ném đi cái cục nợ của cuộc đời mình vậy. Khi ông vẫn chưa chịu buông tay, cô chụp lấy cái vỏ chai đang lăn lóc gần đó rồi thành thục mà đập vỡ nó, rồi kê sát vô cái cổ trắng ngần của mình mà gào lên, son đỏ dính răng, cuống họng như muốn tự xé: "Ông mà để tôi thấy bản mặt của ông thêm một lần nữa, thì chờ mà hốt xác của tôi đi."Cô gào lên, trào cả nước miếng, gương mặt trét son phấn rẻ tiền thì tái đi vì rượu hay vì giận, nhưng đôi mắt thì long đỏ lên sòng sọc. Người ngu nhất nhìn vào cũng biết là cô ấy sẽ làm thật đó.Rồi cô vẫn cầm cái mảnh chai đó, bước đi, không quay đầu lại. Dù là bóng đêm phía sau hay phía trước, cũng chẳng thể bằng cô, lạnh lùng như đêm nay.Trong góc sân chỉ còn người đàn ông trung niên, tay cầm xấp tiền, tiều tụy, đang tự đấm vào ngực mình thình thịch, thình thịch.Cô gái đó sai rồi, sai rõ ràng quá rồi, không nói tới chuyện nhà, chuyện riêng, chuyện cha con, chuyện quá khứ tương lai...chỉ nói tới việc có tiền đưa tận tay mà không chịu cầm thì đã là quá sai lầm rồi. Gái vũ trường, massage, bia ôm... mà bày đặt sang chảnh sĩ diện, cô không vì tiền thì cô khoe vú khoe mông, kề vai áp má, tuột quần cởi áo rờ hết thằng này tới thằng nọ…
Chỉ là mấy mẩu chuyện nho nhỏ cũng không có gì chuyên nghiệp do Trẫm viết raGiờ không biết ngại ngùng là gì tổng hợp lên đây (๑˙❥˙๑) hehe~ biết đâu ngày nào đó đẹp trời lại viết tiếp ( ' ω ' )ノ゙…
Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Ngọt sủngMạc danh xuyên qua đến văn hào thế giới, duy nhất liền tại bên người cư nhiên là --Một cái rương danh.Ở khốn cùng thất vọng bên cạnh còn liên tiếp bị nào đó lòng dạ hiểm độc không biết xấu hổ nam nhân hố, tạ công huyên tỏ vẻ:Chờ ta bối xong này một quyển, ngươi liền xong rồi.Nam chủ băng vải quái, toàn bộ hành trình hoan thoát rải đường, hoan nghênh nhập hố ~Tag: Xuyên qua thời khôngDị năngNgọt vănVăn dãTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tạ công huyên, đát tể ┃ vai phụ: Văn hào chúng ┃ cái khác:…
Những điều bạn thấy, những thứ bạn nghe, những gì người ta kể phải chăng là sự thật.Nào, vậy thì hãy để tôi kể bạn nghe về tình nội bên trong mà tôi đã xuyên không bỏ công đi rình mới biết được. Đó là một câu chuyện tình yêu ngang trái nhưng quá đỗi nồng nàn giữa hai tỷ muội khác mẹ cùng cha, gian nan vượt kiếp phong ba để tìm về hạnh phúc.Thể loại: Tỷ muội đồng luyến, nhất kiến chung tình, ngược thân, ngược tâm, ngược dòng lịch sử, ngược miệng đời, ngược xuôi đủ thứ để đến được bên nhau.Thỉnh đọc.…
Em từng ngồi sau anh tại dãy bàn ngày ấy. Lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng anh. Dáng người cao lêu nghêu thường quay xuống cười với em. Em thích mỗi lần chép bài giúp anh, cảm giác lưu nét chữ trong vở người mình thích thật sự rất đặc biệt. Em vẫn luôn im lặng thích anh như vậy, từ lúc nào chính em cũng chẳng nhớ rõ, đến giờ cũng chỉ nhớ nụ cười anh rất đẹp. Em từng tưởng tượng anh cũng thích em, tưởng tượng chúng ta sẽ là một cặp. Nhưng rồi cả anh và em, nhiều năm như vậy vẫn chỉ là hai đường thẳng song song. Đáng thương như chính bài hát hai ta từng thích.…
"Anh và Ngọc" là một quyển nhật ký của cậu học viên tên Hưng kể về những câu chuyện đầy cảm xúc xoay quanh những người thân, bạn bè và cả "người trong tim" từ lúc nhỏ đến khi trưởng thành.…
Đây không hẳn là một series về Tùng- Ổn vì tương lai có thể viết về nhiều one-shot về các couple yêu thích khác của bản thân nữa nhưng Tùng-Ổn sẽ là cặp mở đầu cho một tràng giang đại hải những cái cảm hứng nhỏ bé. Đây chỉ là tổng hợp one-shot, đúng như cái tên nó thôi, he he he!…
- Ê vợ mình ơi... sao bạn lại cầm roi thế? - Để tẩn bạn chồng mình chứ sao?Au viết để phục vụ bản thân là chính, thể loại huấn văn, ai không thích có thể lướt qua, xin đừng buông lời cay đắng nha. Tất cả đều là tưởng tượng, ảo giác hết nha mấy bồ uiiiii…
Author: NobyCouple: (TXT) Kang Taehyun x Choi BeomgyuProcess: In Progress "Thầy ơi, ich liebe dich có nghĩa là gì ạ?""Ich liebe dich nghĩa là anh yêu em."Truyện chỉ được đăng duy nhất trên Wattpad (@gnoby_) và blog "A piece of Love", tất cả những web khác đều là ăn cắp!‼️ Vui lòng không chuyển ver dưới bất kỳ hình thức nào‼️…
Mê cặp này và thích huấn, cặp này chưa ai viết (rõ ràng là hơi uổng haha). Vì có huấn nên sẽ có "bạo lực gia đình", vui lòng tìm hiểu trước khi đọc. Au không chịu trách nhiệm nếu chái tym bạn không chịu được sự đả kích này lol.…
Thể loại : Thanh Xuân Vườn Trường , ABO.Truyện hư cấu do tác giả nghĩ ra , mất não 😂Cp : Tuấn Hạn , Tầm Tấn , Lăng Việt. Số chương : 15 chương Trạng thái : Đã hoàn. Văn án : " Cảm ơn ... a anh gì ơi , có chút nhầm lẫn rồi tôi không có gọi bánh ngọt " " À ... không phải , cái bánh này là tôi tặng cho cậu ... ừm ý tôi là , tôi tặng chiếc bánh này cho cậu được không ? " Cung Tuấn nói xong thì cảm thấy bản thân có chút ngốc nghếch , trên môi vẫn giữ nụ cười gượng gạo , Trương Triết Hạn ngẩn người ra sao đó thì phát hiện người con trai này là người khi nãy nhìn chằm chằm mình kia mà , nhìn người này có vẻ là trạng tuổi anh thế nhưng sao lại giống tiểu hài tử ngốc nghếch thế này , nhưng mà ... Có chút đẹp trai nha. --------------- Tiểu Triết ~ Người trong lòng giật mình với cách xưng hô thân mật này , Cung Tuấn vòng tay ôm lấy eo nhỏ của Trương Triết Hạn , anh ở trong lòng hắn thầm mỉm cười một cái hồi hộp mong đợi câu nói tiếp theo ...…
Tấn Giang kim bài VIP2017-6-6 kết thúcSố bookmark trước mắt:30059Văn chương tích phân:511,893,536Văn ánTrở thành Côn Lai phái chưởng môn sau, Cơ Vân Lai phát hiện tổng có nhân vật chính xuất hiện, muốn đánh hắn pháp bảo, đồ đệ, nữ nhi, môn phái chủ ý......Chú: Nữ nhi phi thân sinhNội dung nhãn: Niên hạ linh dị thần quáiTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Cơ Vân Lai, Phong Thanh Tú, Lệ Huyền Kinh ┃ vai phụ: Tô Vãn ┃ cái khác:…
Tên truyện: Người đàn ông có bệnh chiếm hữu của cô Tên Hán Việt: Bệnh kiều nam nhân đích nữ nhânTác giả: Chu Tiểu SắcThể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Hiện đại, Yêu đậm sâu, Giày vò, Yêu nhau lắm cắn nhau đau, HETình trạng bản gốc: Hoàn thànhBiên tập: MaushiHiệu đính: Tự Trầm TuyếtBìa: L'ours mangé la banane, Fan ruột bánh mìLời mở đầu:Vở kịch nhỏ bỗng dưng xuất hiện trong đầu: một người phụ nữ và người đàn ông mắc bệnh chiếm hữu của cô.Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: người đàn ông ┃ Nhân vật phụ: người phụ nữ ┃ Nhân vật khác: lời thổ lộTóm tắt bằng một câu: Làm thế nào để cảm thấy thoải mái khi tôi có bệnh chiếm hữu?…
THANH MANG [HUẤN VĂN][EDIT]Thể loại: Huấn Văn F/FEditor: NguyetMinhVăn án: Tháng 10 mùa Thu, trời đã chuyển lạnh. Đêm khuya, ven đường từng dãy phòng ốc chồng chất nhau, một tia ánh sáng nhạt lập loè, yếu đuối mong manh dường như phảng phất trong nháy mắt liền sẽ bị gió thu thổi tắt. Trong phòng chỉ có máy tính tản ra ánh sáng nhạt, hình ảnh là "Happy Camp", người chủ trì tích cực nói chuyện xây dựng bầu không khí, không ngừng kể chuyện cười, nhưng máy tính người đối diện mặt lại vô cảm, chỉ lắng nghe và suy nghĩ. Tôi bất giác nghĩ đến một tuần trước....Note: Đây là truyện trong một web truyện Spanking của Trung Quốc, mình thấy dạo đầu hay nên muốn EDIT lại. Mình không biết tiếng Trung, chỉ edit lại bằng bảng QT. Vì là lần đầu nên mình chỉ edit theo bản năng và kinh nghiệm đọc truyện của mình thôi. Có gì sai sót hay khó hiểu xin mọi người thông cảm bỏ qua ( mình đang cố edit sau cho câu văn dễ hiểu nhất có thể).…