Nơi nắng không chạm đến
Một câu chuyện học đường nhẹ như nắng, buồn như gió cuối mùa - nơi ba tâm hồn lặng lẽ tìm thấy nhau giữa ồn ào của tuổi trẻ và khoảng lặng của những điều chưa kịp nói.( truyện do AI viết ) thêm yếu tô dẫn dắt của người đăng…
Một câu chuyện học đường nhẹ như nắng, buồn như gió cuối mùa - nơi ba tâm hồn lặng lẽ tìm thấy nhau giữa ồn ào của tuổi trẻ và khoảng lặng của những điều chưa kịp nói.( truyện do AI viết ) thêm yếu tô dẫn dắt của người đăng…
Tên truyện: Dẫu cho anh chưa từng gặp emTác giả: Tạ SơDịch giả: qiuhuaiThể loại: Tình yêu vườn trường, lãng mạn Nhân vật chính: Lâm Mộ Thiển, Ninh Trí ViễnNhân vật phụ: Đậu Đậu, Mạn Mạn, Ôn Lai, Triệu Tử LongVăn án:Lần đầu gặp mặt, Mộ Thiển chỉ hỏi Ninh Trí Viễn hai câu: "Anh có phải người Trung Quốc không?" "Anh có phải người tốt không?"Bốn năm sau lại một lần nữa gặp gỡ, anh là sinh viên xuất sắc của học viện vật lý, cô là tài nữ của học viện văn học."Tôi không phải cao tăng, cao tăng không có thất tình lục dục nhưng tôi có." Nói xong, anh nhìn cô, trong mắt chứa đầy tình cảm dịu dàng không thay đổi."Archimedes có một câu danh ngôn 'Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng cả Trái Đất', đối với anh mà nói, một mình em là đủ để anh có thể nhấc bổng cả Trái Đất, em chính là điểm tựa của anh." Xem, thâm tình như anh, khiến cô không kìm được mà rung động.Cô nói với anh: "Tương truyền 'Con người sau khi chết, nếu như trái tim nặng hơn lông vũ, thì sẽ phải xuống địa ngục'."Anh lật quyển tạp chí trong tay, nhàn nhạt trả lời:" Vậy thì cân nặng của em chính là vận mệnh sau khi chết của anh rồi."…
Tóm tắt Vietnam x all dell nói nhiều =)))…
Công việc của tôi, là ghi chép và kể lại. Nhưng, cũng không chỉ đơn thuần là "ghi chép" và "kể lại." Tôi sẽ không kể về những trang sử bi hùng, tôi cũng không kể về truyền thuyết lớn lao, bởi vì tôi chỉ kể về những mảnh đời và những ước nguyện chưa thành của họ.…
Ngô Lưu Dương × Lê Ánh Ly Ánh Ly : " Lưu Dương cậu chính là ánh sáng, nhưng cậu lại nhẹ nhàng như một tia nắng luôn sưởi ấm và thắp sáng cuộc đời của tớ vậy "Lưu Dương : " Tớ cũng thích hoa lưu ly vì nó có nghĩa là ' xin đừng quên tôi ' cậu cũng vậy nhé xin đừng quên tớ đó chỉ là mong ước thầm kín của tớ "…
Thể loại thành xuân vườn trường thơ mộng ngọt ngào của tuổi trẻ, tình yêu trong sáng…
Truyện hay, hoàn. Bữa cô nào nói muốn xem Dương gia tướng nữa nà, mị tìm được bộ này hay lắm nha, nói về Dương Nghiệp và 7 ng con lúc niên thiếu, nv chính là tứ lang Dương Duyên Lãng. P/s Dương gia tướng giai đoạn này không có kết thúc HE đâu haha…
Couple chính : VkookCouple phụ : Sumin Câu chuyện tình yêu thuở bé của Jeon Jungkook và Kim TaeHuyng…
Dùng cái gì hóa điệpTác giả: đêm tiểu tịchỞ lớn dần đích trên đường,Có lẽ sự thật tới quá mức tàn khốc,Nhưng đều để bất quá ngươi một câu cúi đầu đích nỉ non.Lớn dần như hóa điệp bàn đích thống khổ cùng xinh đẹp,Một màn mạc đích nhớ lại, vô tình địa hồi tưởng bên tai tế,Vận mệnh niên kỉ luân làm cho ta gặp gỡ ngươi, trở thành ta vĩnh viễn đích ràng buộc!Cái gì là thương tổn, cái gì là bất lực, từ có ngươi ta sớm phai nhạt chúng nó đích bộ dáng!Vô luận bỉ phương hội kéo dài tới làm sao, chúng ta đô hội gắt gao ôm nhauĐây là một thiên có quan hệ phụ tử, huynh đệ, sư sinh, hắc bang, thương chiến, nhà giàu có, đam mĩ. . . Đích SP răn dạy văn!…
Trương Lâm Ninh là một cô gái xinh đẹp, học giỏi, gia đình cô đều là người có học vấn, từ nhỏ đã được gia đình quản giáo nghiêm khắc.Ngược lại.Trần Đông Quang là chàng trai luôn đứng từ dưới đếm lên của lớp, từ nhỏ đã mất mẹ và đang sống cùng cha và bà ngoại do mất mẹ sớm gia đình luôn cho anh những thứ tốt nhất.…
Anh thích một cô gái, muốn bảo vệ cô ấy, mang cô ấy giấu đi, để không ai có thể chạm vào cô ấy, không ai có thể làm cô ấy tổn thương dù chỉ một chút. Anh muốn cô ấy khi ở bên anh, nhất định phải nhận được một cái kết có hậu!Chỉ sợ rằng đến một ngày nào đó, cô ấy sẽ không cần anh như bây giờ nữa thôi!…
xàm…
"Yêu tình yêu của cậuMơ theo giấc mơ của cậuCho nên...Tớ buồn theo nỗi buồn của cậu và hạnh phúc bởi hạnh phúc của cậu."…
Tác giả: Hạ Linh Tên truyện: Đã từng là thanh xuân Có những mùa hè không bao giờ kết thúc, không phải vì nắng mãi chẳng tắt, mà vì có một người đã mãi mãi dừng chân ở tuổi mười tám năm ấy. Chúng ta từng tin rằng, chỉ cần nắm tay nhau qua hết những ngày thi cuối cấp, phía trước sẽ là cả một bầu trời rộng mở. Hạ Linh của năm mười tám tuổi có Minh Đăng - chàng trai mang theo cả một thế giới phóng khoáng, ngông cuồng và rực rỡ len lỏi vào cuộc sống bình lặng của cô. Họ đã yêu nhau bằng thứ rung động nguyên sơ nhất, bằng những lời hứa chưa kịp đặt tên và những dự định còn thơm mùi giấy mới. Nhưng cuộc đời vốn dĩ luôn có những lối rẽ không báo trước. Một tai nạn đột ngột đã mang Minh Đăng đi, mang theo cả thanh xuân rực rỡ nhất của Hạ Linh gửi vào hư vô. Tuổi mười tám của cậu dừng lại, vĩnh viễn là một nụ cười rạng rỡ dưới nắng hè, còn Hạ Linh thì phải học cách trưởng thành trong sự đổ nát của trái tim mình. Mười một năm trôi qua, Hạ Linh bây giờ là một bác sĩ Khoa cấp cứu, luôn khoác lên mình vẻ điềm tĩnh đến tàn nhẫn. Cô cứu sống biết bao người, nhưng chẳng thể cứu được chính mình khỏi những mảnh vỡ từ quá khứ. Cậu đi rồi, nhưng chưa từng biến mất. Cậu vẫn ở đó, trong một góc nhỏ ấm áp mà đau đớn nhất của ký ức, trong những điều mãi mãi không kịp nói thành câu. Vũ Hạ Linh x Dương Minh Đăng--------Lưu ý: Mọi địa danh, nhân vật, sự kiện trong truyện đều là hư cấu. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Vui lòng không đối chiếu chi tiết trong truyện với hiện thực.( tác gi…
========================《 đế nghiệp 》 đệ tam chươngNgút trời kỳ tài, ý đồ quy điền ẩn cư.Chỉ vì báo ân, đem chính mình lâm vào vô tận quan trường.- trì tố vốn là sơn dã chi dân, thừa sư môn thụ nghiệp, sư huynh dạy bảo, lược đổng thi văn, vốn là nên trở về về núi lâm, năm đó hứa Hoàng Thượng chi nặc là trợ Hoàng Thượng sang một phen nghiệp lớn, hiện giờ, thiên hạ thái bình. . . . . .- tiện lợi ta là ngươi huynh trưởng, thiệu du cũng coi như trí tuệ, coi như giúp ta dạy hắn thành mới. . . . . .- trì tố vâng mệnh, ổn thỏa đem hết bình sinh tài đại Hoàng Thượng dạy tân đế, không phụ Hoàng Thượng sự phó thácLuôn có bao nhiêu không muốn, nhàn vân dã hạc thân lui tới quan trường, chỉ vì một câu ' sĩ vi tri kỷ người tử '.----------------Vị cực nhân thần, hắn là thiên tử nghiệp sư, thành tựu đế nghiệp, sau lưng có bao nhiêu chua xót cùng nước mắt.- đạo làm vua, trước hết tồn dân chúng, nếu tổn hại dân chúng mà phụng này thân, do cát cổ lấy đạm phúc. . . . . .- giang sơn làm trọng xã tắc thứ chi quân vi khinh, cùng phụ dạy trẫm dân quý quân khinh, thân là quân chủ phải làm tuân thủ nghiêm ngặt lễ quyPlot truyện thì chưa end nhưng tác giả đã bảo là end rồi --> là cái hố k chịu lấp nhé =))))…
Yokohama năm 2016, tôi gặp Tuấn Anh lần đầu...…
Tòan nhân vật trong BBB lmao…
Tên truyện: Như Hạ, Như Xuân Hệ liệt: TúyTác giả: Len Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, trọng sinh, 3s, em gái của hung thủ và em trai của nạn nhân. Tình trạng: Đang raGiới thiệu: Chết vì bệnh hiểm nghèo, sống lại vì tình chưa nguôi. Lần cuối trước khi chết, Phong Nhược có gặp một người. Người đó vì cô mà chờ đợi, vì cô mà cãi lại gia đình, vì cô mà phản bội cả anh em.Ánh mắt người đó nhìn cô, vừa đau khổ lại vừa bi thương."Nhược, cuối cùng em vẫn không yêu tôi." Phong Nhược oà khóc, tự trách bản thân mình quá ngu ngốc. Cô lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng đón nhận tình yêu của anh, vì anh trai cô là người đã giết cháu trai và có ý định sát hại chị dâu và anh trai của Tần Dương. Thanh xuân em vì anh mà có thêm vui vẻ nhưng thanh xuân của anh có em thì ngày càng tối tăm. Cô muốn được sống, muốn được ở bên cạnh anh đến răng long đầu bạc. Cô muốn sinh con cho anh, muốn nhìn thấy ngôi nhà nhỏ cùng anh và những đứa con đáng yêu của hai người bọn họ. Nhưng thời gian đã không cho phép cô thực hiện nhiều ước mơ như vậy. Chỉ cho cô thời gian để nói lên hết tất cả. "Em nợ anh."Nợ một mùa xuân ấm và một mùa hạ mát. Như Hạ, Như Xuân. Hạ mát, Xuân ấm. Hạ mát vì có gió, xuân ấm vì có ánh dương.…
Những ngày đi dưới mái trường học đường, đi dưới bầu trời trong xanh mùa thu chứa đầy ước mơ, đi dưới cơn mưa cuốn theo nổi buồn, những ngày mà bản thân mơ mộng về một tình yêu. Những câu chuyện kể về tình bạn đẹp đẽ, về tình yêu ngọt ngào. Những lúc mà bản thân luôn có thể là chính mình, lúc mà theo đuổi thứ được gọi là ước mơ. Những ngày đó có làm cậu rung động chứ? Nhưng...đâu phải câu chuyện của bất cứ ai cũng đều tuyệt đẹp và ngọt ngào như thế đâu. Cũng là tuổi xuân dưới mái trường học đường chỉ là họ không được những người mình cần quan tâm, thấu hiểu,hay ở bên khi họ buồn. Họ đang phải chạy theo cái được gọi là sự kì vọng của gia đình, phải sống để trở thành hình mẫu mà gia đình mong muốn, thanh xuân của họ cũng trôi theo sự cố gắng làm hài lòng người khác chứ không phải tận hưởng cuộc sống tự do của mình. Cậu có muốn cùng tôi kể về câu chuyện thanh xuân và ước mơ của mình không? Tôi kể cậu nghe nó trước nhé! Mong rằng cậu sẽ luôn là một người vui vẻ, hạnh phúc và cố gắng vì bản thân mình hơn bất kì ai.…