Nắng Hạ
"Ngoảnh lại một chút, tôi bỗng thấy thời niên thiếu của mình đã trôi qua tự lúc nào, nhưng tôi lại cảm thấy biết ơn, biết ơn vì năm đó có cậu đồng hành cùng tôi..."Cp: Lê Minh Huyền x Nguyễn Nhật Dũng.Nhân vật phụ: v.v...…
truyện ngắn…
Giữa ngã tư phồn hoa rực rỡ ánh đèn, em từng nằm mơ thấy mình trong vòng tay anh - người khoác áo sơ mi trắng, bờ vai gầy và ánh mắt yên tĩnh nhìn trời sao. Thời gian như dòng sông lặng lẽ trôi qua, xoa dịu những vết thương cũ, để lại trong lòng em những hồi ức không thể nào quên.Em yêu cả vũ trụ rộng lớn trong trái tim anh, yêu cả sự dịu dàng và kiên định của anh giữa những xô bồ của cuộc sống. Nhưng rồi, giữa đêm khuya tịch mịch, khi ngoảnh đầu nhìn lại, mọi thứ chỉ còn là hoài niệm. Làn gió nhẹ lướt qua lầu cao, chẳng còn ai đứng đó chờ đợi như xưa.Một câu chuyện về những năm tháng thanh xuân, về tình yêu không trọn vẹn nhưng đẹp đẽ và sự tiếc nuối chẳng thể phai mờ. Bởi đôi khi, chúng ta gặp được nhau vào thời điểm sai lầm, để rồi mãi mãi chỉ có thể nhìn lại và mỉm cười buồn bã trong ký ức.…
An Nhiên sinh ra và lớn lên trong gia đình ở một vùng quê xa trọng nam khinh nữ, khi mới sinh ra cô còn không có tên vì gia đình chẳng ai là quan tâm nên cứ gọi đại và tùy ý là " con nhóc" . Nhưng may mắn thay bà nội cô lại rất thương cô nên đã xin cha mẹ cô và tự đặt tên cho cô là " An Nhiên" nghĩa là an lành, ko gò bó tự làm chủ cuộc đời. Nhưng đến năm cô 4 tuổi mẹ sinh em trai cô phải gánh hết việc nhà,nhưng dưới sự yêu thương và che chở của bà nội cô thuận lợi học tập đến đại học, buồn thay năm đầu đại học bà cô đã mất ,từ đây cô không còn ai ở bên và tự lo liệu. Nhưng sóng gió ập đến quá nhanh, làm cô nhìn càng rõ hơn bộ mặt của gia đình cô, và cả mặt tối của xã hội, đẩy cô đến con nghõ cụt, giờ đây số phận cô sẽ ra sao...?Liệu cô sẽ tự nắm dữ lấy nó hay để nó xoay chuyển theo?…
Người ta nói chuyện tình đẹp nhất , mơ mộng nhất là ở tuổi học trò các ông ạ ><nhưng mà tôi không tin điều đấy haha ái dà vẫn là tình yêu người lớn hay hơn chứ, các ông có biết không đến thời buổi tôi đang ngồi viết truyện này thì tôi vẫn si mê tiểu thuyết 18++ chứ chả bao giờ đọc mấy cái mộng mơ rồi nhẹ nhàng cả =)))) để rồi cho đến khi nữ chính phải lòng với nam chính thì tôi đặt tay xuống bàn phím kể cho các ông đây =))chuyện tình này nói nhạt như nước ốc thì không phải , nhưng mà tình tiết 18+ cũng không có nên mấy bé tuổi còn non bơi hết vào đây , nhẹ nhàng thôi heheừ thì đấy ....#2017…
Làm thế nào khi sự tránh né tình yêu suốt hơn 5 năm giờ lại có nguy cơ bị sụp đổ...Minh, một cậu học sinh "trung bình khá" vốn gần như không còn niềm tin vào tình yêu đôi lứa, giờ bước vào năm học cuối cấp đầy áp lực nhưng cũng là con đường giải thoát khỏi nỗi đau đó. Thế nhưng, hai người bạn của cậu lại mở một câu lạc bộ trợ giúp học tập, nơi đã thu hút được những người bạn cậu đã lâu chưa tiếp xúc lại. Lúc đó cậu không biết, chính câu lạc bộ đó lại chứa một nhân tố có thể phần nào thay đổi chính cậu.Một câu chuyện về tình yêu đôi lứa ngọt ngào nhưng vội vàng, rồi cuối cùng cũng chỉ còn lại sự đau đớn và tiếc nuối…
Một khí trái tim đã rung động, thì chính là mọi tiêu chuẩn đều vô nghĩa. Vinh quang của tôi thuộc về người, sống chết cùng em, nguyện đồng hành.Trái tim này đã trao đi, tiêu chuẩn liền trở thành tro bụi.Duyên phận này đã định, sống chết liền trở thành hư không.Chỉ mong một kiếp đồng hành, bình an hay sóng gió, đều có người kề cạnh, thế là đủ cho một đoạn nhân sinh điên cuồng.-----Tên truyện: [ HTTCCNVPD x MĐTS ] Phù Sinh Nhược Mộng - Lam Vấn Trần AiThể loại: Crosscover, tu tiên, đam mỹ, ngôn tình.Tác giả: Tư Nhiên…
Vũ Cát Yên là một học sinh lớp 10 bình thường hơn bất kì học sinh nào khác. Nhưng hôm nay...- Đỗ Gia Long!!Thôi chết! Cái gì vậy!!???" Nghe nói một khi bắt đầu gọi ai đó bằng tên của họ, là thực sự thật lòng rồi!"Hành trình yêu thầm của một cô bé 15 tuổi, hì hì.Có thể là rất vui, cũng có thể là rất buồn.…
"Thầm Lan đợi Gió" là bản tình ca tĩnh lặng về một nhành Phong Lan nơi góc cửa lớp, dùng cả thanh xuân để chắt chiu hương sắc chỉ để dành riêng cho một Cơn Gió tự do. Trong khi Gió mải mê với những cánh đồng bao la và những chân trời rực rỡ, Lan vẫn kiên trì đứng đó, lặng lẽ nở rộ, lặng lẽ chờ đợi. Bởi cô hiểu rằng, bản tính của Gió là phiêu lãng, còn định mệnh của cô chính là dùng sự vẹn nguyên của mình để làm nơi dừng chân sau cuối cho người cô yêu. Dẫu cho tấm thân mảnh mai phải trải qua bao mùa dông bão, Phong Lan vẫn muốn tình nguyện làm lá chắn bình yên, dùng chút sức tàn và sắc hương cuối cùng để che chở cho Gió trước những khắc nghiệt của thế gian, chỉ mong khi mỏi gối chồn chân, Gió luôn có một chốn quay về không vương bụi trần. "Thế gian rộng lớn, Gió cứ việc bay đi. Chỉ cần anh ngoảnh lại, nhành Lan năm ấy vẫn chưa một lần tàn phai."Đồng tác giả: Nguyễn Thanh Lâm"Socialist Republic of Autistics"…
Thể loại: huấn văn, phụ tử, huynh đệ, cổ trang, thân tình. Cuộc đời của vị Chiến thần Đại An ấy vốn dĩ sẽ ngập trong vàng son. Tiêu Tẫn đại hôn với vị thanh mai trúc mã mà hắn mến mộ, hai người rất nhanh đã có hài từ đầu lòng, trân quý đặt tên Tiêu Khang. Nhưng Tiêu Khang lại không an khang được như phụ mẫu mong cầu. Từ bé thể chất đã suy nhược, bấp bênh mấy lần trên lằn giới sinh tử. Các thái y chuẩn bệnh cũng nhiều lần lắc đầu, chỉ nói rằng phải theo ý trời. Kính An vương trong phút chốc già đi mấy tuổi. Hắn không còn để tâm vào triều chính, cũng lơ là luôn việc trong quân, dốc lòng tìm kiếm phương thuốc cùng dược liệu cho hài tử. Tiêu Khang được cứu sống, nhưng cả đời phải làm bạn với thuốc thang, suốt ngày quanh quẩn trong phủ. Phải tới mấy năm sau, Kính An vương mới có thêm một hài tử. Đứa trẻ vừa ra đời được dăm ba bữa, Vương phi thể chất suy kiệt đã qua đời. Đến lúc nhắm mắt xuôi tay, vị Vương phi hiền huệ ấy chỉ biết khóc ròng, ngắm nhìn hài tử mới sinh còn chưa quen mùi mẹ. Nàng nắm chặt tay Tiêu Tẫn, khẩn khoản cầu xin hắn cho hai hài tử một đời bình an là đủ. Nàng không mưu cầu chúng trở nên kiệt xuất, chỉ cần chúng được sống an khang, nàng dưới suối vàng mới yên tâm nhắm mắt. Kính An vương cả đời sống hiên ngang mạnh mẽ, lúc này cũng phải lệ nóng doanh tròng. Hắn nắm chặt lấy tay ái thê, thấp giọng thề sẽ bảo hộ hai đứa trẻ bằng cả tính mạng. Tiêu Nguyên ra đời trong nước mắt của phụ mẫu.…
» Tên fic : 12 chòm sao - Fb : Thử thách tình yêu» Độ dài chương : chưa biết (vẫn đang load)» Thể loại : học đường, thanh xuân vườn trường, ngôn tình cẩu huyết và có một chút ngược.» Tác giả : U Nhược Hạ Vy (🄽🄷🄸🄸)» Tốc độ ra chap : chậm như rùa bò sang sông :))» Nguồn ảnh : Pinterest :))» Ngày bắt đầu : 20.10.2020» Ngày hoàn : ??.??.????. . . Nhớ ủng hộ tui nha :(( đọc xong nhớ bấm ★ cho tuôi zới + 1 cái cmt xinh xẻo nữa :))…
Là đoản do mình viếtLần đầu viết chuyện nên có thể có nhiều sai sótMọi người có góp ý gì hãy để lại lại ở phần comment hoặc nhắn riêng cho mìnhChúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Motip thanh xuân vườn trường. Tình yêu, xã hội, tâm lí ,bạo lực học đường, tình cảm gia đình,.... những vấn đề thời hiện đại. Những ước mơ hoài bão của tuổi mới lớn.lãng mạn có, ngọt ngào có và đau thương, day dứt cũng có, tất cả đều trọn gói trong "Anh! Năm ấy đã thích ai?" ,như một câu chuyện kể lại. giữa NV chính. không tiếc lộ kết đâu nhé!…
Trong khoảng trời rực nắng của thanh xuân, nơi sân trường chan chứa tiếng giảng bài và tiếng lá rơi xào xạc, một câu chuyện nhẹ nhàng mà sâu lắng đã bắt đầu. Cô - nữ sinh chuyên Anh, thông minh, sắc sảo, mang trong mình sự duyên dáng như những dòng thơ lãng mạn. Cậu - chàng trai chuyên Văn, trầm lặng và sâu sắc, trái tim như thấm đẫm từng câu chữ đầy cảm xúc.Tuy cả hai đều là học sinh xuất sắc, nhưng giữa họ lại tồn tại một khoảng cách vô hình - không phải vì sự khác biệt trong môn học chuyên, mà vì chính cái tôi ngang bướng và tính cách đối lập. Cô ghét sự tĩnh lặng có phần cao ngạo của cậu, còn cậu lại chẳng mấy ưa cái vẻ bạo miệng, sắc sảo mà cô hay thể hiện.Ấy vậy mà, trong một khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé, như một ánh mắt vô tình chạm nhau dưới giàn hoa giấy trước lớp, hay một câu nói đùa đầy bất ngờ giữa giờ giải lao, trái tim cả hai bỗng chệch khỏi quỹ đạo quen thuộc. Từng ngày trôi qua, những cuộc tranh cãi không hồi kết lại trở thành điều cả hai âm thầm mong đợi, những lời châm chọc ngày nào hóa ra lại giấu trong đó một sự quan tâm kín đáo.Tình yêu của họ đến nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua, nhưng lại mang theo hơi ấm của những ngày tháng đẹp nhất đời người, như chính những năm tháng thanh xuân mà ai cũng từng một lần khắc sâu.…
(clm hjhjhjhjhj đang bored kêu ní chơi random 2 nv để viết fic mấy mắ ơi, trùm crackship luôn)Aya - Arena of ValorKevin - Honkai Impact 3rdWARNING: OOC(clm ko biết ghi cái j cho cái fic xàm *** này hết)…
Tên truyện: Dẫu cho anh chưa từng gặp emTác giả: Tạ SơDịch giả: qiuhuaiThể loại: Tình yêu vườn trường, lãng mạn Nhân vật chính: Lâm Mộ Thiển, Ninh Trí ViễnNhân vật phụ: Đậu Đậu, Mạn Mạn, Ôn Lai, Triệu Tử LongVăn án:Lần đầu gặp mặt, Mộ Thiển chỉ hỏi Ninh Trí Viễn hai câu: "Anh có phải người Trung Quốc không?" "Anh có phải người tốt không?"Bốn năm sau lại một lần nữa gặp gỡ, anh là sinh viên xuất sắc của học viện vật lý, cô là tài nữ của học viện văn học."Tôi không phải cao tăng, cao tăng không có thất tình lục dục nhưng tôi có." Nói xong, anh nhìn cô, trong mắt chứa đầy tình cảm dịu dàng không thay đổi."Archimedes có một câu danh ngôn 'Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng cả Trái Đất', đối với anh mà nói, một mình em là đủ để anh có thể nhấc bổng cả Trái Đất, em chính là điểm tựa của anh." Xem, thâm tình như anh, khiến cô không kìm được mà rung động.Cô nói với anh: "Tương truyền 'Con người sau khi chết, nếu như trái tim nặng hơn lông vũ, thì sẽ phải xuống địa ngục'."Anh lật quyển tạp chí trong tay, nhàn nhạt trả lời:" Vậy thì cân nặng của em chính là vận mệnh sau khi chết của anh rồi."…
Là một fic zui zẻ ko ngược, có cảnh H ( nặng nhẹ tùy hứng tui). Mong mọi người ủng hộ tác phẩm đầu tay trong sự nghiệp đu cp ạ.Warning: không cùng otp thì ko khuyến khích đọc nhá, thế giới hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới(sau này), có bảo bảoTrong truyện có các cp phụ như Lâm Trận Mài Thương, Biệt Triết Đằng Liễu, Đổ Ngô Tư Nhân, Diệp Tư( và có thể thêm)…
Câu chuyện kể về những chuyến hành trình thú vị và kỳ lạ của Xuân Vinh, những chuyến hành trình không chỉ mang lại niềm vui mà cũng có cả những bài học ý nghĩa trong cuộc sống.…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười."Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.…