Siêu đoản văn [kaiyuan][xihong]
↑(•▼•)/Mỗi đoản đều không liên quan với nhau a~( Phiền không mang đi nếu không có sự cho phép của tác giả)…
↑(•▼•)/Mỗi đoản đều không liên quan với nhau a~( Phiền không mang đi nếu không có sự cho phép của tác giả)…
Truyện dịch để tự đọc và không phục vụ nhu cầu nào khác, chê thì đừng nhấn vàoxin cám ơn.…
Năm ấy có một Trần Đức Huy quá vô tâm để mở lờiNăm ấy , có một Trương Hà My quá vô tâm để mở lòng Tóm tắt truyện- Cậu ấy ... quả thật rất đẹp trai- Hửm !?Chu Hà Mi chết lặng, não cô gần như ngưng hoạt động trong vài giây khi nhận ra những gì mình vừa nỏi ra- Tôi biết cả tôi đẹp rồi, nhưng chị ko cần phải nói to thế đâu ~ Tôi ngại đó ~-T-Tôi...Mày thôi đi- Việt Chi đánh mạnh vào vai người đàn ông đang trêu ghẹo Hà Mỹ - Giới thiệu với mày đây là Trần Đức Huy em họ tao cách mình 2 tuổi, còn Huy, đây là Chu Hà My , bạn thân tao - nói rồi, cô nhìn vào 2 người đối diện nhau :- Hai đứa bây làm quen dần với nhau nha - Ồ, hóa ra đây là đàn chị sao? - Huy nở nụ cười quyến rũ với ng người đàn chị mới gặp đang nhìn cậu với ánh mắt kinh tởm.- Ê Huy ! Có vào chơi tiếp ko - Thành Long bạn thân cậu lên tiếng trong khi đang mê mẩn chiếc máy chơi game playstation- À đây...nói rồi cậu quay bước đi đến chỗ bạn mình Chờ Huy đi xa Hà My mới yên tâm lên tiếng- Chi ơi em họ mày nó bị làm sao ấyHả ! Nó khám sức khỏe hàng năm, ít khi bị bệnh .Sao lại ko bình thường được ?- ko! Ý tao là cái nết của nó á-À...ừ thằng này nhà mặt phố bố làm to , tỷ lệ khuôn mặt cơ thể thì đúng là đáng ngưỡng mộ - Việt Chi đút tay vào túi áo trong khi nhìn thằng em họ mình đang vui sướng đập liên tục vào lưng thằng bạn mình vì thắng ván game - nên kiêu cũng phải thôi- Nhìn mấy thằng vầy ngứa mặt ghê - Hà My thầm nghĩ . Nhưng Hà My đâu nghĩ rằng kẻ mà cô cho là ngứa mắt kia sẽ theo cô cả đời.…
Hoài Yên : chưa từng nghĩ mình có thể "thuộc về" bất cứ điều gì: không gia đình đủ đầy, không bạn bè thân thiết, không cả ước mơ rõ ràng cho tương lai. Cô lặng lẽ sống từng ngày như cái bóng giữa lớp học - chỉ mong đừng bị chú ý.Cho đến khi Trí Nam - cậu bạn được xem là hoàn hảo trong mắt nhiều người - lại bắt đầu chú ý và quan tâm cô . Tuy không ồn ào, cũng chẳng khoa trương, chỉ là những cái đưa ô, những lần im lặng cùng nhau sau giờ tan học, hay ánh mắt dịu dàng nhìn cô như thể... cô là cả bầu trời.Nhưng liệu tình cảm ấy có đủ để lấp đầy những khoảng trống mà Hoài Yên đã giấu kín quá lâu ..?Có người đến với đời ta như một vì sao...Nhưng cũng có người đến để khiến ta tin rằng : "Mình cũng xứng đáng có cả bầu trời"…
những mẩu chuyện bé xíu trong cuộc tình đôi ta.…
- Hứa không chửi ai hoặc nếu có thì cũng để người bị chửi kịp vuốt mặt.- Quan điểm cá nhân, nếu bạn không đồng ý thì cứ việc tranh luận sao cho có logic. Trong trường hợp bạn chỉ biết chửi thì tôi khuyên bạn nên rút lui vì bạn chửi không lại tôi đâu.- Hứa sẽ giải thích một cách dễ hiểu nhất có thể, dùng tiếng Việt nếu cảm thấy dùng ngôn ngữ khác là không cần thiết hoặc không giúp bạn dễ hiểu hơn.…
Tên truyện: Bồ câu không đưa thư_truyện dài/tái bản lần thứ 22 (In lần thứ hai mươi ba)Tác giả: Nguyễn Nhật ÁnhThể loại: tiểu thuyết_văn học Việt Nam thế kỉ 20T.P.Hồ Chí Minh: Nhà xuất bản trẻ,2012Số trang: 178 trang ;khổ: 20cm 895.922334 - dc 22N573-A60TÁC GIẢ GIỮ BẢN QUYỀNNhà xuất bản trẻ xuất bản theo hợp đồng sử dụng tác phẩm tháng 3 năm 2011Giá: 36.000₫ T đăng để giữ lại làm kỉ niệm, mn thích thì cứ ghé thăm ❤❤❤…
nếu là trẻ em đừng có mà coi…
Có những bài toán không lời giải.Có những người bước vào đời nhau, để lại một giới hạn - không xác định.Đây là câu chuyện của Vinh, với biệt danh EzLuv - một thằng con trai "dễ yêu", hay mơ mộng - và Hân - một cô gái giỏi Toán, lạnh lùng nhưng có ánh mắt làm người ta nhớ mãi. Họ gặp nhau trong lớp ôn thi chuyên, cùng nhau bước qua những con số, bài kiểm tra, buổi thi thử... và những giới hạn mơ hồ giữa tình bạn, tình yêu và chính mình."Toán, Tim và Cậu" không chỉ là một câu chuyện tuổi học trò, mà còn là lời thì thầm về những điều không ai dạy:Yêu như thế nào cho vừa đủ, và rời đi khi nào cho không muộn.Có những người đi ngang qua thanh xuân ta như một biến số,Để rồi mãi mãi nằm trong miền nhớ,Dù không còn thuộc về hàm số nào trong đời nữa...…
Có những sự thật mà chúng ta không thể nào chấp nhận được, để rồi bù bắp những KÍ ỨC vào khoảng trống ấy, tưởng tượng lại những kí ức mà.... không có ai đó kề bên....…
"Đừng có lại gần tôi, tên khốn!"Dấu bàn tay đỏ chót dần in hằn rõ rệt trên má Lạc Anh. Anh bàng hoàng nhìn con người nhỏ bé trước mắt, tuy gầy ốm nhưng lực tát lại không hề nhẹ chút nào. Người ấy nhìn anh với ánh mắt lạnh lùng, nét mặt tuy rất đáng yêu nhưng lại tỏ ra sát khí vô cùng đáng sợ. Thế quái nào mà Lạc Anh lại thấy dáng vẻ ấy lại cực kì cuốn hút đến vậy? Song điều đó không quan trọng, mới giây trước Lạc Anh chỉ chào hỏi cậu một câu, sao bây giờ lại bị gắn mác là "tên khốn" thế này?Lạc Anh - tựa ánh nắng mặt trời chiếu rọi những góc khuất chìm trong đêm tối.Tản Yến - miếng băng tuy mong manh dễ vỡ nhưng cái lạnh giá bao quanh lại khắt nghiệt.Hai con người, hai thái cực, tưởng chừng như không thể chạm đến nhau nhưng vẫn tồn tại một sức hút mạnh mẽ không thể tách rời.…
thể loại: cổ trang, ngược, huyền huyễnÀ, đây là lần đầu mình viết và đăng lên, có gì mấy bạn góp ý mình sẽ sửa đổi ^^Nàng hận ta, hận cả một kiếp người nhưng cũng vì ta mất cả kiếp người...!Nàng yêu ta, yêu đến ngàn năm không đổi, tuy hận nhưng chả thể một đao giết ta, chỉ có thể nhìn ta một đao cấm sâu tim nàng!Là ta sai? Hay nàng đã sai vì yêu ta?Tình yêu là sự chờ đợi đến mòn mõi, chẳng nắm lấy tay nàng, chẳng nhìn nàng, chẳng cho nàng hạnh phúc, nàng vẫn đợiNàng từng nói sẽ chờ cho đến khi ta có thê nắm tay nàng một đời hạnh phúc, nhưng sao ta chưa làm được nàng đã rời xa ta? Đừng bỏ rơi ta có được không?…
"hic, Jeongguk không thương anh ạ?"…
Hán Việt: Trọng sinh chi tiểu ách baTác giả: Mục Thanh DiênTình trạng: Hoàn thành…
Gửi tặng nhân dân couple Levi X Mikasa và chị Lưu Ly-người đã truyền cảm cho tôi…
Hình ảnh tui không nhớ rõ là fanart hay official nữa, nhưng nói chung là lượm, sẽ gỡ nếu được yêu cầu. ( I don't own this picture. I will replace the cover when be asked...)- Các nhân vật trong fanfic đến từ game online Touken Ranbu 刀剣乱舞 thuộc sở hữu của DMM/Nitro+. Truyện có những chi tiết sáng tạo, không liên quan đến game. Truyện được viết vì niềm yêu thích của tác giả với mục đích giải trí, ngoài ra không còn mục đích nào khác.…
Có tên khốn lại bám theo tôi rồi ....P/s : đây là bộ đầu tiên ta viết , là tác phầm đầu tay của ta , mong mọi người không chê ~ cũng mong nhận được góp ý từ mọi người ~…
Tôi không biết làm thơ ¯\_(ツ)_/¯Lưu ý: Có một số bài thơ tôi viết mang yếu tố kinh dị. Tôi có cảm giác như nó gieo vào đầu người ta một hạt giống của sự bệnh hoạn. Nếu cảm thấy kinh quá thì đừng cố đọc hết nhé.…