Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hắn : Lục Thanh Huy-25 tuổi , là một chủ tịch trong một công tyTính cách : Lạnh lùng , khó đoán , nham hiểm. Có 1 người vợ nhưng ko yêu thương gì người vợ đó , cho s rất nhiều tình nhân ở bên ngoài .Cô : Văn Mai Yến-24 tuổi , là một tiểu thư đài cát Tính cách : Dịu dàng , nết na , thuỳ mị nhưng chưa chắc hiền hết 100% đâu. Là vợ của hắn , yêu hắn thật lòng nhưng hắn không hề đáp trả tình yêu đó .…
Tác giả: Tư Đồ Thiên Kiều.Couple: Lục Tịnh Kha x Sở Mộc.Văn án: Lời ít ý nhiều: Ngày xửa ngày xưa, có một tiểu thiếu gia theo phụ thân đi săn, ai ngờ lại "săn" được một tiểu kiều thê hiền lành nết na lại ngoan ngoãn dịu dàng. Liệu tiểu thiếu gia sẽ làm gì tiểu kiều thê đây?…
"Nước mắt không khiến anh trở nên nhỏ bé và yếu đi" - cậu nói khẽ, ánh mắt dịu dàng - "Chúng chỉ cho thấy trái tim anh... vẫn còn biết yêu và sợ mất"........."Có những thứ tôi không có quyền lựa chọn. Không có quyền yêu, không có quyền tin..."........." Không phải là không thể mà là tôi chưa từng muốn rời đi"…
Lại Thanh Vi là một cô gái nhan sắc bình thường , gia đình bình thường , tính cách cô từ bé đã dịu dàng nhu thuận như nước . Vậy nếu như 1 cô bé như vậy bị đẩy vào các hoàn cảnh chó má thì sẽ thay đổi như nào . Mời mọi người phỏng đoán :))) Chuyện viết vì muốn luyện văn phong , và test cái kiến thức tâm lý mới học nên mọi đừng mong có sự chữa lành ở đây :))) ở đây chỉ có chữa rách thôi…
Một năm sau cuộc chiến, Mikasa vẫn sống trong nỗi nhớ không nguôi. Vào một ngày gió lớn, định mệnh đưa cô đến một cuộc gặp gỡ không ngờ tới-trong một khoảnh khắc làm thay đổi tất cả. Giữa những cảm xúc căng thẳng, quá khứ đau đớn dần được xoa dịu, mở ra một đại kết cục.…
Có một người vô tình cứu lấy một người cũng cứu lấy một cuộc đời tăm tối. Có một người dùng sự vụng về yêu lấy những vết thương lòng của một người. "Bản nhạc thời gian" kể về khúc ca của sự gặp gỡ, chữa lành và đồng hành của hai nốt nhạc trên phím đàn piano. Bản nhạc này sẽ có lúc dịu êm cũng có lúc dữ dội, gập ghềnh nhưng tình yêu của họ là bất diệt.…
Thích một người tựa như cỏ dại không ngừng lan rộng.Yêu thầm giống như luyện ngục, yêu mãi không buông.Mùa hè là một mùa kỳ diệu, như thể mọi thứ đều diễn ra vào mùa hè, chẳng hạn như Ngu Thịnh Hạ sinh ra vào mùa hè, gặp Lâm Thanh Vãn năm đó sáu tuổi.cô gái dễ thương hai mặt VS biểu tỷ ôn nhu, hài hước và dịu dàngTag: Yêu sâu sắc, Ngược luyến tình thâm, Vườn trường…
Tuy truyện là của tôi nhưng các nhân vật không thuộc về tôi bởi họ sẽ phải tự đấu tranh tư tưởng và đưa ra quyết định cho riêng mình. Họ có thuộc về nhau hay không là do sự lựa chọn của họ. Có lẽ câu chuyện này vẫn lặp theo một mô típ nhất định nhưng đâu đó trên những trang giấy là những ngày tôi từng khóc khi nghĩ về họ, đâu đó là những mong muốn mà tôi chưa thực hiện được. Tên câu truyện này cũng chính là lời tôi muốn nói với HunHan. Coming soon..…
Tác giả: TIỂU KIÊM GIAVăn án: Sau khi mất trí nhớ, bạn thụ ngốc nghếch bỗng có được một ông chồng lợi hạiGiang Cảnh không thể tưởng tượng nổi, hắn lại có thể chỉ tốn 100 tệ đã rước được một chàng dâu về làm vợ.Chàng dâu ốm yếu trên giường bệnh rụt rè nhìn hắn: "Chồng ơi..."Giang Cảnh: "..."Sau khi Lâm Vãn Chiêu mất trí nhớ, Giang Cảnh bỗng có một người bạn trai ngày ngày bám dính, miệng toàn đường, ngọt ngào nũng nịu với hắn. Vì thế... Giang Cảnh cứ thế thất thủ rồi.Sau khi Lâm Vãn Chiêu hồi phục trí nhớ:Lâm Vãn Chiêu nhỏ giọng nói: "Tôi... thật ra tôi là trai thẳng."Giang Cảnh lạnh mặt: "..." đóng gói ăn sạchLâm Vãn Chiêu: Nắm trong tay kịch bản nàng dâu khổ cực nơi thôn quê có anh chồng là thần thánh.Giang Cảnh: Không có kịch bản, có vợ.Lạnh lùng dịu dàng Công x Mềm mại đáng yêu Thụ…
🔩 KHỚP NỐI TRUYỀN ĐỘNG - GIẢI PHÁP KẾT NỐI CHÍNH XÁC CHO MỌI HỆ THỐNGBạn đang cần khớp nối để kết nối motor điện với máy móc, hộp số, băng tải?👉 Hà Thanh Motor cung cấp đa dạng khớp nối truyền động: khớp nối trục, khớp nối răng, khớp nối mềm, khớp nối xích... đáp ứng mọi nhu cầu lắp đặt cơ khí - tự động hóa.✅ Truyền động ổn định - Giảm rung, giảm sốc✅ Tương thích nhiều loại motor, trục, thiết bị công nghiệp✅ Độ bền cao - Gia công chính xác - Có sẵn hàng➡️ Ứng dụng trong: băng tải, máy ép, máy khuấy, hệ thống truyền động công nghiệp...📌 Xem chi tiết: https://hathanhmotor.com/khop-noi/?utm_source=hathanhmotor_entity&utm_medium=social&utm_campaign=gd1&utm_content=hathanhmotor-------------------------------------------📞 Liên hệ ngay Hotline 0936 735 929 - 0981 196 145 hoặc truy cập Website 🌐https://hathanhmotor.com/ để được tư vấn và nhận ưu đãi!#KhopNoi #KhopNoiTruyenDong #HaThanhMotor #MotorGiamToc…
"Trong vô thức, đôi chân của kẻ si mê nghệ thuật ấy bị cuốn theo từng nhịp đập của từng cánh hoa. Những bông hoa trà rực rỡ đang đua nhau nở dọc theo con đường, lôi người nhìn vào khoảng không tưởng như vô tận. Mùi hương thơm thanh khiết, ngọt ngào, làm dịu lòng người cứ thoang thoảng nơi đầu mũi, dịu dàng mơn man trong từng làn gió nhẹ. Những bước chân cậu cứ thế vững vàng, men dọc theo con đường hoa trà, cho đến khi một ngưỡng cửa mờ ảo hiện ra.Đó là một ngưỡng cửa thần kỳ, để miêu tả thì có thể nói rằng đó là nơi mà thiên sứ ẩn mình trong bụi trà kiêu kỳ, đôi cánh mềm mại như tơ nhẹ nhàng vươn ra trong ánh sáng huyền bí, hơi thở cứ ngỡ còn vương vấn chút gì đó của mùa đông. Cả không gian bỗng lắng lại, đầy bí ẩn và huyền diệu, như thể mỗi cánh hoa trà đều mang trong mình một câu chuyện chưa kể, một sự tinh tế vừa tĩnh lặng lại vừa rực rỡ. Và, bỗng nhiên tâm trạng dâng lên một cảm giác thổn thức, nhức nhối cứ như thể vừa lạc vào một xứ sở thần tiên cổ tích mà ai ai cũng từng nghe.Jeong Jihoon ngỡ mình đang mê sảng!Nhưng không, chẳng phải giấc mơ. Mọi thứ xung quanh cậu đều hiện hữu rõ ràng, chân thực đến từng chi tiết. Từ phía xa, một thác nước trong vắt nhẹ nhàng chảy xuống, lấp lánh dưới ánh mặt trời le lói giữa tiết trời sang xuân. Tiếng nước reo rì rào như một bản nhạc dịu êm, trong cái không gian thanh tịnh ấy, có một người đang ngồi bên dòng suối, trầm tư..."…
Tác Giả: Tứ Hỏa 1993 泗火1993Nguồn: https://datuquynh.wordpress.com/2014/10/08/cap-nga-nhat-ca-van-tu-hoa-1993/Thể loai: khoái xuyên hệ thống, 8 công X đối diễn hí bệnh thái cố chấp thụ, HETình trạng: hoànVăn ánđây là một cái đối diễn trò có bệnh thái chấp nhất chịu 【 chủ chịu nhé! 】 xuyên qua sắm vai mỗi cái ngườiTiến công chiếm đóng các lộ công quân chuyện xưaVăn án:Từ trước có một cái kêu Tống nhớ nhung tổ ảnh đế, hắn đã chết, sau đó gặp một cái hệ thốngTừ nay về sau đi lên bắt được thiệt tình chi hôn đường【 chú ý 】 bài này không phải chủ đánh hệ thống văn cám ơnNhị thế tổ ngạo kiều công √ xã hội đen trung khuyển công √ hoa tâm mỹ nhân diễn viên công √ hai mặt công √ nữ trang thích quỷ súc công √ dịu dàng công √ nhiệt huyết ngựa tre công √ bất lương đệ tử công √…
Gửi tôi của những năm tháng sau này."Cô ấy sai rồi.""Sẽ có lần như vậy, bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời.""Hình như thanh xuân đã nợ mình một Dư Hoài.""GẶP LẠI NGƯỜI MÌNH TỪNG THÍCH, CẢM GIÁC THẾ NÀO ?!""Anh sẽ cưới em chứ?""Đừng khóc.""Những người không trở về nữa."....."Tôi chia tay rồi.""Em yêu à, anh xin lỗi, anh phải kết hôn với người khác rồi.""Bệnh kiều."________Những câu chuyện khác nhau, những con người khác nhau. Hạnh phúc hoặc thương tâm.Nhưng mong bạn, sau này nhất định phải hạnh phúc! ________Ở đây có nguồn hoặc không có nguồn vì mình không nhớ, nếu bạn nào biết có thể nói cho mình không? 🌼…
Editer : U Minh Tử Đằng《Sự Dịu Dàng Nhỏ Nhắn》 - Tác giả: Xuân Phong Lựu HỏaVăn án:Mọi người đều nói, Phó Thời Hàn - nam thần học bá của đại học S - lạnh lùng cao quý, trầm ổn kiêu ngạo, cả đời chưa từng nói quá ba câu với con gái.Chỉ có Họa Yên mới biết, năm đó anh từng ôm chặt lấy cô dưới tán ngô đồng trước cửa nhà, tham lam mà cắn lấy đôi môi cô như kẻ đói khát lâu ngày gặp được mật ngọt.Họa Yên thở dốc không ngừng, tiếng cầu xin nhỏ như muỗi kêu, lại như từng nhát dao khắc sâu vào lòng Phó Thời Hàn, khiến tim anh như muốn nổ tung.-Một cô gái bẩm sinh yếu ớt, chậm chạp ngốc nghếch nhưng lại khiến người ta không nỡ rời mắtvs-Một đại ma vương cao lãnh kiêu ngạo, âm trầm sâu sắc, chiếm hữu mạnh mẽ đến đáng sợ.【Thật ra, trong vỏ bọc lạnh lùng ấy, ma vương cũng có chút dịu dàng chỉ dành riêng cho cô】Họa Yên đến năm năm tuổi mới biết nói, lớn lên cũng vẫn ngốc nghếch vụng về, đi đường lúc nào cũng chậm rì rì.Một ngày nọ, cô phát hiện có một chiếc Rolls-Royce lặng lẽ theo sau mình, tốc độ còn chậm hơn cô đang đi bộ.Cô quay đầu, nhíu mày hỏi: "Anh làm gì vậy?"Phó Thời Hàn tay cầm vô lăng, đôi mắt đào hoa ánh lên ánh sáng rực rỡ, nhìn thẳng phía trước, bình thản thốt ra hai chữ: "Tản bộ."Từ giây phút đó, Hách Yên liền chắc chắn - đầu óc người đàn ông này, không bình thường.Vì vậy, cô cố gắng nhẫn nhịn, chiều theo anh, không chọc giận anh.Cho đến một ngày, sau một trận cãi vã, Phó Thời Hàn nhẹ giọng dỗ dành:"Đừng giận nữa."Họa Yên bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng:…
---Văn ánTôi đã từng nghĩ đời mình sẽ chỉ là một vệt đen không lối ra, bị chôn vùi trong những tiếng la mắng, những trận đòn roi, và sự im lặng đáng sợ của những bữa cơm không có mẹ.Con ngõ nhỏ nơi tôi sống chật hẹp đến mức tưởng như không thể cất giữ nổi một giấc mơ. Ấy vậy mà... nó lại đủ rộng để chứa cả một đoạn thanh xuân của tôi - đoạn thanh xuân mang tên anh.Tôi gặp anh vào một mùa hè năm ấy, khi vừa tròn mười tám tuổi. Tôi ngồi đó, bên góc tường quen thuộc, đôi tay trầy xước, ánh mắt đã không còn long lanh như trước. Anh bước đến, như tia nắng xuyên qua rặng cây, nhẹ nhàng và dịu dàng đến mức khiến tôi tự hỏi liệu mình có thể thực sự được sống tiếp hay không.Anh cúi xuống, khẽ đặt vào tay tôi một viên kẹo nhỏ màu hồng và chiếc khăn tay gấp gọn, thoảng hương xà phòng dịu nhẹ. Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã mỉm cười:"Anh tên là Minh An, vừa chuyển đến con ngõ này tháng trước."Một câu nói rất đỗi bình thường, nhưng lại khiến trái tim tôi khẽ run. Từ hôm đó, anh hay ghé qua, hay hỏi tôi vài điều vụn vặt, hay im lặng ngồi cạnh tôi, như thể sự hiện diện của anh đã đủ để làm dịu cả một khoảng tối trong tôi.Tôi không biết mình yêu anh từ khi nào. Có lẽ là từ lúc anh lau vết máu trên tay tôi bằng chiếc khăn tay đã cũ. Có lẽ là từ lúc anh lặng lẽ sửa lại cái bậc tam cấp trước nhà mà tôi vẫn hay vấp ngã.Tôi chỉ biết mình đã yêu anh bằng tất cả những gì còn sót lại sau bao lần đổ vỡ.Rồi chiến tranh gọi tên anh.Anh đi, để lại tôi cùng một lời dặn không rõ là hứa hẹn…