Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tử Du lớn lên bên cạnh Giang Lẫm, luôn ngoan ngoãn gọi anh một tiếng "anh Lẫm".Trong mắt cậu, đó là người anh trai hoàn hảo - lạnh lùng, mạnh mẽ, không gì không làm được.Nhưng cậu không biết...Giang Lẫm chưa từng xem cậu là em trai.Anh nhìn cậu lớn lên từng ngày, nhìn sự ngây thơ đó dần trở thành thứ khiến anh không thể buông tay."Du Du, ngoan một chút.""Đừng để người khác chạm vào em."Dịu dàng là anh.Chiếm hữu cũng là anh.Và từ đầu đến cuối...Anh chưa từng có ý định để em rời khỏi mình.…
Vầng trăng lơ lửng trên bầu trời, toả ra ánh sáng dịu dàng che chở nhân gian. Người ta từng tốn bao giấy mực ca ngợi vẻ đẹp ấy, nhưng chẳng ai nhìn được những vết rạn nứt âm thầm phủ kín nơi bờ khuất. Người ấy với trái tim mềm yếu, cũng mang theo một vùng tối âm thầm, như vết mực loang sau lớp giấy trắng. Chỉ khi đứng trước một tâm hồn trái ngược - kẻ mang ánh sáng sắc lạnh, hay cái nhìn lý trí sáng tỏ - mặt tối cảm tính kia không còn là điều phải giấu kín nữa. Như sóng biển phản hồi ánh trăng, như dạ quỳnh chỉ nở sau ánh hoàng hôn, bóng tối lặng lẽ kia cuối cùng cũng tìm thấy người có thể nhìn ra nó.…
Tác giả: AlanaFitzDịch: Kni LiThể loại: Haikyuu x Child ReaderTình trạng bản gốc: Hoàn thànhDesigner: Kni LiSummary:"Bokuto, sao hai người lại ngồi trong tủ lạnh thế kia?""Tại trời nóng quá.""Rồi ông nghĩ ngồi trong đó là một ý kiến hay đó hả?""Yeah.""Thông minh phết, ngồi dịch sang một bên xem nào."Fic được dịch với mục đích phi lợi nhuận và đã nhận được sự đồng ý từ tác giả. Vui lòng không reup hay chuyển ver! Link fic gốc: https://www.wattpad.com/story/263135271?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=peachslaytheworld&wp_originator=1A92LVmv5jHg31LoUtBfHtu7U%2FmIiSTNxmw5q5bhSeWp4J5KRPxHz8sKlOxTHwO3SF5CmIz3F2ZI5ZHz%2B7E9zxlSjl7lssfMUpxiJXCuMK4oMgCufAXNFkzT0v8YKrwq…
Sau cuộc chiến với phe Hắc Ám của Voldemort, Thế giới phù thủy bị tổn hại nghiêm trọng. Harry 1 lần nữa phải đứng lên, gánh vác trọng trách là trụ cột cho tất cả mọi người, hướng dẫn và dìu dắt mọi người tiếp tục gây dựng lại mọi thứ. 2 năm, 5 năm, 10 năm,... suốt 700 năm Harry cống hiến tất cả cho Thế giới phù thủy, và rồi... Đọc đi thì biết, drama ngập tràn luôn á ^_^Tại dạo này đọc nhiều truyện đồng nhân hp nên tự dưng cảm hứng tuôn trào...mặc dù vẫn còn mấy hố chưa lấp ^_^…
Cậu bé dừng chân bên cánh đồng thơm ngát mùi lúa chín, lắng nghe bài đồng dao vui tai mà mấy đứa trẻ đang ngân nga." Tử Ngạn, Tử Ngạn. Tím biếc, đen tuyền. Hoa là người, người tựa khói. Người là hoa, hoa tựa sương. ... "Giọng ca trong trẻo, non nớt của lũ trẻ vang xa, len lỏi qua những cánh đồng rồi bay vút lên bầu trời xanh biếc.Đôi mắt to tròn của cậu bé ngơ ngác nhìn mắt hỏi người phụ nữ đang nắm tay mình.- Mẹ ơi, họ đang hát gì vậy?Người mẹ dịu dàng nói với đứa con.- Đó là một bài đồng dao cổ kể về một loài.- Hoa ạ?- Ừ, một loài hoa tên là....Tử Ngạn.…
Đối với những người yêu nhau, bao nhiêu giờ nói chuyện cũng không thể đủ, và khi ta xa cách, chẳng có loại men rượu nào có thể xoá nhoà nỗi nhớ người yêu.Trong từng hơi thở run rẩy của đối phương, Junkyu có thể cảm nhận được nỗi nhớ mà Jaehyuk dành cho anh sâu sắc đến mức nào. Và thói quen luồn những ngón tay thon gầy vào mái tóc Junkyu vẫn không thay đổi, dường như nó chỉ càng thêm dịu dàng và tha thiết hơn thôi.3 years 7 months with JaeKyu 🥰🦁🐨writer: miiseon…
Tôi là Thiên Thiên,mẹ tôi mất sớm ba tôi lại cưới một người phụ nữ có người con bằng tuổi tôi.Bà ấy bên ngoài thì dịu hiền với tôi,nhưng khi ba đi vắng bà đánh đập chửi bới đài đọa tôi.Tôi không được ra ngoài nhìn ngắm những thứ phát triển của xã hội nữa mà phải chốn chui chốn nhủi,không thể thoát khỏi cái giếng tối tăm này.Nếu tôi méc với ba tôi,thì bà ấy lại diễn tả lại cảnh đó khác với sự việc xảy ra nên ba tôi cùng bà ấy cũng cấm cản và không cho tôi bước ra đường nữa.Nơi tôi ở thì ở trên cái gác đựng đồ bụi bẩn không được ở cái giường mà mẹ đã tặng cho tôi vào dịp sinh nhật nữa.…
Đây là lần đầu mình viết truyện nếu có gì thiếu sót mong mọi người bỏ qua ạ ! Em cảm ơn ❤️ iu :3Truyện nói về cuộc đời của Triệu Hạ Lâm khi gả vào làm vợ của Hàn Mặc Mặc.Tưởng đó sẽ là một cuộc sống chỉ toàn màu hồng mà cô hằng mơ ước , nhưng khi bức màn được vén xuống sự thật dần hiện rõ trước mắt Triệu Hạ Lâm , người đàn ông dịu dàng ân cần Mặc Mặc của cô đã hoàn toàn biến mất , anh ta biến một con người tàn ác khốc liệt . Gia đình cô phá sản, ba cô đau buồn tử tự ,mẹ cô điên loạn , kẻ đứng sau một chuỗi đau thương đó của cô lại không ai khác là chồng cô , người cô yêu đến chết đi sống lại . Liệu cô sẽ trả thù hay vẫn nhu nhược bị tình yêu mù quáng của chính cô điều khiển ?…
Tôi từng gặp nhiều người, có những người chỉ thoáng qua cuộc đời tôi như một tia nắng. Tia nắng ấy rực rỡ mà dịu dàng gõ lên khung cửa kính, đánh thức tôi khi tôi còn đang chìm trong giấc ngủ thật sâu. Tôi vươn vai ngồi dậy, đưa tay đón lấy chút ánh sáng chiếu xuyên qua ô kính, những tưởng đã nắm trọn nó trong lòng bàn tay nhưng kì thực mới chỉ chạm tới được bóng nắng xoe tròn. Tia nắng vội đến vội đi. Dù cho đến lúc hoàng hôn còn vô vàn tia nắng khác đến gõ cửa phòng tôi, nhưng lại chẳng phải là tia nắng lúc sớm mai ấy nữa rồi!…
Khác với suy nghĩ của mọi người về thế giới động vật, ở đây, giống loài ăn thịt đã mất ưu thế khi giống ăn cỏ ngày càng ít đi. Vì không thể dựa vào nguồn thức ăn tự nhiên như trước, thực phẩm thay thế thịt ngày càng đa dạng, tuy nhiên vẫn có nhiều cá nhân không chịu khuất phục và muốn đi theo "bản năng" của mình. Tomo là nạn nhân của những kẻ săn mồi nên cậu bé rất ghét chúng, bọn xấu xa, cho đến khi cậu gặp Seiji, thiếu gia của gia tộc Sói đỏ, một người con trai vô cùng dịu dàng.…
lee donghae và lee hyukjae từng là vợ chồng. Họ từng yêu nhau sâu đậm, vượt qua bao khó khăn để đến với nhau và có một cái kết tưởng như viên mãn - một đám cưới vạn người ao ước. Vậy mà những xô bồ của cuộc sống thường ngày đã cuốn đi hạnh phúc của họ lúc nào ko hay... Vào ngày cả hai ra tòa ly hôn, lee hyukjae bị tai nạn nghiêm trọng dẫn đến mất toàn bộ những kí ức đau thương trước đây. Trong đầu cậu giờ chỉ còn những ngày tháng đẹp đẽ mặn nồng hạnh phúc bên người chồng hết mực yêu thương mình...…
Thể Loại : Hiện đạiGiới thiệu :8 năm trước cô và anh thích nhau là thật...Cô là một con người dịu dàng, anh là kẻ cứng đầu, không lo học hành8 năm sau, vật đổi sao dời.Anh là quân nhân được mọi người kính nể, cô là cảnh sát dũng cảm...Trích câu nói hay của Trần Nguyên :"Anh vì em mà thay đổi, còn em là ai thì anh vẫn thích ""Trên đời này có 2 thứ mà anh không thể từ bỏ. Một là đất nước, hai là em. ""Ở trong quân khu thì anh đầu đội trời chân đạp đất , về nhà thì anh đội vợ lên đầu là trường sinh bất tử "Mời Các Bạn Đón Đọc…
Mô tả ngắn:Bạn là tiểu thư kín tiếng, sống trong thế giới hào nhoáng nhưng trái tim luôn hướng về những điều tử tế. Jungkook bạn thân từ bé, cũng là người bạn âm thầm thương suốt bao năm. Khi anh mời bạn đến buổi party nghe ca khúc mới, bạn lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ thật hoàn hảo... Dù biết mình chỉ là một người bạn, nhưng bạn vẫn muốn được đẹp nhất trong mắt người mình thương. Một chuyện tình đơn phương dịu dàng, lặng thầm như chính bạn vậy... liệu mối quan hệ này có thể đến được với nhau?…
văn ánMinh sống trong bóng tối của những tổn thương không thể nói thành lời, đến một ngày gặp Khải - người mang theo ánh sáng dịu dàng bước vào cuộc đời cậu.Từ một cuộc gặp gỡ trong đêm mưa, hai con người cô độc dần tìm thấy nhau giữa thương đau, học cách chữa lành và cùng xây dựng một mái ấm nhỏ.Nhiều năm sau, họ nhận nuôi một đứa trẻ giống hệt Minh ngày trước, hoàn thành bức tranh hạnh phúc mà cả hai từng tưởng mình không xứng có.Một câu chuyện về cứu rỗi, về yêu thương, và về việc tìm được ánh sáng ngay trong chính bóng tối của mình.thể loại BL-chữa lành - lãng mạn…
Anh ở lại trong căn nhà mục nát,Em bước ra mang theo cả bầu trời.Một người hóa thành sương tan theo nắng,Một người học cách sống nốt cuộc đời.Chiếc máy ảnh cũ giữ đầy ký ức,Giữ nụ cười anh mắc lại thời gian.Mỗi lần chụp là một lần tim nhói,Tưởng quay đầu... anh vẫn đứng phía sau.Ta lỡ hẹn một mùa mưa năm ấy,Nên cả đời mưa rơi mãi trong nhau.Nếu có kiếp sau xin đừng đi lạc,Để em tìm anh giữa sáng ban đầu.Anh không còn là bóng ma trong tối,Chỉ là nắng dịu nhẹ chạm vai em.Tan biến nhé - nhưng đừng tan khỏi nhớ,Vì yêu rồi... thì chẳng thể quên.…
Không sợ tình cảm đơn phương, chỉ sợ nó tới từ cả hai phía.Hạ Chi Quang chủ động tiến về phía anh ấy 999 bước, chủ động nắm tay, chủ động ngăn cho Hoàng Tuấn Tiệp không chạy mất nhưng cậu ấy không để ý rằng Hoàng Tuấn Tiệp không hề muốn chạy.Vì tình cảm của cậu ấy rõ ràng, to lớn hơn cả nên lấn át mất bóng đêm, Hạ Chi Quang dùng ánh sáng che phủ bóng tối nhưng đâu biết rằng bóng tối cũng đang dịu dàng ôm lấy cậu ấy.E dè, ngại ngùng, từng bước một tiến tới từ phía sau cũng là lời đáp thầm không phô trương hoa mỹ.Hạ Chi Quang hoà nhã với mọi người, cũng đặc biệt hướng về phía anh, nhưng vì vậy khiến Hoàng Tuấn Tiệp có chút xao động, muốn đem hết sự chú ý của cậu ấy đặt lên người mình. Chút ủy khuất ích kỷ này cũng là yêu.note: văn án này mình copy từ cap của 1 bạn trên fb, cụ thể là NAN - Vũ khúc văn thơ, mình đã xin phép ad rồi nên bạn nào đọc văn án mà có thấy quen thì cũng đừng ném đá mình nha…
Mạnh vãn đào mặc tiến một quyển nghịch tập văn lý, mặc thành cùng nội dung vở kịch không quan hệ đích người qua đường giáp -- thừa dự bá phủ ba phòng con mồ côi.Nhân cha mẹ chết sớm, mẹ đẻ lại không được tổ mẫu đãi gặp, nàng tựa như trong suốt nhân bình thường, hàng năm dưỡng ở kinh vùng ngoại ô đích thôn trang thượng, ăn mặc chi phí, ngay cả trong phủ được yêu thích đích nha hoàn cũng không như.Nếu mặc đến đây, ngày tự nhiên phải quá.Giáo huấn khi chủ đích ác nô, cầm lại vốn nên thuộc loại của nàng đồ vật này nọ sau, nàng liền an tâm ở thôn trang lý làm ruộng khai cửa hàng kiếm tiền, ngày quá đắc tự tại làm dịu, thẳng đến ngày mùa thu lý tham ăn đi hồ nước biên cá nướng, đụng phải cách vách không biết nhà ai huân quý dưỡng ở thôn trang lý đích tư sinh tử.Bộ dáng tuấn tú cực kỳ, chính là sắc mặt thắc bạch, thân mình thắc nhược, như là tùy thời đều phải bị gió thổi tan bình thường.Chống lại hắn lãnh lẫm lẫm đích tầm mắt, mạnh vãn đào nghĩ nghĩ, giơ lên mới vừa nướng tốt ngư: "Ngươi, phải ăn sao không?"…
truyên Viêt Nam, cổ trang, nam cũng có thể sinh con.Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến khi không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên…