Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Năm ấy có một cậu bạn luôn âm thầm bên cô. Không ồn ào, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan tâm, yêu thương cô theo cách riêng. Những buổi chiều nắng vàng, những ngày mưa hè, những cây kem, những ánh mắt vô tình... tất cả tạo nên một câu chuyện thanh xuân dịu dàng mà ai cũng từng trải qua.…
Ngày hôm ấy, vẫn như mọi ngày tôi cùng các anh đi chơi, đên một đoạn trơn quá làm tôi ngã bàn chân bị sỏ qua cái dép. Các anh không biết nên đi trước nhưng mà chỉ có anh ấy quay lại giúp tôi gỡ chân khỏi dép, dịu dàng an ủi tôi. Có lẽ chính khoảnh khắc đấy tôi đã biết yêu là gì...…
Kim Trân Ni có được cơ hội trọng sinh sửa chữa lỗi lầm, cô nhất định sẽ không lại đi theo con đường cũ. Lần này cô sẽ giữ chặt lấy người đàn ông ấy, trở thành ngôi sao độc nhất, dịu dàng tỏa sáng cho anh.Viết bởi An Yên.…
Mây và gió Kẻ vô tình người hờ hữngMặc kệ cây kia buồn mãi đứng chờ Mây lang thang, mây mang nhiều tâm sựGió rì rào gió cứ đến rồi điCó biết chăng nơi này cây vẫn đợiĐợi một ngày gió mây cùng về đây một người chỉ biết lẳng lặng chờ đợi trong vô vọng thì có phải chăng được gọi là ngu ngốc ...... Là điên là dại...... Nhưng có ai hay rằng ở trên chiếc cây nhỏ kia vẫn luôn tồn tại một niềm tin rằng có một ngày: mây sẽ ùa về hôn lên từng khe láGió thôi từng cơn dịu dàng ôm lấy cây.…
Tác Giả : An An Thể loại : Thanh xuân tuổi trẻ, Boylove, Tình cảm trong trẻo đời đầu-------------Vào một buổi sáng mùa thu dịu nhẹ, Nguyên Phong-một cậu học sinh trầm tính-đang ngồi đọc sách trong khuôn viên trường. Khi một học sinh mới xuất hiện, che đi ánh nắng trước mặt cậu: Minh Khanh, lớp 10A2.Minh Khanh hỏi đường đến lớp và nhờ Phong dẫn đi. Hai người cùng bước đi dưới nắng thu ấm áp, lá vàng rơi lác đác quanh chân. Sự thân thiện của Minh Khanh khiến Phong vừa bối rối vừa ấm lòng.Tại cửa lớp, Minh Khanh cảm ơn và chìa tay làm quen. Phong ngập ngừng nhưng cũng đưa tay ra đồng ý. Họ trở thành bạn từ khoảnh khắc đó.…
Spoil:Thụ đúng chuẩn công, thế nhưng tiếc là ẻm lại gặp phải một đám so với công càng thêm công nam nhân làm chi....đúng vợi, là "một đám" đó---!!! trong đó có Hoa tâm biến trung khuyển một con, lạnh lùng biến dịu dàng một con và biến thái biến thành miễn cưỡng có thể xưng là bình thường ( chỉ khi vs thụ) một con....!!!Ai thích tổng thụ, cường công X cường thụ, ko cần nghĩ nhiều, mau nhảy vào đi, t bảo kê---!!! :))…
Couple: Nagi Seishiro x Isagi YoichiThể loại: Ngọt, hài hước, tình cảm đời thường,...ID Game Của Cậu Là Gì? Cậu không nhớ sao? Ngốc thật đấy!! Nhưng tôi cũng không có nhớ ID của tôi...Ehe...Chúng ta đều ngốc giống nhau!!Sự vô tri, kẻ lười, có chút ngốc nghếch, người dịu dàng, sống tâm lý nhưng lại không giỏi trong những chuyện thường ngày. Vâng, họ đều vô tri như nhau. Nhưng, đó không phải một lời chê bai tôi dành cho họ. Chính cái sự vô tri từ trong game đên ngoài đời thực kết nối họ lại với nhau. Tạo nên một câu chuyện tình cảm vô cùng lãng mạn.Bạn hãy cùng đón xem cậu chuyện tình của họ cùng với tôi nhé?…
Sinh nhật lần thứ 14, Quan Tiểu Úc gặp tình yêu sét đánh tại Bule Pub. Anh chàng lạ mắt trông cao quý và hấp dẫn đã thu hút ánh nhìn và trái tim cô bé mới lớn. Rồi khi nhìn chàng trai xa lạ kia khoác vai người đẹp rời đi, "mối tình đầu thơ ngây" của cô bỗng tan thành mây khói.Năm cô 22 tuổi, bố mẹ cô sắp xếp một cuộc gặp mặt với Âu Dương Y Phàm, anh chàng nổi tiếng đẹp trai, giỏi giang, con nhà gia, hai nhà đã có hẹn ước với nhau từ nhỏ. Nhưng vì nghe nói anh ta là một "hoa hoa công tử", thay người yêu còn nhanh hơn cả thay áo, Quan Tiểu Úc chưa kịp gặp mặt đã lén trốn đi mất. Cô rất ghét loại người như anh ta.Rời khỏi quán trà, cô vô tình đụng phải Ivan, anh chàng đẹp trai cô tình cờ gặp trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn. Và trong lúc "nguy cấp", cô đã lên xe anh ta để chạy trốn khỏi cuộc gặp không mong muốn. Tiếp xúc nhiều với Ivan, cô mới hiểu đằng sau khuôn mặt bất cần đời, luôn ung dung, tươi cười kia là một người hết lòng vì bạn bè, một con người quyết đoán trong công việc đầy áp lực và hơn hết là một trái tim si tình trong tình yêu. Dần dần cô có cảm tình rồi rung động trước Ivan, quyết định cho anh cơ hội để có thể trở thành bạn trai của cô.Nhưng định mệnh thật trớ trêu khi đến sinh nhật lần thứ 23, Tiểu Úc phát hiện tên hoa hoa công tử Âu Dương Y Phàm và Ivan hóa ra chỉ là một người...…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, ngọt, sắc, sạch, sủng.Người ta vẫn thường nói tình yêu tuổi học trò chính là tình cảm trong sáng nhất, thuần khiết nhất của mỗi người. Tuy ngây ngô, trẻ con nhưng ngay tại những khoảnh khắc đó chúng ta đều đã yêu hết mình, sống hết mình với cảm xúc của bản thân. Dù có chia tay đầy nuối tiếc hay thất tình đến đau lòng, tâm trí rất muốn quên đi nhưng người đó sẽ là người bạn khắc ghi cả đời. Thanh xuân của mỗi người thật ra sẽ rất ngắn nếu không biết trân trọng và tận hưởng. Tình yêu đó liệu có đủ để chinh phục thời gian, chinh phục được đối phương hay không? Và tình yêu tuổi học trò liệu có đẹp đẽ hay đau khổ thế không?Yêu sớm có ảnh hưởng tiêu cực đến học tập như mọi người vẫn hay quan niệm? Và có ngọt ngào hay buồn đau với đầy những tiếc nuối..." Ánh đèn vụt tắt, cả gian phòng chỉ còn chiếc điện thoại sáng chói mắt. Cô hơi giật mình nhìn anh, đẩy cửa phòng quan sát._ Cúp điện rồi?_ Ừ.Bất chợt bốn mắt gặp nhau, cô sững sờ nhìn khuôn mặt anh, trái tim khẽ run lên, nhìn người con trai trước mặt tâm can bỗng thôi thúc cô làm điều gì đấy..._ Nếu em đậu vào Học viện Công an Nhân dân anh muốn em cảm ơn thế nào?Im lặng nhìn đôi đồng tử đen láy của cô vài giây, anh nhàn nhạt lên tiếng mang theo chút biếng nhác._ Em muốn thế nào? Tầm nhìn của cô vẫn chưa hề dời đi, chăm chú lắng nghe từng lời anh nói, đôi mắt vẫn theo chút sợ sệt nhưng lại rất lớn mật, cô nhướn người đặt lên môi anh một nụ hôn nhè nhẹ._ Vậy cho em thích anh cả đời nhé."…
Có những ngày, cô sống như một chiếc bóng của chính mình.Buổi sáng thức dậy, mở cửa sổ, ánh nắng vẫn rơi xuống bậu thềm dịu dàng như mọi khi. Thành phố vẫn ồn ào, người ta vẫn nói cười, thời gian vẫn trôi theo cách của nó. Chỉ có cô là không còn biết mình đang trôi về đâu.Có những điều không thể thỏa hiệp.Không phải với thế giới - mà với chính trái tim mình.Cô học cách im lặng trước những câu hỏi, học cách mỉm cười trước những lựa chọn đã được sắp sẵn. Nhưng đêm xuống, khi căn phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ khẽ chạm vào từng giây mỏng manh, cô nghe rõ tiếng lòng mình rạn vỡ.Và rồi giấc mơ đến.Không ồn ào.Không báo trước.Chỉ là một khoảng không mờ sương, nơi ánh sáng nhạt như ký ức cũ. Ở đó, anh đứng chờ - như thể chưa từng rời đi, như thể đã quen thuộc với mọi nỗi buồn của cô từ rất lâu rồi.Cô chưa từng hỏi anh là ai.Bởi trong giấc mơ, những câu hỏi về thực tại dường như không còn cần thiết.Anh không đưa ra lời khuyên. Không chỉ đường. Chỉ lặng lẽ lắng nghe, để cô được nói những điều mà ban ngày cô không đủ can đảm thừa nhận.Có lẽ anh là một ảo ảnh.Hoặc cũng có lẽ... anh là phần dịu dàng nhất còn sót lại trong cô.Và thế là, giữa những đêm dài, cô bắt đầu học cách trò chuyện với giấc mơ - như một cách trò chuyện với chính mình.…
Từ nhỏ, tôi sống trong căn biệt thự của nhà họ Văn - nhưng không phải với tư cách người nhà, mà là con gái của người giúp việc.Tôi và Văn Diên cùng lớn lên dưới một mái nhà.Anh cao ngạo, lạnh lùng, là thiếu gia danh giá được bao người ngưỡng mộ. Còn tôi chỉ là một chiếc bóng câm lặng đi bên anh.Không ai biết rằng sau cánh cổng hào môn ấy, có một người con gái lặng lẽ yêu anh suốt tuổi thơ. Một người luôn nở nụ cười dịu dàng dù bị bắt nạt, bị tổn thương, bị xem thường.Anh chưa từng để tôi bước vào thế giới của mình, mãi đến khi tôi không thể chờ đợi được nữa...Khi tôi chọn rời đi, anh mới nhận ra - hóa ra, người luôn ở cạnh mình, đã thật sự biến mất."Em lớn lên trong nhà anh... nhưng chưa từng thuộc về nơi đó."…
Như gió như mặt trăng làm người ta xao xuyến, động lòng.. Làn gió nhẹ êm dịu se se..Mặt trăng xinh đẹp ôn hòa.. Chiến trận ngoài phương xaChỉ ta và taTác giả : Hana Nguyễn…
Như tên bộ nha, lâu lâu có tam đề vừa ý Gấu sẽ viết một chap nhỏ.Cre bìa: https://www.reddit.com/r/EarthPorn/comments/hd5a2q/seascape_sunset_at_the_cliff_in_sydney_australia/?utm_source=share&utm_medium=ios_app&utm_name=iossmf…
Một câu chuyện kha khá vụn vặt, được lụm nhặt từ rất nhiều câu chuyện tầm thường như cuộc sống hàng ngày. Có chương thì dịu ngọt, êm đềm, có chương thì ngược tâm, ngược thân đủ các kiểu. Mình sẽ ra 1 chương vào thứ bảy hoặc chủ nhật hàng tuần, có khi sẽ lâu hơn vì bí ý tưởng, vì học tập, vì thi cử hoặc các cuộc du hí lâu ngày.Đã viết rồi thì mình không drop, trừ khi bị ném đá nhiều.Mình mong các bạn không nên định hướng cho nhân vật trong chuyện mình nên thế này thế kia, vì đây là truyện mình viết nhân vật trong lòng mình khác trong các bạn khác.Nguồn bìa truyện của Phan HT…
''Một ngày mùa thu, khi lá vàng rơi rụng, khi những cơn gió mùa thu se lạnh mơn man lòng người, hai người con trai vốn xa lạ lại vô tình bước chân vào cuộc đời của nhau. Họ gặp nhau ở một quán cà phê trong ngõ nhỏ, và tình yêu của họ đã bắt đầu từ đó, bắt đầu dưới trời thu lặng lẽ, cũng dịu êm, phảng phất một mùi hương quen thuộc khiến con người ta thổn thức đến lạ.... Hai ánh mắt giao nhau, khẽ chạm đến trái tim đối phương. Một mang nỗi niềm thẳm buồn, nặng tâm sự, một lại chứa đựng sự hồn nhiên, vô tư lự của tuổi trẻ. Và, bánh răng số phận bắt đầu xoay chuyển, sự giao thoa giữa hai cuộc đời đặc biệt tạo nên một vở kịch đầy tinh tế mà lại dịu dàng, ghi dấu ấn với mùa thu lá vàng năm ấy...''#Phương MộcThể loại: Tiểu thuyết, đam mỹ, chữa lành, sinh tử, huấn, có ngược thân ngược tâm, có ngọt ngào như cục đường lớn, tâm lý, kết đẹp, hiện đại, có yếu tố 18+Nhân vật:-Bách Lục [Top]-Bạch Khương[Bot]-Khương Ái [Top 8]-Mẫn Vi [Bot 8][Bắt đầu: 10/8/2024]…
Anh là 1 tổng tài lãnh khốc , lạnh lùng . Bộ mặt đó luôn thay đổi thành dịu dàng cưng chiều chỉ là khi đứng trước mặt cô Lâm Hi Tuyệt nhưng cô lại là người tàn nhẫn với anh nhất . Cho dù anh làm tất cả mọi thứ cô thích , có cần nhưng cô vẫn lạnh nhạt như vậy , vẫn chửi đánh anh như trước , nhưng anh vẫn chịu đựng bởi vì anh tin tưởng chỉ cần anh thay đổi , làm đc những điều cô thích , thỏa mãn ước nguyện của cô . Đến khi Tập đoàn sụp đổ , có chính là người bán tất cả cơ quan trọng yếu của Tập đoàn , anh vẫn mỉm cười và ôm lấy hưng đan cho cô , nụ cười bi thương kia chỉ nói 1 câu :- Cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời của tôi , dù có chuyện gì xảy ra tôi cũng k trách e và tôi cũng muốn nói là người tôi yêu mãi mãi chỉ có e .Có hối hận , tưởng là sự muộn màng đó cô sẽ k làm lại từ đầu đc nhưng ông trời có mắt , đã để cho cô trọng sinh trở lại , bây giờ cô chỉ sống vì một người và chi cung chiều người đó mà thôi .…