Anh Hùng Thời Loạn
Tác giả: Đinh MặcSố chương: 70Một số tác phẩm cùng thể loại (Đinh Mặc) Độc quyền chiếm hữu, dục vọng của người chinh phục, mèo hoang…
Tác giả: Đinh MặcSố chương: 70Một số tác phẩm cùng thể loại (Đinh Mặc) Độc quyền chiếm hữu, dục vọng của người chinh phục, mèo hoang…
Thể loại: Hiện đại Nguồn: Diễn đàn Lê Quý ĐônMẹ nuôi sản phẩm, cách duy nhất để tìm kiếm chính là cô phải gả cho Tổng Giám đốc của Tập đoàn YD.Ban đầu, cô cho rằng một lần nữa mình có được hạnh phúc, nhưng sống chung với mẹ nuôi, bà lại không chèo chống nổi nổi của bà. Vì muốn được đền đáp, cô gái tình nguyện bước lên thảm đỏ, gả cho người đàn ông kim cương hoàn thiện theo lời đồn đại.Lại Tư - nhân vật số một tập đoàn YD, sau lưng là sản phẩm bán buôn vũ khí, bối cảnh để làm đảo chè quốc gia. Bên trong vẻ đẹp lịch sử là một trái tim dịu dàng ấm áp nhưng rất độc đáo.Mong rằng những áp lực dịu dàng dịu dàng sẽ chỉ dành cho các cô gái, tuy nhiên sự độc đoán của bạn sẽ không phải đối phó.P/s: truyện mình đọc thấy ngọt up lên chỉ để đọc tiện cho m.n tham gia wat cùng đọc luôn nên đừng thắc mắc bao giờ ra chương mới tại mình cũng không biết, mình cũng không tìm thấy bản cv để làm.…
Một chút dịu dàng trong tình yêu 😍…
Waring: Oc không giống trong game hoàn toàn toàn, có một số phần viết do tôi nghĩ ra. ABO, r18,..Cặp chính: Raiden Ei × Miko Yae [ Waring: Ei Alpha Trội còn Miko là Omega ]Xưng Hô:Ei: Cô Yae: NàngMakoto: Cô ẤySaigu: Y---Năm trăm đợi người quay lại cuối cùng chẳng bằng y quay về bên người một ngày. Dưới cơn mưa tầm tả của Inazuma, con hồ ly đôi mắt thẫn thờ trơi vơi dưới góc anh đào như bị hắt hủi, nàng tựa mình vào góc cây anh đào to lớn. Người hiện đang cạnh nàng không phải cô mà là cô ấy Makoto hay còn gọi là Baal người chị của ngài, cô ấy dịu dàng vuốt ve bộ lông mượt mà thấm ướt chút mưa của Yae nàng. Liệu nàng có động lòng liệu mọi việc sẽ ra sao.…
Thể loại: Hiện đại, ngược tâm, bi kịch, chữa lành, thầm yêu, tâm lý nhân vậtCouple: Kỳ Viễn (Công) - Tô Dư (Thụ)Tô Dư - chàng trai dịu dàng, trầm lặng, từng bị phản bội và bỏ rơi, học cách sống lặng lẽ giữa thành phố không dành cho người yếu mềm. Trong những tháng ngày mờ nhạt ấy, cậu gặp Kỳ Viễn - người đàn ông lạnh lùng, mang ánh mắt chứa đầy điều không nói.Họ bước vào đời nhau bằng một trùng hợp nhỏ, rồi ở lại bên nhau như một thói quen không tên. Mọi ánh nhìn, cử chỉ quan tâm đều âm thầm chất chứa tình cảm - không lời tỏ tình, không cam kết, nhưng không ai muốn rời đi.Tô Dư lặng lẽ yêu, chỉ dám đứng cạnh anh như một cái bóng. Kỳ Viễn cũng âm thầm yêu, nhưng mang trong mình quá nhiều tổn thương để dám tiến tới. Cả hai đều dịu dàng, đều sợ làm người kia đau.Năm năm trôi qua trong lặng im. Gần gũi nhưng không chạm tới, yêu nhau nhưng không thốt thành lời. Và có lẽ, đôi khi điều khiến con người xa nhau... lại chính là những điều chưa từng được nói ra.…
Editor không biết nhiều về tennis và anime này nên sẽ có sai sót trong bản dịch.cp: Fuji ShusukeTruyện đời thường, nhắc về tennis khá ít, cặp gà bông siêu cute, nữ chính nhây=))Tôi hẹn hò với nam thần dịu dàng hoàn hảo nhất CLB Tennis.Anh ấy được mệnh danh là "Thiên tài", gần như cái gì cũng tinh thông.Từ piano, cưỡi ngựa, nhu đạo, nhiếp ảnh cho đến làm vườn, thứ nào anh ấy cũng giỏi.Đặc biệt là các môn thể thao dùng bóng!Kỹ thuật của anh ấy cực kỳ điêu luyện, tư thế và phong thái khi đánh bóng đẹp mắt vô cùng. Dù là những đường bóng hiểm hóc hay khó nhằn đến đâu, anh ấy cũng đều đón đỡ một cách hoàn hảo.Thế nhưng-Tôi: "Fuji-senpai, hôm nay em cũng siêu-siêu-thích anh đó nha!"Lời vừa dứt, thanh "trạng thái rung động" màu đỏ rực trên đầu anh ấy lập tức nhảy vọt lên mức tối đa. Cứu mạng với, sắp, sắp nổ tung rồi kìa-À, quên chưa nói, "quả bóng" mà tiền bối không bao giờ đỡ nổi, dường như chính là những cú "đánh bóng thẳng" (lời tỏ tình trực diện) của em đây.·Thế nhưng, một người dịu dàng hoàn hảo đến mấy, dường như cũng có lúc bộc lộ sự chiếm hữu mạnh mẽ.Có một lần bọn tôi giận dỗi nhau, tôi lầm bầm: "...Ghét anh."Ngay lập tức, tôi bị anh ấy dồn vào góc tường, kiểu mà hoàn toàn không có đường lui ấy-Tim tôi đập loạn nhịp, vừa ngước mắt lên đã lọt thỏm vào đôi mắt xanh thẳm, sâu hun hút như bầu trời sau trận tuyết đầu mùa mà anh ấy đã mở ra từ bao giờ.· Ừm, đúng là một tình yêu ngọt ngào!· Mốc thời gian: Cao trung· Thẻ nội dung: Prince of Tennis, Nhất kiến chung tình, Ngọt…
"Xuyên thành pháo hôi trong cột truyện. Cậu vốn tưởng rằng cậu và anh chỉ là hai kẻ pháo hôi và phản diện làm nền cho câu chuyện yêu hận tình thù của công thụ chính. Nào có ngờ được định mệnh lại để cậu từng bước, từng bước thấu hiểu nỗi đau đằng sau ánh hào quang của anh. Anh đứng trên đỉnh cao, nhưng dưới chân lại là vực thẳm. Khi tất cả đều sợ hãi uy quyền của anh, chỉ mình cậu đau lòng cho sự cô độc ấy. Một người tưởng như yếu đuối, lại hóa thành chỗ dựa cuối cùng, dùng sự dịu dàng của mình để cứu rỗi kẻ mạnh mẽ nhất nhân gian."Nhân vật chính: Nghiêm Thế Phong - Hạ Duy An…
𝑻𝒉𝒆 𝑩𝒍𝒂𝒄𝒌 𝑺𝒉𝒆𝒆𝒑- Câu chuyện về những chú cừu đen sống giữa áng mây trôi nổi giữa nền trời xanh. Chú cừu Zeida với bộ lông đen tuyền chẳng hề xấu xí trên cuộc hành trình khám phá năm châu bốn bề ở nơi mà con người gọi là "Trái đất". Zeida đang kiếm tìm điều chi? Một chốn yên bình dung chốn, một cái chết êm dịu hay một người bạn tri kỉ? "Ta đi tìm thứ khác biệt, ta nhìn cuộc sống với chục góc nhìn khác. Ta yêu con người bất kể như thế nào. Con người, họ có những giá trị riêng, họ có nét đẹp riêng. Nếu họ chẳng thể nhìn thấy điều đó ta sẽ chỉ cho. Nếu họ chẳng thể lắng nghe chính mình ta sẽ đến giúp. Nếu họ chẳng thể chữa lành bản thân, ta sẽ ôm họ tới khi vết thương lành lặn." Hãy nắm lấy bàn tay này và đồng hành với cậu! Thế giới đang chờ đón chúng ta.…
Vào mùa xuân năm ấy ta gặp nhau giữa chốn người xa lạ nhưng giữa vô vàn ánh mắt ,ta lại chạm phải ánh mắt của nàng.Liệu đây có phải định mệnh đang dìu dắt ta đến với nhau. -Trần Khánh Minh Châu- Nếu ta đã gặp nhau rồi cớ sao không xích lại gần nhau 1 chút nữa ,Cho nhau 1 chút ấm áp và 1 chút tin tưởng ? -Nguyễn Ngọc Hạ Vi Sẽ ra sao nếu 1 học bá lại thầm mến 1 học tra? Khi mùa Đông lạnh giá giao hòa với mùa Xuân Ấm áp Thì có những thứ ta không cần nói nhiều lời mà nó đã lặng lẽ nảy mầm trong ta Có lẽ khi băng tan thì tớ sẽ tin vào mùa xuân ấp áp trong cậu…
Tác giả: Thanh NgõaThể loại: Linh dị thần quái, giới giải trí, ông trời tác hợp, cua đồng.Lạnh lùng chính trực thực ra rất ngây thơ, rất ngượng ngùng , rất cao phú soái tiền nhiệm Diêm Vương công-cao lãnh dịu dàng thực ra rất lưu manh, rất bạo lực, rất nhan khống streamer kiêm hành nghề bắt quỷ thụ, 1x1, công cực kỳ sủng thụ, thụ cực kỳ bao che khuyết điểm cho công, HE.Tình trạng: 95 chương chính văn + 1 phiên ngoại.Nhân vật chính: Mộc Tử Dịch, Cố Cảnh.…
Chả liên quan đến nhau đâu , xàm lòn là chính :)))…
Emma cùng các bạn của mình đang tận hưởng những ngày tháng hạnh phúc ở trại trẻ mồ côi với chỗ ở ấm cúng, thức ăn ngon, những khoảnh khắc cùng nhau vui đùa, những bài kiểm tra khó nhằn và người mẹ (bảo mẫu) dịu dàng. Tuy nhiên, vào 1 đêm nọ, bí mật kinh hoàng đằng sau cuộc sống màu hồng ấy được Emma khám phá ra…
"Gió ngược về phương BắcSóng ngược về phương NamTa hoà trong một khắcNhớ nhau một kiếp phàm." Mùa hạ chói chang soi sáng cái khí phách của tuổi trẻ nhiệt huyết. Nhưng cô lại yêu mùa đông hơn, cái rét lạnh khiến chàng thiếu niên năm ấy càng thêm rực rỡ. Có lẽ chấp niệm của cô chính là cái dáng vẻ gồng mình chắn cái gió lạnh mùa đông, dáng vẻ dịu dàng thuần khiết và ấm áp của cậu.…
"Làm ơn đi Ong Seongwo, thằng nhỏ là của tôi!""Im đi Hwang Minhyun, Daeri bé nhỏ thích tôi hơn cậu nhiều.""Được rồi đấy, tối nay Daeri sẽ ngủ cùng tôi.""Daddy"-Daeri kéo áo Daniel, ông bố trẻ nhìn thằng nhỏ dịu dàng-"Nhưng con muốn ngủ với anh Woojin."bìa truyện thuộc về @-Dream-Team-…
- Chị ơi, chị mau về nhé!- Được rồi mà. Ngoắc tay hứa nhé! Chị sẽ đưa em một viên đá hình mặt trăng coi như là vật lời hứa nè. Nhưng khi nào chị về là phải đưa lại à nha! Em ở nhà một mình nhớ cẩn thận đó.- Vâng! Chị đi cẩn than toàn. Nhớ về trước trời tối nha! - Chị ơi, sao mãi chị chưa về?- Chị của nhóc sẽ chẳng về nữa đâu. Cô ta bị quỷ giết rồi. - Sanemi thẳng thừng nói, trong lúc đang ngồi ăn Ohagi, trong đầu vẩn vơ suy nghĩ câu chuyện mà Tekina vừa kể. Thì ra quá khứ con nhóc này đen tối thế, giống hệt anh...Đúng vậy, giống hệt anh. Và cô dùng những thắc mắc, những nỗi lòng, những tiềm mộng hão ấy trong việc giết quỷ qua gương mặt nói cười để che giấu nỗi đau thấu trời ấy. Tekina nhỏ bé ngồi trong lòng Sanemi, ngước đôi mắt màu đỏ ngọc ruby trong vắt lên, phồng má cự nự:- Sarin-neechan sẽ về thôi. Chị ấy đã hứa với em rồi! Chị ấy có đưa viên đá mặt trăng làm vật lời hứa nè. Khi nào Nee-chan về em sẽ trả. Chị ấy quý nó lắm, nên chắc chắn sẽ về thôi.-Tekina dùng bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ 6 tuổi nắm lấy ngón cái của anh, bối rối- Vậy nên Sanemi-niichan đừng bỏ em nhé, từ giờ đến lúc chị đón em hứa sẽ ngoan mà, em còn biết làm việc nhà nữa.Sẽ ra sao nếu như khi con bé trở lại hình dạng cũ biết được chuyện nó đã kể cho anh? Chắc chắn sẽ gượng gạo và đau buồn lắm. Anh quyết định giấu nhẹm chuyện này đi, chỉ gật gù, nhẹ nhàng đút miếng ohagi vào miệng nó. Sanemi quyết định nhìn Tekina một cách khác: Một cái nhìn dịu dàng hơn, đồng cảm hơn. Và có một điều gì đó thật lạ trong lòng…
Giới thiệu nhân vật :Ngô Hoàng Ngọc Minh : công chúa nước Ngô , nàng là 1 đại mỹ nhân khuynh nước khuynh thành không ai sánh bằng , nam nhân vừa gặp là " say nắng " , nữ nhân vừa gặp là ghen tị . Tính tình ngây thơ , trẻ con , hay giận và hay khóc nhưng đôi lúc rất mạnh mẽThái Nam Vương : hoàng đế nước Thái Nam , đẹp trai , siêu anh tuấn , lạnh lùng , ít nói , tàn bạo , lãnh khốc nhưng đối với nàng thì lại hết mực nuông chiều , sủng ái và dịu dàng .-------------Còn 1 số nhân vật nữa nhưng mình sẽ giới thiệu sau ^^…
"Tôi và bạn thân cùng thích một người - chàng học bá lạnh lùng, giàu có nhất trường.Bạn ấy dám thổ lộ, còn tôi chỉ dám lặng lẽ đàn guitar phía sau.Nhưng anh ta lại từ chối bạn thân thôi và nói thích tôi trước đám đông, và lấy tôi làm cái cớ để thoát thân, và cũng để Tống Nghiên đỡ làm phiền anh.Anh ra đề nghị:" Làm người yêu giả của tôi đi, tôi sẽ trả tiền."Vì hoàn cảnh gia đình nên tôi gật đầu.Nhưng càng giả, trái tim tôi càng thật..."…
*Chú ý: Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả vui lòng không mang truyện đi nơi khác---Editor: KemDesigner: KemSố chương: 64Tình trạng cv: Hoàn thànhNgày lọt hố: 12/6/2020-----Học thần thanh lãnh × tiểu nhuyễn manh đáng yêu-----Toàn Lục trung đều cho rằng học thần Lục Thời Xuyên thanh lãnh ít lời khó có thể tiếp cận.Cho đến khi mọi người phát hiện anh có thêm một cô "em gái" mềm như viên kẹo nhỏ, được anh đặt trên đầu quả tim mà cưng chiều.----Một ngày nào đó.Lộc Tiểu Ngải ngăn Lục Thời Xuyên lại, chớp đôi mắt to, ngửa đầu nói: "Giải cho em bài tập này đi."Lục Thời Xuyên nhướn mày: "Gọi anh trai anh liền giúp em."Lộc Tiểu Ngải đô đô miệng: "...... Không gọi."-----Nhiều năm sau.Lộc Tiểu Ngải ngủ đến giữa trưa, ngáp ngắn ngáp dài đi ra phòng ngủ, cười hì hì nói: "Em muốn ăn sáng."Lục Thời Xuyên liếc cô một cái: "Em tự làm đi."Lộc Tiểu Ngải bò lên ngồi trên đùi anh "Chụt" hôn một cái, giọng nói ngọt ngào: "Anh trai ~"Lục Thời Xuyên ánh mắt đầy nguy hiểm: "Em gọi anh là gì?""Chồng, ông xã."Lục Thời Xuyên cười nhẹ nâng cằm đắc chí cười, lúc này Lộc Tiểu Ngải mới phát hiện trên bàn cơm bày đầy thức ăn cô yêu thích nhất.----Lục Thời Xuyên: [Tình yêu của anh, so với thời gian còn dài hơn.]…
Mùa hạ ồn ào như tiếng cười của hai đứa đứng dưới nắng trưa.Tình yêu chạy song song trên sân trường, là một câu đùa nhỏ cũng đủ khiến cả hai cười đến đỏ mặt. Nắng gắt tựa như tuổi trẻ, rực rỡ đến mức chỉ cần nhớ lại thôi, tim đã thấy nóng lên. Anh gieo hạt xuống, hoa đã nẩy mầm.Mùa thu mang theo cái lạnh dịu dàng, làm khoảng cách giữa hai người sát lại.Giữa buổi học mệt mỏi, một cái tựa đầu vô tình trở thành thói quen, hơi thở chạm nhẹ, giấc ngủ đến lúc nào chẳng ai hay. Lá ngoài cửa sổ rơi lặng lẽ, còn ký ức thì ở lại, ấm hơn cả chiếc áo khoác mỏng trên vai.Tôi mang nước đến, hoa đang lớn lên.Mùa đông đến cùng những lời nói buột miệng và im lặng kéo dài.Tình yêu khi còn non trẻ, hòa vào sự lạnh giá của tuyết, hiểu lầm chồng lên mâu thuẫn, chẳng ai chịu lùi một bước. Lời nói đã thốt ra, mãi mãi không thể thu lại.Hôm nay anh không đến, hoa đã buồn lắm.Mùa xuân đến rất khẽ.Tình yêu cũng vậy, len lỏi qua khung cửa sổ, xuyên qua tấm rèm mỏng sau những buổi tan học, mượn nụ cười làm nắng, mượn tiếng cười làm hoa. Ta cãi nhau vì mấy chuyện rất nhỏ, rồi lại bật cười vì chẳng ai nhớ nổi mình giận từ lúc nào. Tôi nắm tay anh ấy đến, hoa đã nở rồi.…