Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cucho là một cậu bé nghèo không cha, không mẹ. Cậu sống với bà trên căn áp mái của một tòa nhà cũ kỹ thuộc thành phố Madrid. Mới 10 tuổi nhưng cậu bé đã vừa phải vừa học vừa làm để mua sữa cho bà uống, cậu bé rất có nghị lực sáng ý, chịu khó bươn chải nhưng cũng thật trong sáng với những mơ ước tuyệt vời về cuộc đời.…
Tuổi thơ - khoảng sân đầy nắng và gió, nơi cho ta thoả sức sáng tạo và phát triển tiềm năng - không chỉ có bài vở, bút viết, mà còn là chiếc hộp nhỏ chứa hình bóng của những người mà ta sẽ chẳng bao giờ quên được.…
Một câu chuyện buồn............" Nhiều lúc...con người ta không muốn nói ra tình cảm của bản thân vì sợ mất những gì đang có. Họ tự bắt mình phải bằng lòng với hiện tại. Vậy là đủ."@pthus9-minko…
Chúng tôi quen nhau từ năm lớp Bốn.Thích nhau từ năm lớp Tám.Tỏ tình ba lần.Yêu nhau một lần.Rồi mỗi người đi về một phía.Nhiều năm sau, cậu vẫn thỉnh thoảng thả một trái tim vào story của tôi.Còn tôi đã học được cách nhìn về mùa hè năm ấy mà không còn tiếc nuối.Đây là câu chuyện về mối tình đầu của tôi.Hoặc có thể, cũng là câu chuyện về mối tình đầu của bạn.…
Nhân vật chính : 12 cung hoàng đạoUniverse One - một thế giới tách biệt với Trái Đất và là vùng đất tồn tại những con người với những khả năng khác nhau. Ở nơi đây, họ phải sinh tồn và sống sót, bởi vì ngoài loài người ra, còn tồn tại những vật thể nguy hiểm và có thể sát hại họ trong phút chốc. Sinh vật và con người đều được chia cấp bậc theo khả năng phép thuật của họ : F là cấp thấp nhất, rồi đến D, C, B, A và cao nhất là S.Câu chuyện lấy bối cảnh ở trường học Seren, là ngôi trường hàng đầu ở thế giới này về việc đào tạo và dạy học các mầm non tương lai của nơi đây. Ngôi trường này chia lớp theo cấp bậc của học sinh và trong đó, lớp 12S là lớp đặc biệt nhất, vì lớp này đào tạo 12 các tiểu thư, thiếu gia của những vị thần đời đầu. Trong mỗi họ đều có một mảnh ghép, và những mảnh ghép đó dùng để ghép lại với nhau tạo thành một cái cốc bằng vàng, nhưng chưa một ai có thể tìm ra được công dụng của nó, điều này phải trông chờ vào các bạn trẻ trong tương lai thôi.. cre ảnh : pinterestp/s : truyện của tớ lấy ý tưởng của một vài tình tiết từ những chỗ khác nhau, nên cũng không thể nói là do tự tớ viết đâu ạ.…
Có một kiểu tình bạn, thân thiết như người một nhà, luôn âm thầm bảo vệ và yêu thương nhau. Cũng giống như cách Khôi Nguyên đã dành cả thanh xuân của mình để trở thành "lá chắn" che chở cho Hạ An.Có một loại tình yêu, nhẹ nhàng như cơn gió mùa Hạ, như cái cách Vũ Phong từng chút, từng chút bước vào thế giới của Hạ An.Giữa những tin đồn về tình bạn, tình yêu và áp lực của tuổi 17, liệu Hạ An có kịp nhận ra bóng hình đứa trẻ năm nào mà mình từng gặp năm ấy hay không? "Dù chúng ta có khác nhau đến mấy, thì đến cuối cùng em vẫn là điểm tựa duy nhất của cuộc đời anh."----------------------Lưu Ý: Truyện được lấy bối cảnh tại Thành Phố Phan Thiết - Bình Thuận cũ.Các địa danh bên trong truyện sẽ là hư cấu và khác hẳn hoàn toàn ngoài đời thật 100%. - Tác giả mít ướt lắm nên mọi người đọc truyện có gì nhẹ nhàng góp ý nha.…
Thì ra, trong cuộc đời này ai cũng có lúc được may mắn làm một thời của nhau. Một thời gói bằng tất cả những nâng niu, những thương yêu ngọt ngào và trong trẻo nhất. Một thời mà có sống thêm bao lần cũng không thể khiến trái tim yêu dịu dàng như thế nữa. Một thời có hẹn nhưng chẳng thể tới nơi...Mùa hạ năm ấy, từng có người thề ước cùng nhau đi hết cả cuộc đời.…
Thể loại: Hiện đại, Thanh xuân vườn trường, Mối tình đầu, HE.Tác giả: Tam Nguyệt Đào Hoa TuyếtSố chương: 9 chương Nhân vật chính: Ran Mori, Shinichi KudoTình trạng: HoànEditor: PunyTrích đoạn: Ran đột nhiên cười ra tiếng."Bây giờ đã tốt nghiệp rồi, không phải là yêu sớm nữa.""Vậy thì kết hôn sớm đi."Vào thời điểm này, những học sinh lớp mười hai đều đang bận rộn chuyển đồ đạc về nhà. Người đến người đi khắp nơi, Shinichi gào to như vậy, mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao. Ran vốn cũng không thích những nơi đông người như thế này, kết hợp với lời tỏ tình táo bạo của Shinichi, cô liền lấy tay che miệng của anh, nhưng anh lại thuận thế ôm cô.Shinichi cầm tay của Ran, nghiêm túc nói: "Ran Mori, anh thích em, bởi vì em là em. ShinRan, vốn chính là một đôi, chúng ta hãy kết thúc yêu sớm, chân chính yêu đương đi."…
Tên truyện: Bên anh nhé bé yêu.Tác giác: Ai VyThể loại: Tình cảm, hiện đại, ngôn tình, tổng tài, hài hước, nhẹ nhàng, cưới trước yêu sau, hứa hôn, tình duyên đô thị...Tình trạng: Hoàn.Văn Án:Một ngày đẹp trời, Tiểu Anh ngây ngô chạy đến nói với Đại Phong:- Anh Đại Phong, sau này em muốn ở cùng anh.- Em có hâm không? Sau này em phải ở với chồng của mình chứ. - Đại Phong cũng ngây ngô nói lại.- Vậy thì anh làm chồng em đi.Chẳng ai như em đâu cô bé, nếu không phải em chỉ là đứa nhóc con 6 tuổi ngây thơ chẳng biết gì thì có lẽ ...anh đã chạy mất dép luôn rồi.••• Ai Vy •••…
Mùa thu năm 13 tuổi,Khả Anh đứng nơi hành lang tòa A, đôi tay siết nhẹ gấu áo, lặng lẽ ngóng sang phía đối diện. Ánh mắt của cô gái mới lớn mang theo biết bao mong chờ và ngượng ngùng chưa dám gọi tên.Bên kia hành lang, Minh Lãm tựa người vào lan can tòa B, khóe môi khẽ cong. Cậu lặng im nhìn cô bé lớp bên - người đã âm thầm chiếm trọn một góc trong tim mình.Ba năm sau.Khi cô mười sáu, cậu mười bảy, họ vẫn đứng ở hai đầu hành lang năm ấy.Chỉ có điều, ánh mắt không còn là những rung động ngây ngô của tuổi đầu đời, mà là sự dịu dàng dành cho người đã cùng mình đi qua cả một quãng thanh xuân.Bằng lăng vào hạ phủ tím khoảng sân nối giữa tòa A và tòa B, từng chùm hoa khẽ đung đưa trong gió."Em đã đến nơi chúng ta từng hẹn sẽ chạm tới.""Còn anh, cuối cùng cũng trở về nơi bắt đầu của tất cả."…
Thử hỏi, đối với một người lần đầu đón lấy tình yêu, cảm xúc đặc biệt như thế nào?Có lẽ, chúng giống như những cơn mưa rào mùa hạ, đột ngột đến, đột ngột đi, nhưng dư vị để lại quá đỗi đặc biệt.…
Tôi không muốn một ngày hè ảm đạm, dưới cái chia ly của tuổi học trò.Chẳng muốn gói lại ký ức, thả vào trong giấc mộng ngày thu.Bởi ngày thu là lúc khởi đầu, cho muôn vàn tương lai đang bước đến…
"Kiệt nghe chị gái "bóc phốt" đột ngột như thế thì khựng tay lại. Ánh sáng bên ngoài chiếu qua ô cửa kính rọi thẳng vào góc mặt nghiêng thanh tú của cậu. Qua làn nắng ấy, Khuê vô tình bắt trọn mảng màu ửng hồng đầy lúng túng đang chậm rãi lan rộng nơi vành tai Kiệt. Cậu vội ho khẽ một tiếng, giả vờ thản nhiên gắp lấy miếng bánh ngọt bỏ vào miệng để che giấu sự bối rối đang dâng lên trong lòng."…