Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cre bìa: Nhặt được một giỏ Đào.Văn Án:Vào một ngày nắng ấm áp,Tiểu Linh Nhi 6 tuổi đang vui vẻ nhảy nhót chợt thấy một cậu bé đẹp như tranh vẽ đang yên tĩnh đọc sách dưới cây. "Anh đẹp trai, chúng ta làm bạn nha."Tiểu Cửu Ngôn ngẩng đầu, dưới ánh nắng, một thiên sứ đang cười với cậu, đôi mắt trong veo lấp lánh.Trong một giây phút nào đó, tim cậu bé hẫng một nhịp."Thật đáng yêu, như mèo nhỏ vậy." ...Sau này, mèo nhỏ ngây thơ nào đó đã bị chú báo xảo quyệt bắt về.…
Ngài chỉ đến uống trà những chiều thứ tư. ☆Tủ truyện gối đầu giường #1. Lấy cảm hứng từ The Picture of Dorian Gray, của the maddest of them all. Warnings lớn: Mentions of grooming/pedophilic relationship. Hành động được thực hiện bởi chuyên gia, khuyến cáo người đọc không nên làm theo ở nhà.…
khi đối diện với đôi mắt sáng và nụ cười như ánh nắng ấm len lỏi qua từng tán cây, khoảnh khắc ấy trái tim mình như lỡ một nhịp.-truyện lâu lâu liên miên lắm.lowercase.martin(cortis) x reader.setting: thanh xuân học đường mỹ(mặc dù martin gốc canada còn mình thì đang học tập tại mỹ nên chỉ lấy experience mình biết thui.)-kỉ niệm xem trăm video chia tay với martin nên mình viết.…
Giới thiệu nhân vật:Top Vĩ Kỳ 23 tuổi x Bot Mộc Dương 28 tuổi.Cốt truyện:"Vĩ Kỳ thích Mộc Dương - đó là chuyện cả vùng tuyết trắng này đều biết.Mộc Dương thương Vĩ Kỳ - đó là bí mật anh giấu sâu trong lòng.Khoảng cách giữa họ không chỉ là 5 tuổi, mà là cả một bầu trời thực tại đầy nghiệt ngã. Gặp nhau giữa khung hình, yêu nhau giữa mùa đông, và rồi... lạc mất nhau khi tuyết tan. Nếu biết trước kết thúc là đau đớn xé lòng, liệu Vĩ Kỳ có hối hận vì đã nhấn nút chụp tấm ảnh năm ấy?".…
"Xin chào, tôi là Chúa.Chí ít là trong thế giới mà tôi đang thấy này đây, tôi là kẻ có quyền hành cao nhất. Tôi là kẻ đã tạo ra, và cũng sẽ mãi mãi là người điều hành cái vương quốc phẳng lì vốn chỉ nên gói gọn trong vài mặt giấy này. Đáng lý ra, tôi phải là một kẻ ngoài cuộc, được bảo vệ bằng một lớp màn hình tinh thể lỏng dày cộm và hàng tỉ những vi mạch phức tạp ngang bộ não một con người; đáng lẽ ra tôi phải đang ở phía bên kia, và điên cuồng lướt tay trên những phím chữ trắng đen, Nhưng mà, bằng một cách nào đó, tôi lại đang ở đây.Thế giới này chẳng có loài động vật nào khác ngoài con người cả. Cái giống loài mà tôi đã bỏ công đắp nặn ai ngờ lại man rợ đến vậy; bị chi phối hoàn toàn bởi bản năng bài xích ngoại lai, chúng diệt tới tận gốc tất thảy những sinh linh không phải là đồng loại của chúng.Mà, với tư cách là một vị Chúa, tôi không thể chấp nhận sự một màu tẻ ngắt này được.Cho nên, nói thế nào bây giờ nhỉ... từng người, từng người bọn mi đều đã được diễm phúc tái lai tạo với một loài động vật khôn ngoan, thiêng liêng và xinh đẹp hơn bọn mi biết bao nhiêu rồi đấy. Nói cho một cách đơn giản hơn thì, ta đang trừng phạt bọn mi đấy, lũ nhân thú đáng yêu của ta ạ.Tôi còn mất công lựa kĩ loài vật nào phù hợp với cá tính của ai kia, nên chắc sẽ không sao đâu nhỉ?Vậy,cứ thoải mái mà tiếp tục cắn xé nhau đi nhé."[Bíp.]…
Có thể là bỏ lỡ hoặc không ?Tác giả: Nhóc Lèo _______________________________Nam Anh - một cô học sinh lớp 8 bình thường. Ngay trước lễ khai giảng, cô bất ngờ gặp tai nạn và phải nghỉ học trọn một tuần đầu tiên vì nằm viện. Vắng mặt trong những ngày đầu tiên tưởng như chẳng có gì đặc biệt, vậy mà lại trở thành bước ngoặt cô không thể ngờ đến.Thầy chủ nhiệm và bạn lớp trưởng đã đến nhà thăm cô.Ánh nắng tháng Chín vàng rực rọi qua khe cửa. Tiếng ba gọi vọng xuống từ phòng khách."Nam Anh ơi, có thầy chủ nhiệm với bạn lớp trưởng tới thăm con nè!"Nam Anh lật đật đứng dậy, khẽ chỉnh lại tóc tai, lòng bỗng dưng hồi hộp kỳ lạ. Khi bước ra phòng khách, cô lễ phép cúi đầu chào thầy. Nhưng rồi, khi ánh mắt cô dời sang người ngồi bên cạnh thầy - là một cậu bạn cao ráo, tóc cắt gọn, áo sơ mi trắng phẳng phiu - thì mọi thứ như khựng lại trong vài giây. Lúc cậu cười và đưa cho cô món quà mà lớp góp để thăm cô thì Nam Anh như lỡ một nhịp.Một giây ngắn ngủi! Một rung động đầu đời!Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nhưng lại đủ để đánh dấu lần đầu tiên trái tim cô biết rung động.Ngoảnh mặt lại đã gần 5 năm là kết thúc hay là khởi đầu...…
Thể loại: Hiện đại, ngược văn ngược tâm ngược thân, nam chính cuồng ngược biến thái, HE Editor: RinnVăn án:Năm tám tuổi , cô lấy thân phận con dâu nuôi từ bé gả cho anh, nhưng anh lại nhẫn tâm đặt cho cô một địa vị khác: "Cô chỉ là một con chó tôi nuôi theo bên người mà thôi!" Suốt mười sáu năm qua, anh nói gì cô đều nghe nấy, nhưng kết quả cô chỉ nhận được một câu nói tàn nhẫn của anh: "Mang theo nghiệt chủng cô sinh ra, tìm chết đi!" Biết được anh không cho phép cô cắt tóc, biết được những yêu thương mong manh anh dành cho cô đều vì xem cô như thế thân của người mà anh yêu sâu đậm. Lần đầu tiên Dương Tử Hy đứng trước mặt anh mà sắc mặt cô không hề thay đổi, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên hai lúm đồng tiền, kiên định mà quyết tuyệt nói: "Ngụy tiên sinh, anh bị fire!" Ngụy Tử Mặc không tin vào mắt mình, từ trước đến nay không phải cô luôn xem mình là trời sao, rõ ràng là vậy mà... Cô hoa lệ xoay người rời đi không chút lưu luyến, làm cho tim anh bị trật mất một nhịp. Ở một giây phút đó, trong lòng anh bỗng nhiên dâng lên một sự hối hận trước nay chưa từng có!…
Lưu Thảo Ly là một cô gái rất bình thường.Không xinh nổi bật, không biết ăn diện, sống lặng lẽ giữa guồng quay mệt mỏi của công sở.Cô quen với việc bị xem nhẹ, bị chèn ép, bị người khác coi thường - nhưng chưa bao giờ đánh mất lòng tốt của mình.Một ngày tan làm tồi tệ, Thảo Ly đứng ra bênh vực một bác lao công xa lạ.Cô không ngờ, hành động "nhiều chuyện" ấy lại khiến mình lọt vào tầm mắt của Trần Nhật Vỹ - công tử nhà giàu ngông cuồng, ăn chơi, xung quanh chưa bao giờ thiếu mỹ nhân.Anh từng nghĩ: phụ nữ bên cạnh mình, đẹp là đủ.Cho đến khi gặp Thảo Ly - người con gái không son phấn, nhưng ánh mắt lại khiến anh không thể rời đi.Còn Liễu Như Yên, người đẹp kiêu ngạo đứng cạnh anh, lại không chấp nhận thua kém một cô gái "quê mùa".Từ khoảnh khắc ấy,một cuộc giằng co âm thầm bắt đầu - giữa lương thiện và giả tạo,giữa khí chất thật sự và vẻ ngoài hào nhoáng,giữa một người không thuộc về thế giới của anh... nhưng lại khiến anh động lòng.Giữa muôn vàn giai nhân, anh chọn em - người không đẹp, nhưng khiến tim anh loạn nhịp.…
Văn án 1: Kha Cự Giải là tay công tử ăn chơi trác táng số một, nổi danh khắp Giang Nam không ai không biết. Cậu trêu hoa ghẹo nguyệt, đi tới đâu hoa đào theo tới đó. Cậu chơi bời nhậu nhẹt, không quán bar nào không xuất hiện bóng dáng. Giống như một cơn gió, kiệt ngạo bất tuân, tự do tự tại, không gì trói buộc, không vương vấn nơi nào quá lâu. Không ai hay biết, Kha Cự Giải kì thực có một bí mật. Tạ Song Ngư thích mèo, tủ quần áo toàn váy màu hồng, móng tay cắn ngắn sạch sẽ, tóc đen ngang vai thẳng tắp, ăn nói nhẹ nhàng, lông mi cong vút, ngay cả dáng đứng cũng thẳng tắp như một cành trúc nhỏ. Thanh thuần ngoan ngoãn, là kiểu con gái Giang Nam tiêu chuẩn, dù là người thừa kế duy nhất Tạ gia, cũng chưa bao giờ phải chịu qua gió tanh mưa máu. Người ngoài Tạ gia đều không biết, Tạ Song Ngư có một vài bí mật. Văn án 2: Kha Cự Giải yêu chết dáng vẻ ngoan ngoãn của Tạ Song Ngư. Thiếu niên cao hơn cô gái nhỏ cả cái đầu, khom mình để bàn tay cô vùi vào trong tóc khẽ xoa, trong đáy mắt là vẻ dịu dàng chưa từng thấy. Cậu sẽ nhún nhường mà gọi "Chị ơi,", sẽ vì cô mà trái tim nhộn nhịp. Kha nhị thiếu thay đổi. Cậu vì một người mà "lãng tử quay đầu", cố gắng học tập, từ bỏ thú vui, chỉ vì trở thành một người xứng đáng với cô. Cậu muốn thay cô che mưa chắn gió cả cuộc đời này. Ít nhất là cho đến khi cậu nhìn thấy dáng vẻ Tạ Song Ngư yểu điệu không xương dựa vào lồng ngực một người thanh niên ở quán bar, môi đỏ cong cong, làn da trắng nõn, kiều kiều nhu nhu gọi "anh".Có người nói, Kha Cự Giải phát điên rồi.…
Cô là 1 cô gái bình thường, bị người cha nhẫn tâm đem bán cho 1 lão già phàm phu để trừ nợ. Xui khiến thế nào để anh gặp được cô, cuộc sống bat đầu đảo lộn.Anh là Tổng Giám đốc của Tập đoàn lớn mạnh toan quốc, là mẫu người lý tưởng của biết bao cô gais, vậy mà lại đối với cô có 1 chút gì đó đặc biệt khien tim cô lỗi nhịp.Một ngày nhận ra, tất cả nhưnhx gì anh làm cho co đều là vì cô khá giống người con gái ấy.Đau lòng, tuyệt vọng cô quyết định chặt đứt đoạn tình cảm này vậy mà trớ trêu thanh chính ngay lúc ấy cô biết mình đã mang giọt máu của anh.Truyện ngắn nên em chỉ chia làm 2 phần thôi ạ…
Một lần say rượu, khiến nàng thân thể cùng tâm hồn, đều hoàn toàn luân hãm cho ác ma. Nàng tưởng rằng, cô bé lọ lem có thể trú tiến Hoa Hoa thiếu gia tâm, ko nghĩ tới, truy nàng, chính là hắn cùng với 'Hắn' trong lúc đó một hồi đánh cuộc. Thương quá, đau quá, tách ra ba năm, gặp lại khi, nên dùng ra sao khuôn mặt cùng ngôn ngữ? Nàng là đương hồng ngôi sao, đường đường thị trưởng nuôi dưỡng tiểu tình nhân, chuyện xấu xôn xao. Hắn là về nước Hoa Kiều, quốc tế danh viện ái mộ vị hôn phu, hạnh phúc xúc tua khả kịp. Cấm kỵ yêu thương, thảm đạm chúc phúc, cùng với kia ko cách nào bỏ qua bí mật. Bọn họ nên như thế nào đối mặt này nguyên tự linh hồn khắc sâu yêu?…
Mùa hạ năm ấy chúng ta cùng bước trên con đường thênh thang đầy nắng và hoa. Cùng cần tay nhau đến ngôi trường đó và cũng phải chăng từ giây phút tôi nhìn thấy em, trái tim này đã lỡ 1 nhịp.Minh Hách à, cảm ơn em năm ấy đã làm bừng sáng thế giới của tôi.Đông Hưởng, vậy chúng ta vẫn sẽ nắm tay nhau như mùa hạ năm ấy nhé...Rất lâu rồi mình không viết truyện nên từ ngữ có thể không ổn định, các bạn góp ý mình nhé. Mọi tình tiết, bối cảnh đều là mình tự nghĩ ra nên mọi người hoan hỉ đọc nhaThời gian lên truyện sẽ không ổn định vì mình vừa đi học vừa đi làm thêm. Rảnh mình sẽ lên thật nhiều chương cho mọi người !Cam xam ê mi ta.…
Tác giả: Mặc NhiênThể loại: Boylove, Thanh xuân vườn trường, Gương vỡ lại lành.Nhân vật: Tống Minh Khánh - Vũ Trường An[VĂN ÁN]Năm mười bảy tuổi, tại sân sau trường THPT Hà Trung, tiếng cầu lông xoành xoạch xé toạc cái tĩnh lặng của buổi chiều thu tháng 9.Đó là lần đầu tiên An gặp Khánh - gã đầu gấu lớp 12C với chiếc áo phanh cúc, ánh mắt ngông cuồng và cú đập cầu khiến tim người ta phải lạc nhịp. Một kẻ đứng ở đỉnh cao bảng vàng, một kẻ đứng đầu sổ bìa đen, hai đường thẳng song song bỗng vì một quả cầu đi lạc mà va vào nhau tóe lửa.…
Nguyễn Kiều Huyền Anh, hay còn gọi là "Cún", không phải kiểu nữ chính hay khóc lóc khi gặp sóng gió. Một cú tát bất ngờ giữa sân trường đã kéo cô vào vòng xoáy tình yêu - mâu thuẫn. Khi drama học đường không chỉ dừng lại ở những hiểu lầm tuổi teen, Cún buộc phải chọn: phản đòn hay im lặng? Bên cạnh cô là hội bạn thân "sẵn sàng quẩy tung nóc" và một cậu bạn thân lạnh lùng không rõ là người yêu hay là kẻ khiến tim cô đập lệch nhịp.Giông bão đã nổi. Cún có đủ ngông để chống lại tất cả.…
Không ai nói rõ "chúng ta là gì của nhau".Chỉ biết rằng, nếu một đêm không nói chuyện, cả hai đều thấy thiếu một điều gì đó rất khó gọi tên.Họ không gặp nhau trong 6 năm đầu tiên.Nhưng lại cùng nhau đi qua đủ mọi thứ: từ chuyện bài vở, những lần buồn vô cớ, đến những giấc mơ rất xa mà cả hai đều chưa đủ can đảm để nói thành lời.Có những đêm, cuộc gọi kéo dài đến khi cả hai ngủ quên.Có những lúc im lặng vài giây thôi cũng đủ khiến tim ai đó khẽ lệch đi một nhịp.Và họ cứ như vậy, lớn lên cùng nhau - trong một thế giới không có khoảng cách vật lý, nhưng lại đầy những khoảng lặng không ai dám bước qua.…
Lý gia trang là một trang viện được xây dựng với quy mô không hề nhỏ. Nhưng mà nó lại được tọa lạc tại một nơi rất hẻo lánh, ít người qua kẻ lại, ngay cả những nhân sĩ võ lâm, hành tẩu bốn phương cũng không thể đặt chân tới nơi này. Ấy thế mà mùa xuân, năm thái bình thứ nhất, hoàng phong thung lũng không hẹn mà bắt đầu xuất hiện những khách nhân bí ẩn.Bọn họ là ai, dày công để tìm ra nơi này, rốt cục là có ý gì. Không một ai biết, ngay cả phu nhân của trang chủ Hoài nương nương, cũng không hay. Để rồi mọi chuyện đột nhiên phát sinh, khiến cho lý trang chủ, kinh nghiệm đầy mình cũng muốn phải hấp tấp trở tay không kịp.…
Nơi mà những câu chuyện đời thường của tình yêu và một số tuyệt phẩm ngoài lề - ngoại truyện và Sanses Ship.Truyện có thể có tục, khuyến cáo trước khi đọc.Tác giả: KamTruyện sẽ có vài hình ảnh minh họa tự vẽ hoặc lấy trên mạng.TRUYỆN CHỈ ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD. NẾU CẬU THẤY TRUYỆN Ở MỘT TRANG WEB KHÁC, ĐÓ LÀ REUP. HÃY THOÁT RA VÀ QUAY VỀ NƠI CẬU THUỘC VỀ. CÁNH CHIM LẠC LỐI ƠIIiiii...…
Có những lời yêu thương chưa kịp nói ra đã bị gió cuốn đi, có những bóng hình chỉ nhìn từ phía sau cũng đủ làm trái tim lỗi nhịp. Hạ Thiên Nhi luôn giữ trong lòng một bí mật nhỏ mang tên Ngụy Cúc Linh – cô bạn lớp trưởng tài năng nhưng lạnh lùng từ năm lớp 6.Sau những xa cách vô hình của những năm cuối cấp hai, định mệnh lại một lần nữa kéo họ về bên nhau dưới mái trường cấp ba. Giữa những bài kiểm tra căng thẳng, những buổi chiều tà ráng đỏ cả góc sân, liệu Thiên Nhi có đủ dũng cảm để viết lên bầu trời ấy ba chữ "Tớ yêu cậu", hay sẽ để nó mãi là một áng mây trôi lang thang? …
Và chúng nó cứ chơi với nhau như vậy, cùng nhau khám phá thế giới của nhau. Chia sẻ thế giới cho nhau. Pip bảo là của chung, chẳng phải của San cũng chẳng phải của Pip, mà là của hai đứa, nên hãy cứ coi nhau như chị em ấy. Nhưng Pip cứ nhận là chị, còn San là em vì San lùn hơn. Cho đến bây giờ, khi San đã đủ tự tin để tự chạy vào thị trấn bên ngoài bìa rừng, nó vẫn còn muốn khám phá nhiều hơn thế, với Pip. Những điều mới lạ đó, San sẽ không đời nào biết được nếu ngày hôm đó nó cứ nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ với ánh mắt xa lạ khi ngắm thế giới trôi qua đôi mắt mà ngó lơ Pip. Thế giới của San, từ khu rừng, gia đình, vài người bạn động vật, một người bí ẩn, đến bến xe buýt, rồi vài đứa trẻ khác, rồi Pip, rồi lớp học, cô giáo, thầy giáo, chiếc xe đạp, những que kem, đũa và thìa, những con đường dài, những phương tiện giao thông nhìn vừa to vừa đáng sợ, lại còn đi rõ nhanh nữa, ánh đèn đường, những ngôi nhà cao thấp,...cứ thế mở rộng ra, San đón nhận tất cả, yêu tất cả, giống như một lời bài hát tiếng nước ngoài mà Pip đã dịch cho nó khi chúng nó nghe thấy qua cái đài cũ kỹ rè rè ở trong hang của San, bằng vốn ngoại ngữ mà Pip luôn tự hào."Có những nơi mà tôi hằng mong nhớDù trong cuộc đời này, nhiều thứ đã đổi thayHay có những điều còn nguyên vẹn như vậyCó những thứ đã trôi qua, và những gì còn lạiNhững nơi ấy đều mang những kỷ niệm riêng Về tình bạn, và tình yêu vẫn hay gợi lại trong tôiNhững người đã ra đi, và những người còn ở lạiTrong cuộc đời này, tôi yêu tất cả..."…
"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…