Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,637 Truyện
Bản Nhạc Không Có Người Hát Cuối Cùng

Bản Nhạc Không Có Người Hát Cuối Cùng

4 0 1

"Chỉ cần là em hát, dù cả thế giới này có ngừng nghe nhạc, anh vẫn sẽ đứng sau lưng đàn cho em..."Tle và First - một người là những phím dương cầm trầm mặc, một người là luồng hơi ấm thổi hồn vào từng nốt nhạc. Giữa ánh hào quang của giới nghệ thuật, họ tìm thấy nhau như hai tần số rung động trùng khớp, cùng dệt nên bản giao hưởng mang tên "Chương Cuối". Đó không chỉ là một tác phẩm để đời, mà còn là lời thề nguyện về một tương lai nơi thanh âm và tình yêu sẽ vĩnh viễn hòa quyện, chẳng thể tách rời.Thế nhưng, bản giao hưởng cuộc đời vốn chẳng bao giờ dễ dàng đi đến nốt nhạc cuối cùng. Một nốt lặng nghiệt ngã rơi xuống khi giai điệu đang rực rỡ nhất, mang First rời xa khỏi khuông nhạc của hai người. Cậu biến mất như làn hơi ấm giữa mùa đông, để lại Tle đơn độc với những ô nhịp trống huếch và một lời hứa dở dang.Để rồi, khi "Chương Cuối" được vang lên giữa nhà hát lớn, người ta chỉ thấy một chiếc micro cô độc đứng lặng im dưới ánh đèn spotlight. Tle vẫn đàn, môi vẫn mấp máy theo từng lời ca, nhưng giữa khán phòng rộng lớn, tuyệt nhiên không có một giọng hát nào hòa nhịp.Bản nhạc hoàn hảo nhất đời anh, hóa ra lại là bản nhạc im lặng nhất thế gian. Bởi có những người không thể cùng nhau đi đến đoạn kết, không phải vì hết yêu, mà vì điệp khúc vừa cất lên, người hát đã vĩnh viễn hóa thành hư vô.…

Clearable-

Clearable-" Không Phải Đồng Đội"

3,621 321 28

Trong thế giới nơi mỗi trận đấu đều được soi dưới hàng triệu ánh mắt, nơi sai lầm dù nhỏ nhất cũng đủ để đánh đổi cả sự nghiệp... không ai nghĩ rằng hai con người đối lập lại có thể bước vào cuộc đời nhau theo cách đó.Một người chơi vì hệ thống, luôn muốn mọi thứ phải đúng.Một người chơi theo cảm giác, chỉ cần thấy cơ hội là sẽ đánh.Họ gặp nhau trong một đội tuyển, nhưng lại đứng ở hai đầu chiến tuyến của cùng một ván đấu.Một người không chấp nhận sự lệch nhịp.Một người không chịu bị gò bó.Họ thắng cùng nhau, nhưng cũng cãi nhau không ít.Từ những lần tranh cãi gay gắt, những ánh nhìn lạnh nhạt, đến khoảnh khắc không ai chịu lùi bước... họ dần trở thành người hiểu đối phương nhất - theo cách mà chính họ cũng không kịp nhận ra.Nhưng ở nơi ánh đèn sân khấu không bao giờ tắt, tình cảm không phải là thứ được phép tồn tại công khai.Họ học cách: giấu đi ánh mắt,giữ khoảng cách trước đám đông,và chỉ dám đến gần nhau khi mọi thứ đã chìm vào im lặng.Cho đến một ngày-khi chính thức đánh bại DK với tỉ số 0-3 vào tiến vào chung kết giành được tấm vé đi frist stand thì bí mật lớn nhất... cũng không còn giấu được nữa.Và lúc đó, họ phải trả lời một câu hỏi mà cả hai đều đã né tránh từ rất lâu:rốt cuộc, họ là đồng đội... hay không phải?…

Làn Váy Của Thiếu Nữ

Làn Váy Của Thiếu Nữ

22 0 3

Tên tác phẩm: Làn váy của thiếu nữTên tiếng Trung: 少女的裙摆Tác giả: Giang Tiểu LụcThể loại: Ngôn tình hiện đại, 1×1, thanh xuân vườn trường, ngọt sủng, con cưng của trời, HESố chương: 68Tình trạng bản gốc : Đã hoànNhân vật chính: Chu Bắc Tự, Kim ChiêuRaw: Tấn GiangChuyển ngữ: Mi ManchiVĂN ÁN:Kim Chiêu có một bí mật, cô ấy không thể chịu được sự đụng chạm của người khác giới, cho đến một ngày, cô ấy không cẩn thận chạm vào tay của người đứng đầu khóa .Tiếng nước rơi tí tách tí tách, làm ướt bụi hoa dành dành ở bên đường.Vào lúc chạng vạng thì trời đổ mưa liên miên, mùi thơm của hoa mai phảng phất trong không khí.Chu Bắc Tự dừng bước, nhìn lại nữ sinh mặc đồng phục phía sau."Cậu đừng đi theo tôi nữa""Hả" Cô chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, giọng nói chậm mất nửa nhịp."Nhưng mà, mưa vẫn chưa tạnh." Cô chỉ vào bả vai ướt sũng của Chu Bắc Tự."Tôi có ô, để tôi đưa cậu về"Trước khi quen Kim Chiêu, cuộc sống của Chu Bắc Tự rất yên bình.Sau khi quen Kim Chiêu, cuộc sống hằng ngày trở thành:"Không được sờ tay tôi""Không được chiếm tiện nghi""Kim Chiêu, cậu có thể rụt rè chút được không"Sau đó, Chu Bắc Tự đỏ mắt cầm chặt tay cô không buông."Em đã rất lâu rồi chưa chạm vào tôi"Thiếu nữ u ám X Học sinh 3 tốtLiên quan đến mùa hè , ký ức khắc sâu trong lòng Chu Bắc Tự chính là ban đêm ở bờ biền năm ấy, khi anh ấy quay đầu lại nhìn thấy Kim Chiêu đứng trong đám người mặc một bộ váy xếp li xinh đẹp cười với anh. Câu giới thiệu tóm tắt: Trong cơn bão trên …

Một chút dư vị cảm xúc. [ Xiaoguang | Kiêu Quang ] [Link Click]

Một chút dư vị cảm xúc. [ Xiaoguang | Kiêu Quang ] [Link Click]

108 12 2

Tên truyện: Một chút dư vị cảm xúc.Ship: Lưu Kiêu x Lục Quang.Tác giả: Sylvin.Nguồn ảnh: @liuxiaowl trên X/twitter."Gặp lại em ngày ấy...Con mèo bướng bỉnh, lần đầu gặp đã đem cho anh ấn tượng khó tả. Con mèo đem cho anh những vết xước, vết cào, những vệt dài sâu thẳm trong tim tôi giờ đã thành sẹo.Con mèo nhỏ dưới nắng, dịu dàng dưới phía cửa sổ, những cuốn sách lật qua lại trong gió, đánh dấu lần đầu tiên, gặp em.Rồi ở đấy ta cầm lên bó hoa lưu ly...Cuốn lại thành vòng hình tròn nhỏ, đan vào tay em.Như một lời thề ước không thể chấm dứt, trong ba năm đầy hạnh phúc mà nghĩ lại thật tiếc nuối.Thế mà cũng gắn bó được gần ba năm, hoặc anh cũng không rõ nữa.""Rồi sao? Ai cũng một ngã, nhưng lần này gặp nhau, quả là duyên số mà anh sắp đặt."*Chú ý:- Nhân vật không phải của tôi!- Ngoài Wattpad, nội dung truyện không có mặt tại bất cứ các app khác, nếu xuất hiện đều là ăn cắp!- Không mượn bất kì nội dung nguồn ý tưởng (đây là ý tưởng gốc), và tác giả không cho phép đạo nhái ý tưởng.- Ai không thích có thể không đọc truyện, vui lòng không đục ship.- Nội dung tương đối nhẹ nhàng, theo tâm lý của Lưu Kiêu.- Tác giả hoạt động trên hai nền tảng Mangatoon/Noveltoon và Wattpad, nhưng không đăng lại truyện trên cả hai nền tảng, mong độc giả thông cảm.…

Độc Ái Sát Thủ Phu Quân

Độc Ái Sát Thủ Phu Quân

1 0 2

Nàng chỉ là muốn trộm vài trái xòai dư thừa của trường học, không nghĩ tới bị một con sâu lông nho nhỏ dọa cho té cây, hoa hoa lệ lệ xuyên qua, nhưng cũng là chuyện may mắn, nàng vô cùng cao hứng, chuyện hiếm gặp hay ho như thế.Gặp một lão đầu truyền hết công lực cho nàng, chỉ cần nàng báo thù dùm lão. Nàng đồng ý, võ công vốn là thứ cần kíp. Mới vừa bắt đầu tìm đầu mối đã bị một tên nam nhân đeo mặt nạ bắt đi, lại còn muốn nàng làm phu nhân của hắn. Nghe đồn hắn võ công rất lợi hại, tiền cũng nhiều vô số kể, quyền lực lại càng to lớn, nàng mừng như điên, câu được rùa vàng rồi.Vì núp mưa, vô tình được chứng kiến một màn nóng bỏng miễn phí, nàng xúyt xoa, vóc dáng nam nhân này thật tốt a.Hoàng đế cũng không biết ở đâu ra lại không biết bị hỏng não chỗ nào, đột nhiên vừa ý nàng, một người đã có chồng, nàng cau mày, ta chưa từng trêu chọc ngươi điều gì mà.Vì nàng, phu quân không suy nghĩ chỉa kiếm về phía Hoàng đế, nàng buồn bực, thực sự là sao chổi mà.Võ lâm đại hội, Ngân Tiêu được rút ra khiến mọi người khiếp sợ, nàng đắc ý, bà cô ngươi nhỏ người nhưng không để bị khi dễ a. Đấu một trận sinh tử, xuất ra bí kiếp võ công, nàng không hối hận, cho dù chàng có trở thành tàn bạo, ta cũng chỉ yêu chàng, chỉ cần chàng muốn, ta cùng chàng hư hỏng.Dịch Thiên, các chủ của tổ chức sát thủ lớn nhất Vụ Thiên Các, là người lạnh nhạt, vô tình gặp nàng, từ nay về sau cả thế giới nội tâm thay đổi.Hắn nói: “Trong lòng ta, nàng so với cái gì cũng quan trọng hơn.” Một tên nam nhân võ công lợi hại như thế, đến khi ăn dấm chua thì hành động ngây thơ vô cùng.. ..…

Nhờ Giấc Mơ Đó Mà Em Được Gặp Anh

Nhờ Giấc Mơ Đó Mà Em Được Gặp Anh

73 5 2

Câu chuyện về một bạn fan đã trở thành ARMY một cách tình cờ và tình cảm cô dành cho idol mình-Jeon JungKook( BTS ). ~~~~Lee Jung Ri cô có một giấc mơ, ừm, nói sao nhỉ, nó khá lạ thường nhưng cũng rất thơ mộng. Trong mơ cô thấy một chàng trai rất đẹp trai với mái tóc đen nâu, nước da trắng hồng cùng đôi mắt to tròn và cặp má phúng phính nhìn rất đáng yêu. Và khi anh ấy đứng trên sân khấu cất tiếng hát, tim cô đã lỡ mất một nhịp...giọng hát của anh sao mà ngọt ngào quá ! Từng câu chữ như nốt nhạc du dương đi vào thính giác cô, nhẹ nhàng nhưng cũng không nhàm chán, chất giọng gió run run nhưng có thể lên nốt cao một cách dễ dàng, nó khiến cô mặc dù chưa nghe bài hát này lần nào nhưng vẫn ngân nga theo từng giai điệu cùng với khán đài rộng lớn ấy. Cô cứ ngắm anh như vậy....bỗng anh nhìn thấy cô!!! Anh khựng lại, mặc dù vẫn hát nhưng tầm mắt không hề rời khỏi cô. Rồi trước hàng nghìn khán giả, anh đi tới chỗ cô. Chuyện gì đang xảy ra thế này??? Có hàng nghìn người đang ngồi đây nhưng anh lại chỉ nhìn mình cô ?! Anh càng đi nhanh hơn, rồi chuyển sang chạy. Lòng bối rối, cô cảm thấy tim mình đập nhanh theo từng bước chân của anh !1 bước...2 bước...3 bước... cho đến lúc cô và anh chỉ còn cách nhau 1 khoảng rất nhỏ. Khán đài trở nên lặng thinh. Và anh nói:_Dậy đi em yêu~_Dạ vâng...h..hả...?"DẬY ĐI CON YÊU!!! TRỜI SÁNG RỒI!!! MẶT TRỜI CHIẾU TỚI MÔNG RỒI KÌA!!!"- giọng mẹ cô vọng từ dưới nhà lên....nhấn vào đọc để xem tiếp câu chuyện…

Ta, xã khủng, dán dán thành nghiện [ xuyên thư ]-Chi Đăng Đăng

Ta, xã khủng, dán dán thành nghiện [ xuyên thư ]-Chi Đăng Đăng

1 0 3

Mặt ngoài ôn nhu táo úc chứng ảnh đế công VS làm bộ cao lãnh xã khủng tổng tài chịuTống Đường có rất nhỏ xã khủng, ban ngày trang cao lãnh lừa dối quá quan, buổi tối cần thiết cùng lông xù xù dán dán mới có thể hồi huyết.Ngoài ý muốn xuyên thư trở thành nuôi cá vô số hải vương vai ác, đối mặt bị vai chính công thụ liên thủ l·àm ch·ết bi thảm kết cục, hắn một mặt cùng vai chính chịu đệ đệ phân rõ giới hạn, một mặt đối vai chính công tránh chi e sợ cho không kịp.Mà ở trợ lý dò hỏi làm ai bồi khi,Tống Đường: Phiên thẻ bài? Đương chính mình là hoàng đế sao?!Nề hà mất đi yêu nhất Nhung Nhung, hắn liền môn đều ra không được, giải tán ao cá sau, hắn chỉ để lại nguyên chủ mới nhất mục tiêu -- ôn nhu chữa khỏi hệ ảnh đế Phương Hạc Ninh, ý đồ nếm thử cùng chân nhân dán dán.Lần đầu tiên gặp mặt, Tống Đường ngồi ở một mảnh trong bóng tối, lạnh lùng nói: Nằm xuống, không được nhúc nhích#Phương Hạc Ninh hoạn có táo úc chứng, mặt ngoài ôn nhu, kỳ thật táo bạo, liền dựa diễn kịch phát tiết, hôm nay điên phê ngày mai thô bạo đế vương, giải thưởng cầm cái biến.Trong vòng nổi danh hải vương lại lại lại lại dây dưa, phải làm hắn kim chủ?Hắn đang định đi tr·ường b·ắn, tới hảo.Nhưng mà, mặc dù ở trong bóng tối, hắn cũng có thể nhìn đến đối phương phiếm hồng gò má, hơn nữa thanh âm phát run, trong mắt thủy quang liễm diễm, cả người tràn ngập cầu ôm một cái.Ngày kế, hai người ăn nhịp với nhau, trở thành hiệp nghị ái nhân:Lượng điện mãn cách Tống tổng tài đạt được vô hạn dán…

Mùa thu lãng mạn nơi thủ đô hoa lệ

Mùa thu lãng mạn nơi thủ đô hoa lệ

0 0 1

Tôi gặp cô ấy vào một buổi chiều thu như thế. Chỉ là vô tình. Cô đứng ở trạm xe buýt, mặc áo khoác mỏng, tóc dài buộc hờ. Không có gì quá đặc biệt, nhưng khi cô quay sang nhìn tôi, tôi lại thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Có thể là do gió lạnh, hoặc cũng có thể là do tôi hay nghĩ nhiều. Chúng tôi nói chuyện rất ít. Chỉ vài câu hỏi vu vơ về tuyến xe, về thời tiết, rồi cùng cười vì một chuyện gì đó rất nhỏ. Nhưng không hiểu sao, tôi lại nhớ rất lâu. Có những người bước qua đời mình rất nhanh, nhưng để lại cảm giác rất sâu, dù chẳng làm gì to tát. Những ngày sau đó, tôi thường đi bộ nhiều hơn. Tôi cố tình đi qua những con phố có nhiều cây, qua những quán cà phê cũ, qua nơi tôi đã gặp cô. Tôi không chắc mình mong chờ điều gì, chỉ biết là mỗi chiều thu trôi qua đều mang theo một cảm giác vừa buồn vừa đẹp. Thủ đô lúc này thật lạ, ban ngày thì đông đúc, nhưng tối đến lại dịu dàng. Ánh đèn vàng trải dài trên vỉa hè, tiếng lá khô bị giẫm dưới chân nghe rất khẽ. Tôi đi một mình, nhưng không thấy cô đơn lắm. Có lẽ vì mùa thu làm người ta dễ chấp nhận những khoảng trống trong lòng hơn. Rồi một hôm, tôi lại gặp cô. Vẫn ở con phố đó, vẫn gió thu mát nhẹ. Lần này chúng tôi ngồi xuống nói chuyện lâu hơn. Cô kể vài điều về cuộc sống, về những mệt mỏi rất bình thường. Tôi nghe, không biết phải an ủi thế nào, chỉ gật đầu. Nhưng cô cười, nói rằng chỉ cần có người nghe là đủ.Mùa thu rồi cũng sẽ qua. Tôi biết điều đó. Lá sẽ rụng hết, gió sẽ lạnh hơn, và thành phố sẽ lại vội vàng như cũ. Tôi và cô c…

[Ngôn Tình - Edit] Xuyên Không, Ẩn Giấu Tài Năng

[Ngôn Tình - Edit] Xuyên Không, Ẩn Giấu Tài Năng

46 1 7

Tác giả: Tiểu VãnThể loại: xuyên việt thời không, hầu tước cung đình, tình hữu độc chung, cải trang giả dạngTình trạng bản raw: hoàn Tình trạng edit: đang lếchEdit + beta: Lạc NhưVăn án:Một từ Thao quang dưỡng hối, có nhiều cách giải thích: ẩn giấu tài năng, không để lộ ra ngồi Nàng xuyên việt không may thành tiểu nữ hài tướng mạo bình thường trong một đại gia tộc, điêu ngoa, tùy hứng khiến cho ngừi trong nhà không thích, thiên phú của nàng bị coi là rác rưởi, vì vậy nàng vừa tới liền bị truc xuất về quê rồi... Nhưng vì vậy mà bắt đầu một đoạn nhân sinh kỳ diệu.Khi nàng lại nhớ tới đế đô, thì lại có lời đồn: phế phẩm Hoắc Linh tướng mạo xấu xí, không có đứa hạnh, lấy vợ là một người như Hoắc Linh sẽ mang họa tới cả nhà. Trong lúc nhất thời, người người chỉ e tránh khong kịp.Lời đồn thì phô thiên cái địa (ùn ùn kéo đến) nhưng đối với nàng như gió thoảng bên tai, không gả được chồng cả ngày vẫn không có việc gì, thỉnh thoảng chăm hoa cỏ các loại cùng tiểu hồ ly dạo chơi, thỉnh thoảng nỗ lực chống lại việc ức hiếp, sau đó liền nỗ lực ức hiếp lại Nhị nương, thỉnh thoảng lấy ghế ngồi ổ hậu việc cắn hạt dưa xem một màn trạch đấu, khoái hoạt biết là bao nhiêu.Nữ chính: Tính cách: gian xảo máu lạnh; sở thích: xem người nhà đấu đá lẫn nhau; sở trường: bắt nạt lừa dối mọi người; khát khao: cuộc sống tự do.…

Hoang Khang - Giảo Chi Lục

Hoang Khang - Giảo Chi Lục

14 0 1

Tên truyện: HOANG KHANGTác giả: Giảo Chi LụcThể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng, duyên trời tác hợp, góc nhìn nữ chính, HE.Dịch: Nguyệt Hạ Thư Hoa.Tình trạng: Đang edit.Bìa: Hoài Liêm___Giới thiệu:Lần đầu tiên Thẩm Phất Tranh gặp Chung Di là ở nhà hát Quảng Đông, vở diễn vẫn chưa bắt đầu mà ở dưới khán đài đã nhốn nháo nhộn nhịp. Nhiếp ảnh gia đang điều chỉnh góc máy chợt kêu Chung Di nhìn về phía bên này.Giữa phông nền mờ ảo, tay áo màu xanh lướt nhẹ qua lớp áo hồng phấn, thấp thoáng bóng hoa lay động.Cô chỉ khẽ liếc nhìn một cái.Người đứng cạnh chợt nói: "Đây là con gái của bà chủ chúng tôi đấy, hôm nay đến chụp ảnh tạp chí."Ngày Thẩm Phất Tranh rời khỏi Quảng Châu, trời đổ mưa tầm tã.Vì không muốn bị anh lãng quên nhanh chóng, cô bèn bịa chuyện: "Biển số xe của anh trùng với ngày sinh nhật của tôi."Qua màn mưa lất phất, anh đáp lời: "Vậy à? Vậy thì tôi với cô Chung đúng là có duyên đấy."Gặp lại nhau ở Bắc Kinh, hôm ấy cô đang thử giày trước cửa hàng, thấy anh đã có người sánh vai bên cạnh, cô chợt bỏ đôi giày mới thử không vừa chân xuống.Vài ngày sau, đôi giày kia được gửi tới ký túc xá của cô.Chung Di mang giày đến tìm anh.Anh hỏi cô vì sao hôm đó thấy anh mà không chào hỏi gì.Cô đáp: "Anh Thẩm có người đẹp bầu bạn, tôi đâu tiện làm phiền."Thẩm Phất Tranh châm điếu thuốc, mắt dán chặt vào cô, khóe miệng thấp thoáng một nụ cười: "Làm gì có, người đẹp giờ đang giận dỗi tôi đây này."Sau này, khi anh lái xe đến tìm cô, biển số xe ấy quả thực chính là ngày sinh của cô.…

Trở thành học sinh giỏi dễ vậy sao!?

Trở thành học sinh giỏi dễ vậy sao!?

125 12 14

Nguyễn Trần Hà Chi mang trên mình cái áo trường trung học tư thục liên cấp A nhưng thành tích học tập phải gọi là dưới mức tệ hại.Thậm chí,cô còn trở thành cái gai,một vết ố trong bức tranh hoàn hảo của lớp chọn A1.Có lẽ,nếu không phải nhà cô là nhà giàu,có tiền,có quan hệ thì có lẽ cô chẳng thể trụ lại ở lớp chọn.Với điểm số thảm hoạ đó,mùa hè trước khi vào lớp 10,cô bị cô chủ nhiệm kéo lên trường bồi dưỡng,bay luôn kỳ nghỉ hè.Trong lòng cô gào thét,hậm hực nhưng cũng chỉ là cá trong bể,chỉ có thể ngoan ngoãn đến trường mỗi ngày.Phạm Ái Linh khác biệt một trời một vực.Cho dù cô mới chỉ lớp 11 nhưng đã học vượt kiến thức,được các thầy cô đích thân đào tạo để đi thi học sinh giỏi từ sớm.Nói riêng về thành tích học tập,tên cô đã tràn ngập bảng vàng của trường.Vẻ ngoài thanh tú,có gia thế khủng ,lại còn tích cực tham gia hoạt động ngoại khoá càng làm cho danh tiếng của cô nổi như cồn,là nữ thần của trường A.Hai người gặp gỡ khi mùa hè vẫn còn tiếng ve kêu,tại thư viên trường vắng lặng của kì nghỉ.Họ không có chung vị thế,người là cỏ dại ven đường,người như tầng mây cao vút.Nhưng,trái tim họ lại chung một nhịp...…

Broken Crown

Broken Crown

7 7 7

Giới thiệu truyện: Broken Crown_____________​"Thế giới này vốn dĩ rất ồn ào, nhưng trong lòng Elias, chỉ còn lại một khoảng lặng mênh mông."​Elias là một nhân viên văn phòng gương mẫu đến mức tẻ nhạt. Cậu có một khuôn mặt xinh đẹp nhưng đôi mắt lúc nào cũng như phủ một lớp sương mù, không gợn chút cảm xúc. Người ta nói cậu mắc bệnh, một căn bệnh kỳ lạ khiến cậu mất đi khả năng cảm nhận hạnh phúc. Không biết vui, không biết buồn, Elias sống như một bóng ma giữa thành phố nhộn nhịp.​Ký ức duy nhất khiến trái tim cậu còn chút hơi ấm là về một người bạn thuở nhỏ tại cô nhi viện - người anh trai đã hứa sẽ luôn bảo vệ cậu, nhưng cuối cùng lại ra đi vì căn bệnh ung thư quái ác năm 15 tuổi.​Một buổi chiều tan làm muộn trên chuyến tàu điện ngầm vắng người, Elias tình cờ nhấn vào một liên kết đọc truyện mang tên "Hành Tinh Không Có Ánh Mặt Trời". Ngay giây phút đó, không gian vặn xoắn, ánh sáng vụt tắt.​Khi mở mắt ra, Elias thấy mình đứng giữa một thế giới đổ nát, đầy rẫy những quái vật và những quy tắc sinh tồn khắc nghiệt. Và đứng đó, giữa khói lửa chiến tranh, là một chàng kỵ sĩ với mái tóc trắng như tuyết và đôi mắt rực cháy sự chiếm hữu.​"Đã lâu không gặp, Elias. Lần này, tôi sẽ không để vụt mất em nữa."​Người đó giống hệt người bạn đã quá cố của cậu. Nhưng Elias không biết rằng, thế giới này không phải là một bộ tiểu thuyết ngẫu nhiên. Nó là một vùng trời được dệt nên từ những mảnh linh hồn vỡ vụn, từ những thí nghiệm tàn độc và từ một tình yêu…

[ĐN KnY] Mùa hạn hán

[ĐN KnY] Mùa hạn hán

681 62 2

Nguồn ảnh: https://www.zerochan.net/2687061Văn án:Một mùa hạn hán tới, anh và em vẫn ở cùng nhau, cười chung một nhịp.Thêm một mùa hạn hán tới, anh rời khỏi nhà, bóng lưng anh trông thật nhẹ nhõm mặc dù trên người có vô số sắc huyết.Không biết đây là mùa hạn hán thứ mấy hai ta chưa gặp nhau.Một mùa hạn hán nọ, anh vẫn cô đơn với mớ thịt quyến rũ, em vẫn đổ máu với đồng đội.Nhưng, em không cô đơn. Em có một người tiền bối tràn đầy nhiệt huyết, những người bạn luôn vui vẻ và tốt bụng, đôi khi có hơi loi nhoi. Mà nói nhỏ với anh, hình như em thích người tiền bối kia mất rồi.Còn anh thì sao? Anh có những ai bên cạnh? Anh có ổn không?Mùa hạn hán cuối cùng của anh, cũng là lần đầu tiên và lần cuối cùng sau mười năm anh được ngắm bình minh.Một buổi bình minh êm đềm như hồi ta còn nhỏ, anh nhỉ?---Tên truyện : Mùa hạn hánTác giả : @Monkey_D_Kuro (Lạc Vô Tận), hợp tác cùng @RikaMisukiThể loại : Đồng nhân, đam mỹ, hành động.Couple : Rengoku Kyoujurou x OC 1, Shinazugawa Sanemi x Shinazugawa Genya, Tomioka Giyuu x Kamado Tanjiro, Kaigaku x Agatsuma Zenitsu (BE)OC 1 : Unmei GarichiOC 2 : Unmei Garei*Lưu ý : -Sẽ cố gắng giữ đúng tính cách của nhân vật, nhưng không thể tránh khỏi hoàn toàn OOC. - Cốt truyện dựa theo bộ manga Kimetsu no Yaiba, nhưng sẽ có thay đổi. - Có yếu tố đam mỹ, yaoi, BOYSLOVE!!! AI KHÔNG HỢP HAY KHÔNG THÍCH THÌ LÀM ƠN ĐỪNG ĐỌC, LÀM ƠN ĐỪNG XÚC PHẠM NHAU.Ngày xuất bản : 4/3/2020Mong quý reader sẽ ủng hộ =v=…

30 năm ( chuyện ngắn)

30 năm ( chuyện ngắn)

2 0 1

chủ đề : boy love nhân vật : bot 20 tuổi mắc bệnh ung thư nhân viên ( jimin)top 20 tuổi làm giám đốc ( oika) chap 1 mở đầu ( bot top đang yêu nhau thì chia tay vì bot phát hiện mình bị ung thư)bot: giám đốc ơitop: gì ?bot: cho em xin nghỉ làm top: tại sao?bot : em ko muốn làm nữa top : ừbot: bác sĩ nói mình còn 1 tháng thôi bot : nói với anh ấy sao đây bot : thôi dù gì tụi mình cũng chấm dức rồitop : sao em ấy lại nghỉtop : có người khác lương quá ít hay là ghét mìnhbot : ba mẹ con mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối rồibame: cái gì! ôi ko BS NÓI SAObot: nhiều nhất là 1 tháng mẹ : ngất đibot : mẹ!mẹ : ko sao mẹ tỉnh rồiKhoảng thời gian là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của bot1 Tuần saubot : ( ở bệnh viện) mẹ con yêu mẹ nhiều lắmmẹ : mẹ cũng yêu con Bot đã ch** top : (uống rựu say) đập cửa nhà bot ba của bot: cậu đến đây để làm gì top : jimin đâuba của bot : nó ch** rồi top : nói dốiba của bot: nó ch** vì bệnh ung thư rồi tính tới giờ đã được 10 năm rồithế giới của top đã sụp đổtop.chìm vào trạng thái trầm cảm vì suy nghĩ ko sáng suốt nên đã tr** c* tự s** lúc đó top đã tròn 30 tuổiBài học gút ra là gì hãy buông bỏ quá khứ và cứ sống cho chính mình làm điều mình muốn xin hết cảm ơn mấy bạn đã đọc Tạm biệt mọi người Còn thiếu sót gì thì hãy mạnh dạng ý kiến mình sẽ đọc…

Bản sắc quân môn: Man thiếu quá khó chiều

Bản sắc quân môn: Man thiếu quá khó chiều

777 0 73

Tác giả: Huỳnh HạThể loại: Ngôn tình, hiện đại, he, tình cảm, trọng sinh, quân nhân, nam cường, hài hước, nữ giả nam trang, nữ cường, nhiệt huyết, cùng nhau sống chết, 1v1.Văn án:Lúc trước tôi yêu quý mảnh đất này bao nhiêu, thì bây giờ tôi ghét nó bấy nhiêu.-- Tần ManCô từng phản bội quân đội, cuối cùng nhân quả luân hồi, bị thuộc hạ phản bội, lập tức bị đánh về tới điểm xuất phát.Không chỉ có như thế, còn tự dưng thành một người "lính nam"?!Sống lại một đời, năm đó Tần đại đội trưởng là quân đội đặc chủng uy phong lẫm liệt nhất trong khu 9 trong nháy mắt biến thành Tần đại tiểu thư tân binh yếu ớt thích khóc nhất.Kiếp trước Tần Man oai phong cỡ nào chứ?Hô phong hoán vũ ở khu 9, ngay cả đám lính nam cũng phải e ngại ba phần.Quan trọng nhất chính là, cô dám can đảm vung ống tay áo trước mặt cấp trên, trực tiếp quăng gánh rời khỏi quân đội, lấy sức lực của một mình mình sáng lập đội ngũ, tên là: Quỷ Khu.Kiếp này Tần Man yếu ớt cỡ nào?Ở trong đám tân binh bị huấn luyện viên đạp vào mông một cái cũng có thể khóc trời đập đất, khiến đám lính nam né tránh không kịp.Chỗ chết người nhất chính là, cô nữ giả nam trang trà trộn vào trong đám lính nam, mỗi ngày lo lắng bị bóc trần thân phận không nói, còn thỉnh thoảng bị ép nhìn 'ch*m' của những người lính kia ở phòng tắm.Sự ngây ngô trong quá khứ khiến tôi đến cuối cùng mới phát hiện, chán ghét lúc trước, chẳng qua là bởi vì quá yêu, mà không cho phép phản bội.Trên thực tế, nơi này sớm đã hòa vào trong máu thịt của tôi, dù cho róc da…

Nguyệt Nhi

Nguyệt Nhi

44 5 25

"Nàng là người của bạch đạo, người của danh gia vọng tộc, xung quanh hào nhoáng tới mức muốn chọc mù mắt ta. Đến một cọng tóc ta cũng không sánh theo ngươi được..." Không nhịn được nàng liền phun một ngụm máu, nơi ngực bị người trước mắt đâm đã máu chảy đầm đìa.Minh Nguyệt tay cầm Đỉnh Thiên đã run rẩy không ngừng, mắt đã tía vân máu nhìn chằm chằm Kha NhiKha Nhi cười cong lên hình bán nguyệt thật đẹp"Một người như nàng không thế bị người như ta làm danh tiếng vấy bẩn!"Nhìn Đỉnh Thiên dần rút cạn sinh lực nàng, Nguyệt cuối cùng không nhịn được rút kiếm về, ôm cơ thể Nhi nhìn hàng nghìn người xung quanh đang nhìn cô bằng đủ loại ánh mắt hoang mang, tức giận, lo sợ,... loạt tiếng xì xào to nhỏ vang lên"Nguyệt! Con làm gì vậy?""Thế này là sao?""Chuyện gì thế?""Nguyệt?" Kha Nhi không nhịn được cau mày khó hiểu gọi nàngNàng cụp mắt hít một hơi thật sâu, bế Kha Nhi thoi thóp đang hoang mang nhìn cô"Với ta nàng hoàn hảo, với ta nàng rất đẹp"Nguyệt xoa vết xẹo dài trên má Nhi vừa đi thẳng ra ngoài hang..."Ta hận nàng, ta thích nàng, ta trêu chọc nàng, nhưng ta chưa từng muốn xuống tay với nàng... thật sự lẫn lộn"Kha Nhi nghe Minh Nguyệt nói từng câu từng chữ trái tim lại đập nhanh hơn một nhịp..."A Nguyệt..."Nguyệt nhíu mày nhìn đằng xa có vài bóng đen đã lướt qua những tán cây"Mau trốn đi quân nàng sắp tới viện trợ, ta sẽ chặn họ"Nguyệt không nói không rằng thả Nhi xuống vách núi"Khoan đã! Đừng! Nguyệt!"Kha Nhi trở mình không kịp muốn nắm lại tay Nguyệt thì đã quá muộn cơ thể liền rơi tự do xuống vách…

[Kỳ Duyên x Thiên Ân] Ân đợi chị, nhé?

[Kỳ Duyên x Thiên Ân] Ân đợi chị, nhé?

16,798 1,176 67

"Kỳ Duyên, không được hoài nghi bản thân nữa, chị là giỏi nhất. Em nói thật, chị là người giỏi nhất mà em từng gặp. - Ân nhẹ nắm lấy tay Duyên - Và chị cũng không cô đơn trong cuộc chiến này đâu, có em luôn ở đây bên chị mà!"…