nct dream » dear DREAM
« Gửi những thân yêu, đừng khiến những cuộc chia li trông thật đau lòng. »…
« Gửi những thân yêu, đừng khiến những cuộc chia li trông thật đau lòng. »…
Ngày viết : 17/3/2023Cảnh báo : Ooc, lệch nguyên tác, thời gian đôi khi không hợp lí, lệch tuổi, 80% truyện là tôi chém :)))Không được Reup dưới mọi hành vi.Truyện chỉ đăng ở Wattpad, không được mang đi nơi khác.Mong mọi người ủng hộ, không ném gạch đá.Thời gian bắt đầu truyện : 2 năm sau khi Cửu Vĩ tấn công làng lá.…
Thả hồn vào mây gió nèo... Đây là fic đầu tiên của mình 🎊🎊 Hãy đọc và cảm nhận nhé ❤…
" -Em biết không, mỗi người trong chúng ta đều có một sứ mệnh và sứ mệnh của anh là yêu em và bảo vệ em -Vậy sứ mệnh của em là gì?-Là cuộc đời của anh đấy, ngốc ạ!"…
"Nếu bạn quên đi ký ức quan trọng nhất... liệu bạn còn xứng đáng sống tiếp phần đời còn lại?"-------------------------------------------------------Aria tỉnh dậy bên rìa một khu rừng không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Chỉ có một chiếc đồng hồ ngừng chạy, một quân bài số XV bị cháy sém... và một chú thỏ bông biết nói tên Sir Bunbun.Thế giới xung quanh cô không trôi theo thời gian. Những ký ức biến thành bóng ma, lẩn khuất trong các hành lang rối loạn, nơi tiếng chuông đồng hồ ngân lên như những lời cảnh báo bị quên lãng.Có một điều gì đó đang theo dõi Aria - không có hình dạng, không có tên... chỉ là cảm giác rợn người khi cô nhìn thấy chính mình trong những ký ức không phải của mình.Và khi những quân bài lần lượt mở ra, cô hiểu rằng: cái tên Aria có thể chưa từng thuộc về cô. Một cuộc hành trình mờ sương giữa thật và giả, giữa ký ức và tưởng tượng. "Lá Bài Thứ Mười Lăm" là câu chuyện dành cho những kẻ lạc đường trong chính tâm trí mình và vẫn chưa sẵn sàng được tìm thấy.…
{🇻🇳Việt Nam🇻🇳}{câu truyện nói về anh chàng Nam của chúng ta}{và cho mấy tk HỦ thì Nam đây là Công nha } :){đàn harem thì ummm Đéo coá (tui sẹo đấy :)) ) }{Đéo có H+ đâu =]}{Tk nào đòi thì cút séo }{Việt Nam ta làm THỤ lâu rùi }{tại tụi đọc truyện nào cx thấy nam là THỤ}{thôi vô truyện nèo đồng bào}👌…
Khuyến cáo: Truyện rất xàm, dành cho những ai rảnh rỗi và thích truyện viễn tưởng mị hoặc với những tình tiết chỉ có trong tưởng tượng.Và trên hết, tùy duyên! Nếu có duyên với bộ truyện, bạn nên đọc hết.…
Cappuccino - loại cà phê có thể làm cho rất nhiều người "chết mê chết mệt" vị nó. Loại thức uống đó có một ma lực để thu hút người khác, cái ma lực đó nằm ở chỗ vị của và mùi hương của nó. Nó có vị trầm và nhẹ, hôi đắng của cà phê, cùng hương thơm nhẹ nhành của kem lẫn vọ néo của sữa.…
OneshotSEEEEEEEEEECảm ơn vì đã đọc truyện :>>…
«NOTACHI ..NI..MAORHI»Bài hát này .....nghe thật hay .....và ..thật ngọt ngào làm sao ...Kaito vừa mơ vừa tự thầm nghĩ nai hát đó ,cậu đang mơ 1giấc mơ đầy tiếng hát và những âm thanh dịu dàng thìbỗng nhiên có 1 thứ vô cùng đáng sợ đến....*CHẠY CHO TÔI 100 MÉT ,NHANH!!!*Cậu bỗng dưng mở mắt 1 cách đột ngột, rồi bật dậy:**Lại thế nữa rồi,mình luôn gặp giấc đó là sao ,mà giọng hát đó là rất hay đâý*Cậu ta ngồi ngơ ngác , tay chân vô cùng ủ rũ ( mơ phải ác mộng ko bị thế mới lạ),rồi cậu quay về phía vai ,nhìn vào chiếc đồng hồ chỉ 7:50 , cậu liền vội vàng mặc quần áo ...đánh răng ..rửa mặt ...ăn sáng..rồi CHẠY 1nẻo đến trường…
Dựa trên một câu chuyện bịa đặt. cũng chưa biết nên viết về cái gì nữa, một cuộc sống bình thường à!! Có lẽ vậy, câu chuyện kể về một cuộc sống bình thường của một anh thanh niên, tưởng rằng cuộc sống suôn sẻ ai ngờ rằng thằng tác giả lại cho cậu ấy không mấy yên ổn ở trong cái truyện này. Đây là lần đầu mình viết nên nhân vật chính cố gắng nhá, vì thằng tác giả nó ghi cái tiêu đề một đường nó viết một nẻo đó. mô tả gì tiếp bây giờ??.....cũng không biết nên mô tả cái kiểu gì tiếp nữa, mình cũng không có trí tưởng tượng phong phú cho lắm. Nếu có điều gì sai sót hay là cảm thấy dở, không sao cứ cmt trực tiếp ra, cứ thẳng thắng để mình còn biết cách điều chỉnh cho hợp lý, oke nha, "bắt đầu thôi". Main said:" liệu hồn mà viết cho hay vào".…
Ngày có anh, buồn chẳng có. Chỉ toàn những niềm vui.Ngày có anh, mọi nẻo đường ta đi đều có tiếng cười.Ngày có anh, em chẳng phải lo vấp ngã hay lạc lối vì đã có ánh mắt anh dõi theo từng bước chân, có anh nắm tay dẫn em đi.Ngày có anh, .... giờ đây chỉ còn là 1 mảng kí ức nhạt nhòa!…
kha la dai nhung se co gang up nhanh mot chut…
Mà tình yêu em đã dành trao hết cho một người chỉ có thể bên anh như bạn thôi…