Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện về Nghiêm Sơn Hoàng lớp chuyên Anh lỡ sa vào lưới tình với chiếc redflag biết đi nổi tiếng nhất khối chuyên lýLưu ý: textfic + văn xuôi, thậm chí nhiều văn xuôi hơn cả text…
70% TEXTFIC"Mày thấy thằng đó chứ?""Martin trùm trường, boy phố có tiếng thì ko biết thế đéo nào được?""Vậy m biết bồ nó là ai ko?""Em ghệ tone hồng học giỏi trai gái bê đê điều mê của lớp 12/3.""Ai ba?.""Thì là...""Nhắc tôi à? Trước khi tám tiếp cho tôi xin họ tên và lớp được ko? hai bạn vi phạm điều 3: cấm hút thuốc của trường mình."…
"Hạo này, người ta nói, nhân duyên là sợi dây được bện bằng nước mắt. Nhưng nếu có thể gặp được nhau giữa vạn dặm hồng trần, thì dẫu có phải tan thành mây khói cũng là một loại viên mãn."keonhyeon.…
Phòng đối diện Sơn Hoàng mới có người chuyển đến, mang quốc tịch Lào, sống giờ Campuchia.Thể loại: textfic + văn xuôi. Không phải truyện hài, cân nhắc khi đọc.…
Họa sĩ thiên tài Kim Juhoon (27 tuổi) nhập ngũ để trốn chạy khỏi vụ bê bối bản quyền đã hủy hoại đời mình. Tại đây, anh gặp Ahn Keonho (24 tuổi) - một "con nhà nòi" quân đội, cứng nhắc và tôn thờ kỷ luật.Trong mắt Keonho, Juhoon là một "vệt màu" tô lệch, yếu đuối đến mức chướng mắt. Cậu khinh bỉ anh, dùng những lời cay nghiệt như lửa để nung chảy sự u uất của anh.Một người cố chấp muốn rèn giũa, một người tuyệt vọng muốn buông xuôi. Hai con người lệch nhau về cả tư tưởng lẫn thế giới quan, lại bị trói buộc trong cùng một vùng trời đầy khói lửa, liệu họ có thể tìm thấy điểm giao thoa để xích lại gần nhau, hay sẽ mãi là hai đường thẳng song song?Lưu ý: OOC, không áp dụng lên người thật, những chương có yếu tố trưởng thành vui lòng không leak lên bất kỳ trang công cộng nào.…
Martin tiến lại sát gần, gần đến mức chóp mũi chúng nó xém thì chạm nhau, và hai đôi môi cũng cách nhau với độ xa không chênh lệch bao nhiêu so với hai chóp mũi. Keonho nhắm tịt mắt lại. Nó chẳng biết mình đang mong đợi điều gì. Khi hơi thở nhẹ nhàng mà nóng rẫy phả ra, Keonho thấy da mặt mình nhột nhột. Mấy sợi lông mặt của nó dựng đứng lên, như cỏ dại ngoài thảo nguyên vươn cao bị uốn cong theo những cơn gió lạc đường. Keonho mừng rơn vì nghe thấy mùi bạc hà dịu mát phả ra từ hơi thở người kia - điều đó chứng tỏ Martin đã đánh răng rồi. Chứ tưởng tượng cái cảnh trai đẹp (dù đẹp đến cỡ nào) cướp đi nụ hôn đầu của mình với cái mồm thối rình vì sáng thức dậy chưa xúc miệng, Keonho thấy muốn cắn lưỡi tự vẫn ghê.Ấy thế mà Martin không hôn nó (dù có chết Keonho cũng không thừa nhận nó thất vọng khôn cùng). Cậu đâu trán với nó, nói: "Tôi biết mấy người muốn gì ở tôi đó. Mấy người không giỏi giấu diếm chút nào. Giờ làm ghệ tôi đi rồi tôi hôn.""Má!"Thẹn quá hóa giận, Keonho đỏ bừng mặt vì bị người kia đọc vị quá dễ dàng. Nó thúc gối lên, vừa hay nhắm ngay vị trí giữa hai chân hoàng tử đầu nhím. Chỉ nghe thấy tiếng ré lên đau đớn trước khi Martin gục xuống, hai tay ôm họa mi, vẻ mặt tổng t(đ)ài ban nãy đã biến bay không còn dấu vết."Mày chơi kiểu đó, sau này lấy gì dùng!"Keonho nghiến răng. "Không dùng được thì cắt."@npnhan.…
Ahn Keonho - người nắm giữ chiếc ghế chủ gia tộc, quyền thế ngút trời lại quỳ gối nâng niu đôi bàn chân nhỏ bé của Eom Seonghyeon - người vợ liên hôn của hắnKeonhyeon Marhoon Tổng tài bá đạo, ngầu lòiSizegapCốt truyện thuộc về mình và mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu, không áp dụng lên người thật !!!GIẢI TRÍ thôi nha !!!…
"5 người. 4 người yêu cũ. 1 căn hộ ký túc xá.''Chào mừng bạn đến với Ký Túc Xá CORTIS-nơi tình yêu cũ không bao giờ chết, nó chỉ đang được... hâm nóng lại theo cách ấm áp nhất."Kim Juhoon tự tin rằng mình đã đá văng quá khứ ra khỏi đầu. Cho đến khi cậu cầm trên tay tờ thông báo nhận phòng ký túc xá số 502.Không có sự nhầm lẫn nào ở đây cả. Một căn hộ, năm người ở, và bốn người còn lại... đều là những kẻ Juhoon từng thề sẽ không bao giờ nhìn mặt lần thứ hai trong đời.''…
Suốt mười sáu năm cuộc đời, Nghiêm Sơn Hoàng không biết ghét người khác là gì. Đến năm thứ mười bảy, Nghiêm Sơn Hoàng ghét nhất trên trần đời người tên An Khánh Huy."...But mostly I hate the way I don't hate you. Not even close, not even a little bit, not even at all."Junger, Gil. 10 Things I Hate About You. Performances by Heath Ledger and Julia Stiles, Touchstone Pictures, 1999, film.Tags: slice of life, ooc (a bit), Vietnam AU, highschool AU, enemies to friends to lovers AU, mainly Seonghyeon's pov, explicit content (bad language), textfic (a bit), kiss scene, multilingual use, shipper đa mang x con trai chủ nhà hàng dimsum.Warning: ĐÂY LÀ FANFIC, FANFIC, FANFIC. Tất cả những tình tiết/chi tiết trong fic đều không có thật. Những phân đoạn nhắc đến kiến thức chuyên môn (nếu có), tui đều tự tìm hiểu trên mạng rồi tổng hợp lại để đưa vào fic, hoàn toàn không đảm bảo tính xác thực.…
"Sao hôm đó cậu lại lao vào cứu tớ, không sợ dính rắc rối à?" Một lần nào đó mà Keonho không nhớ rõ, cậu đã buột miệng hỏi Seonghyeon như vậy.Nhưng nó chỉ nhún vai. "Không biết. Muốn thì làm thôi, mình không nghĩ nhiều.""Thế nếu người lúc đó không phải mình thì cậu có cứu không?" Keonho dò hỏi thử. Câu này nghe qua có vẻ hơi mang tính ám chỉ mập mờ, nhưng thường nó lại giúp cậu đánh giá đối phương. Nếu họ trả lời là "Không" thì chắc chắn họ đang có ý với Keonho, muốn thông qua câu trả lời này để khiến cậu có cảm giác mình là người đặc biệt.Phần lớn hồi đáp đều như vậy, Keonho quen rồi. Nhưng cậu không đời nào bị mấy câu nịnh nọt ba xu đó ảnh hưởng.Ấy thế mà Seonghyeon lại cười toe toét đáp nhanh: "Đương nhiên là cứu rồi. Lúc đó mình cũng có biết cậu là ai đâu, chỉ là thấy người ta gặp nguy hiểm thì mình không đứng yên được."Ở cái thời đại mà con người tôn thờ chủ nghĩa vị kỷ, Keonho không nghĩ một người như Seonghyeon còn tồn tại ở ngoài đời. Vì thế nên nếu biết thằng kia cứ không ngừng hạ thấp chính mình và lùi lại vì nghĩ rằng bản thân không xứng đáng, Keonho chắc chắn sẽ chửi nó một trận cho tỉnh người.Hoặc là,Keonho đứng đơ ra hỏi: "Làm gì mà bị thương dữ vậy?!" và Seonghyeon nhún vai trả lời: "Bị mã tấu chém á người đẹp ơi."@npnhan.…
Tình yêu, suy cho cùng, là một thứ tôn giáo không có tín đồ nào tỉnh táo. Thứ gọi là bẫy tình không được ngụy trang bằng gai góc, mà được phủ lên bằng mật ngọt dịu êm của những lời thề nguyện và ảo ảnh về một bến đỗ bình yên. Người ta lao vào nó với tất cả sự thuần khiết, tự nguyện dâng hiến cả tự do lẫn kiêu hãnh, để rồi khi quay đầu lại, con đường dẫn về thuở ban đầu đã bị sương mù của những đổ vỡ xóa sạch dấu vết.…
Sếp À, Đừng Nhìn Em Như Thế là câu chuyện tình yêu công sở nhẹ nhàng giữa Keonho - một tổng giám đốc trẻ luôn giữ khoảng cách, và Seonghyeon - chàng sinh viên mới ra trường vụng về nhưng chân thành.Từ một buổi phỏng vấn tưởng chừng rất bình thường, những quan tâm nhỏ nhặt sau giờ làm dần kéo hai con người ở hai vị trí khác nhau lại gần nhau hơn một bước - đủ gần để rung động, nhưng cũng đủ gần để phải học cách lựa chọn.Một câu chuyện không ồn ào, không kịch tính, chỉ là những khoảnh khắc rất khẽ... nhưng đủ ngọt để nhớ rất lâu.…
Đến tận lúc gặp lại người yêu cũ sau ba năm chia tay trong bộ dạng ướt sũng chẳng mấy đẹp đẽ, Eom Seonghyeon vẫn giữ vững quan điểm: cậu và anh quả là một đôi trời đánh thánh vật, mà "trời đánh" và "thánh vật" thì đúng là không nên yêu đương cùng nhau."Thế nếu không yêu anh nữa, em nghĩ mình sẽ yêu người như thế nào?"Người yêu cũ vuốt nhẹ cái áo mưa đã rách bươm bên mép, ôn tồn hỏi một câu khó nhằn. Seonghyeon nghiêng đầu cho mưa rũ khỏi tóc, e dè suy nghĩ. Ừ nhỉ, nếu không phải anh thì là ai bây giờ?…