thần đọa
…
Học trưởng em thích anh !!_Myoui MinaNhưng tôi sẽ không bao giờ thích em_Park Jimin…
Based on my own story!!làm ơn không phán xét câu chuyện này!Mình chỉ đơn giản là muốn viết ra tất cả nhưng thứ đã diễn ra với mình để có thể vơi đi phần nào nỗi lòng thôi. Với lại mình không muốn quên đi câu chuyện này, mình sợ nếu không viết ra thì 1 ngày nào đó mình sẽ quên mất…
Tui đói hàng OTP quá nên phải tự nấu mà ăn thôi các đồng râm ạ :( Văn phong của tui không được tốt lắm nên có gì nhẹ nhàng thôi nha...…
○Dành cho fan của Hansang couple ○Dị ứng hoặc bash một trong hai xin click back…
Em gọi tên chị như gọi một nốt nhạc chưa tìm được chỗ... ấm, thoáng rồi lại quên.Chị không biết mình nên gọi đây là buổi sáng hay phần còn lại của một kết thúc. Ánh nắng len qua rèm, cắt ngang khoảng trống trên bàn, nơi em từng để lại chiếc micro với vài nốt nhạc chưa kịp hoàn thiện.Họ nói rằng chia tay là để quên nhau, nhưng quên nhau đâu dễ dàng thế. Em vẫn xuất hiện trong những giai điệu chị vô tình bật lại, trong cách gió xao xác ngoài cửa sổ, trong những tách cà phê nóng mà chị chẳng còn muốn uống cùng ai.Em chọn con đường riêng, chọn ánh đèn sân khấu hơn chọn chị. Nhưng đôi khi, chị thấy mắt em thoáng qua trong dòng người như một bản nhạc lạc nhịp, một lời nhắc nhở rằng từng có lúc họ đã hòa âm cùng nhau.Chị không còn là nguồn cảm hứng, không còn là bản demo nữa. Chị là ký ức, mờ nhạt nhưng chưa từng trọn vẹn lãng quên. Và hôm nay, trong im lặng và những khoảng trống, chị bắt đầu nghe lại mình, nghe cả sự lúng túng, tiếc nuối, và một nỗi nhớ chẳng dám gọi tên.Martin...…