Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
bối cảnh học đường, hiểu lầm thư tình, mập mờ, quen xong gương vỡ lại lành, boy thể thao bị đồn redflag x boy học bá đơ đơ mà simp ngầm."Chúng ta không chia tay vì hết yêu. Mà vì cách yêu của anh làm em nghĩ mình chưa từng được chọn.""Em đã chọn anh mỗi ngày. Anh chỉ không nhìn thấy thôi."…
CP chính: Keonho × Seonghyeon , Martin x Juhoon (CORTIS)Bối cảnh: AU hiện đại - idolThể loại:* Realism / Slice of life* Friends to lovers (bro → bồ)* Slow burn, mập mờ, tension* Lãng mạn tinh nghịch, hài nhẹ* Idol industry, backstage, training life⸻Tóm tắt bối cảnh giả tưởng:CORTIS là một nhóm nhạc sắp debut, chỉ thiếu một điều duy nhất: một người đứng giữa đủ để níu giữ ánh nhìn.Keonho là vận động viên bơi lội quốc gia, sống trong một thế giới nơi mọi thứ đều có giới hạn rõ ràng: số mét, số giây, vạch đích.Cậu từ chối họ, nhiều lần.Cho đến khi Seonghyeon bước vào...không thuyết phục, không ép buộc, chỉ đứng đó... và nhìn.⸻Vibe fic:Không có lời tỏ tình rõ ràng.Không có ranh giới được gọi tên.Chỉ có những ánh mắt giữ quá lâu,những câu nói không hoàn chỉnh,và một khoảng trốngdần dần được lấp đầy bởi chính người chưa từng định bước vào.…
fic phù hợp cho mấy chị, noona mê em bé Martin.Người ta nói, tình yêu của fan dành cho idol chỉ là ảo ảnh.Nhưng ảo ảnh cũng là thật, nếu tim ta từng run lên trong khoảnh khắc nhìn thấy ai đó.Có một nghiên cứu từng nói: não người không phân biệt được giữa ký ức và cảm xúc hiện tại, nghĩa là, mỗi lần nhớ lại, ta liền yêu thêm một lần nữa.Và có lẽ vì thế, chỉ cần nghĩ đến em, tim chị vẫn đập như hôm ấy, ngày ánh sáng sân khấu phản chiếu trong đôi mắt của Martin, chàng trai mười bảy tuổi.Chị đã nghĩ, đó chỉ là một cơn say nhất thời.Nhưng vào lần gặp thứ ba, khi thế giới hỗn loạn cuộn trào quanh mình, chính em đã kéo chị lại, nói bằng giọng trầm và run khẽ:"Chị không sao chứ?"Từ khoảnh khắc ấy, mọi lý thuyết về khoảng cách đều trở nên vô nghĩa.Vì đôi khi, người ta không cần chạm để trở nên gần, và cũng không cần hứa để thấy mình được yêu.Một chiếc móc tên, một tin nhắn nửa đêm, một giọng nói vụng về giữa hai ngôn ngữ,... nhỏ bé nhưng thật đến mức khiến ta tin rằng, có những sợi dây chỉ nhìn thấy bằng trái tim.Không phải tình yêu ồn ào, mà là tình yêu lặng lẽ, nơi một cậu bé học cách bảo vệ và một người lớn học lại cách tin vào điều kỳ diệu.…
Em gọi tên chị như gọi một nốt nhạc chưa tìm được chỗ... ấm, thoáng rồi lại quên.Chị không biết mình nên gọi đây là buổi sáng hay phần còn lại của một kết thúc. Ánh nắng len qua rèm, cắt ngang khoảng trống trên bàn, nơi em từng để lại chiếc micro với vài nốt nhạc chưa kịp hoàn thiện.Họ nói rằng chia tay là để quên nhau, nhưng quên nhau đâu dễ dàng thế. Em vẫn xuất hiện trong những giai điệu chị vô tình bật lại, trong cách gió xao xác ngoài cửa sổ, trong những tách cà phê nóng mà chị chẳng còn muốn uống cùng ai.Em chọn con đường riêng, chọn ánh đèn sân khấu hơn chọn chị. Nhưng đôi khi, chị thấy mắt em thoáng qua trong dòng người như một bản nhạc lạc nhịp, một lời nhắc nhở rằng từng có lúc họ đã hòa âm cùng nhau.Chị không còn là nguồn cảm hứng, không còn là bản demo nữa. Chị là ký ức, mờ nhạt nhưng chưa từng trọn vẹn lãng quên. Và hôm nay, trong im lặng và những khoảng trống, chị bắt đầu nghe lại mình, nghe cả sự lúng túng, tiếc nuối, và một nỗi nhớ chẳng dám gọi tên.Martin...…
Đại học có những khuôn mặt khiến ta chẳng bao giờ chú ý cho đến khi một ngày vô tình bắt gặp trong hoàn cảnh quá lạ để quên.Với tôi, đó là Martin Edwards.…
"Anh đã nghe thấy giọng em từ trước khi ta gặp mặt. Lẫn trong tiếng mưa, em đã khóc thật lâu."Thể loại: Huyền ảo, tâm linh, tình yêu bi kịch.Martin có năng lực "nghe thấy thanh âm của linh hồn". Âm nhạc anh sáng tác đều chứa linh hồn những người đã khuất. Bạn là một ký giả âm nhạc phát hiện ra điều này và dấn thân tìm hiểu."Anh đã nghe thấy em trong tiếng mưa rơi trên mái ngói, như một khúc ca cũ vọng từ ký ức chưa từng sống.Tiếng khóc ấy không tan, chỉ hóa thành âm vang lẩn khuất trong từng nốt nhạc.Tựa như định mệnh đã viết tên em bằng nước mắt của chính mình."Có lẽ, mỗi linh hồn đều cần một bản nhạc để được tái sinh. Và anh, chính là người viết ra khúc tận sinh ấy.…