[DOMAS]Vợ Ngốc
Một cuộc hôn nhân không tự nguyện.Nhưng...đáng yêu…
Một cuộc hôn nhân không tự nguyện.Nhưng...đáng yêu…
loài hoa nào là đẹp nhất ?xin mạnh dạn đoán là Lê Quang Hùng.…
Văn án 1:Diệp Lâm Tây có một ngoại hiệu rất ghê gớm: máy phá tiền biết đi, bản giới hạn toàn thế giới.Thực ra, từ trong ra ngoài của cô đều thể hiện rõ là một người hu vinh.Nghe nói, vì cô muốn mọi người tự động quên đi danh xưng thiên kim không học vấn không nghề nghiệp, cho mình giống với các danh viện khác nên nói cha mình đem tặng hai tòa nhà, sau đó thành công tiến vào học viện luật hàng top của MỹSau đó nữa chính là tin tức cô cùng nam thần Phó Cẩm Hành kết hôn.Khắp các mặt báo đều đưa tin, nào là sính lễ đáng giá trăm triệu, nào là đám cưới thế kỷ, nào là chuyện tình cổ tích đáng ghen tị, khiến chị em không khỏi xôn xao bàn tán về bí quyết cưa đổ nam thần của cô.Diệp Lâm Tây khẽ cười: "Bởi vì anh ấy là người giàu nhất trong số các ứng cử viên kết hôn của tôi." Nào ngờ vừa quay đầu lại, đã thấy một người đàn ông khoác trên người bộ vest màu đen, dáng vẻ cực kỳ đẹp trai, kiêu ngạo đang đứng ở cửa lười nhác nhìn cô. Diệp Lâm Tây mặt không biến sắc nói thêm: "Ông xã của tôi còn đẹp trai nhất nữa."Văn án 2:Anh là người thừa kế của gia tộc họ Phó, là một người có sắc đẹp bán nước hại dân, không ai có thể hiểu nổi lý do tại sao anh lại kết hôn với Diệp Lâm Tây. Vì vậy, họ đã đánh cược với nhau rằng cuộc hôn nhân của anh và cô sẽ không kéo dài quá một năm. Nào ngờ, khi hai người xảy ra tranh cãi, Diệp Lâm Tây khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói ra hai chữ "Ly hôn". Mọi người đều nghĩ rằng, ngay một giây sau Phó Cẩm Hành sẽ phủi áo quay đi, nhưng anh lại khẽ thở dài, giọng nói dịu dàng…
Nhìn thằng Hùng với thằng Dương có giống bạn thân ko?? Giống bạn đời hơn. Khi có 1 thằng bạn thân nghiện skinshipp , và mình lại chẳng thể cưỡng được sự cám dỗ? ᒪᑌ̛ᑌ Ý👉 Bộ này H siêu nhiều 💕, gần như chap nào cũng có H nên là lưu ý nha…
cà phê đắng thế ai mà dám uống ?nhưng giờ cà phê có sữa mà, ngọt ngào rồi.…
Trần Đăng Dương, CEO trẻ tuổi quyền lực, thông minh, nhưng... thiếu người để chọc phá.Lê Quang Hùng, cựu idol đình đám, giờ là trợ lý lạnh lùng. Khi Hùng buộc phải làm trợ lý cho Dương, mọi chuyện vốn tưởng là chuyện vặt bỗng hóa thành cuộc chiến giữa lý trí và cảm xúc. Một người lạnh lùng, một người trêu chọc, nhưng đâu ai ngờ... Định mệnh không bao giờ thua kẻ kiên trì.Ai sẽ là người bị "ngã" đầu tiên khi cả hai đều không thể rời mắt khỏi đối phương?…
THAY BÌA NHOAnguyện cho anh hóa thành một cơn gió tự do tự tại.tên truyện có hơi ấy nhx chắc chắn HE.Lệnh nguyên tác:có thể tính cách nhân hơi ko giống hay sao đó.Truyện ngọt ngào chữa lành.Nam cọc cằn(nhẹ nhàng với mình em) x Nữ nhẹ nhàng ấm áp chữa lành.Văn án: Em và hắn chạm mặt,thân thể và tâm lý yếu đuối lại khiến em một tần xương mù,hắn thế mà kiên nhẫn dành cho em là cả cuộc đời,dần dần,hắn thay đổi,em chở thành công chúa của hắn,chỉ có thể để hắn yêu thương,nâng niu như báu vật,lại hao tâm dỗ dành.1."Ngoan đi,thuốc tốt phải đắng,mày không uống tao đành phải dùng cách đó."---2." Mày có thể chịu khổ?chịu khổ cái rắm,thay vì nghĩ thế mày hãy nghĩ cách đừng để thân thể có thể bị bay đi của mày lành lặn một chút."---3." Ăn nhiều thêm và ngủ nhiều thêm một chút là tao cảm tạ trời đất rồi,đừng để hai cái má cùa mày xẹp như vậy,tao thích nó ú na ú nần,tao nuôi mày đến béo tròn.(LỌT HỐ CHƯA BÀ CON ƠIII!)…
Cuộc sống hôn nhân đầy hài hước và những tình huống dở khóc dở cười của cặp vợ chồng Dương và Hùng Dương: Vợ ơi, sao anh giật chăn của taoo?? Hùng:Ưm.. Duma, để tao ngủ, em có tin tao đạp em xuống đất ko?? Dương: lon má, đã lạnh còn giật chăn người ta, lúc mới yêu thì bảo" anh sẽ giành cho em tất cả mọi thứ" giờ thì có cái chăn cũng deo nhườngHùng:Mày lèm bèm câu nữa tao cho mày ra ngủ với ếch🐸 đấy, thế hồi xưa đứa nào bảo"tất cả mọi thứ của em đều là của anh" , giờ chăn của mày thì cũng là của taoDương:Thế anh là của tao thì là của mày à? Hùng:??? Mày ngáo à, đêm hôm nói xamlon, ngủ đi, ôm ôm~Dương:*ôm Hùng* Ngủ ngon, vợ…
Một câu chuyện ngọt ngào về một tổng tài lạnh lùng......và một chú gấu trúc nhỏ xíu cứ nhất quyết bám lấy anh không rời.Trần Đăng Dương chưa từng nghĩ mình sẽ yêu ai.Cho đến khi anh được tặng một bé gấu trúc bằng bàn tay, biết cựa quậy, biết dụi đầu vào tay anh mỗi khi anh mệt.…
Uầy, Hội Trưởng Lê lại là gia sư cho cái tên Cá Biệt Trần Đăng Dương này á???…
"Thanh xuân? Là khoảng thời gian mà người ta gọi đó là đẹp nhất, rực rỡ nhất, với tôi thanh xuân không chỉ đơn giản là kỷ niệm, cũng có thể hiểu đơn giản nó là dấu chấm phẩy sang trang giữa trang hành trình nhiệt huyết của tuổi trẻ. Tuổi trẻ ta coi trọng cái gọi là trải nghiệm, những cái chạm nhẹ, cái nhìn thoáng qua, chả biết từ bao giờ nó lại vương vấn và lắng đọng sâu đến thế, đơn giản là thích một ai đó, tại sao lại khó đến vậy...."…
Tên mọt sách xinh đẹp Lê Quang Hùng và Kẻ bắt nạt Trần Đăng Dương…
Chỉ là những tâm sự nho nhỏ về cuộc đời, về những gì đã trải qua và nhận được.Nhận định riêng của bản thân khi nhìn ra thế giới.Những suy nghĩ lông bông có chút ngây thơ thêm vài phần dại dột.Những mơ ước bé nhỏ cũng như to lớn.Những suy nghĩ dường như chẳng dám nói cùng bạn bè hay người thân.Hay sự cô đơn bao trùm lấy tất cả...Chỉ thế thôi...…
Người thừa kế của Trần Gia lại phải lòng tên sát thủ lạnh lùng muốn giết mình?…
Quyển I : Xa lạ đến Người NhàƯ..Hừm! Xin chào mọi người, tôi là Phạm Tiểu Đặng Dương Hân. Tôi là học sinh Trung học phổ thông, có một người anh trai là Phạm Bảo Nam Hải Đăng, hơn tôi tận 4 tuổi. Anh ấy thực sự là người tài giỏi, mọi người thấy được anh ấy sẽ có một tương lai sáng lạn và tiền đồ rộng mở. Tôi rất ngưỡng mộ "Anh trai nhà người ta" họ lúc nào cũng dịu dàng với em gái mình, bảo vệ, và đặc biệt không lấy những lúc khổ sở của em gái làm niềm vui.****Lần gặp lại Đức Khánh là ở tiệm làm tóc, anh đã làm mới quả đầu bằng màu bạch kim không thể không nổi bật hơn. Khí chất ngông cuồng, phóng khoáng, tự do tự tại đã làm Dương Hân quen cảm giác ấy. Trời hôm ấy mưa rất to, dưới ánh đèn đường mờ ảo, thân hình to lớn cản trở ánh sáng trên đỉnh đầu cô, "Quay lại nhìn anh một lần được không?" Một giọt nước mắt bất chợt rơi xuống, đau khổ, ân hận, không cam lòng, anh muốn cô tha thứ, nhưng tiếc là giờ có người chết trước mặt cô thì Dương Hân vẫn... Dương Hân vẫn... vẫn......**** "Trong thế giới của Quạ, Thiên Nga cũng có tội."***Bạn có tin vào định mệnh không? Nhân duyên chúng tôi đã bắt nguồn từ khi tôi 4 tuổi. Hơn mười năm sau, tôi gặp lại anh. Cả hai đã không nhận ra. Phạm Tiểu Đặng Dương Hân- Lê Phúc An Đức Khánh Hân - Khánh [Cốm - Gốm] (CG)…
Có một cô gái nhỏ ghét cái nắng nóng của mùa hạ oi bức, và còn ngang ngược hờn luôn cả mùa hanh khô của Sài Gòn. Từng bị phản bội bởi tình đầu, tự ti về vẻ ngoài. Áp lực điểm số, kì vọng từ gia đình chồng chất đến quá tải. Cứ ngỡ bản thân sẽ bị mắc kẹt mãi tận sâu trong vũng lầy tẻ nhạt của cuộc đời, cho đến khi một bàn tay kéo vực cô dậy.Mùa gió bấc năm ấy, có một Hải Đăng khiến Minh Anh chẳng thể nào quên được.Dù đến tận bây giờ, có gặp bao nhiêu chàng trai thì cũng không thể nào so bì được với cậu thiếu niên năm nào....Anh lúng túng lục tìm trong túi áo khoác, cuối cùng thứ tìm được chỉ là một viên kẹo. "Xin lỗi, tôi chỉ có mỗi kẹo nho..."Des bìa: Gió Cuộn Tóc Mây.…
Những năm tháng thiếu thời, Phùng Thanh Thu rơi xuống vực sâu đã thoát khỏi vực sâu.Những năm tháng thiếu thời, Trần Châu đã không cần chỉ có thể học để quên đi cô độc.Những năm tháng đó cả hai trở thành thanh xuân của nhau.Phùng Thanh Thu và Trần Châu một người nhất Hóa, một người nhất Sinh. Không phân cao thấp.Năm hạ oi bức nhất Trần Châu đã tìm thấy được bóng râm của mình, Phùng Thanh Thu thì chưa.Năm đông rét buốt nhất, Trần Châu thấy chiếc khăn ấm áp ấy, Phùng Thanh Thu vẫn chưa tìm được.Năm thu mát mẻ nhất, Trần Châu nhìn thấy cơn gió bay qua, Phùng Thanh Thu vẫn ngơ ngác chưa hiểu.Năm xuân rực rỡ nhất, Trần Châu nhìn thấy nụ cười cuối của người ấy, Phùng Thanh Thu cuối cùng cũng nhận ra.Cô nhận ra nhưng ngày ấy vĩnh viễn không thể quay lại. Chỉ mong tương lai sau này, thiếu niên ngự trị trái tim cô tương lai rộng mở, mãi mãi bình an.Cre ảnh: Pinterest…
Vẫn là câu chuyện thời thanh xuân !Dựa trên tiểu thuyết Ranh Giới của tác giả Rain8x một chút, hehe~~Đây là những câu chuyện "hư cấu" do mình nghĩ ra, hoàn toàn ngoài đời không có thực, trừ chap 1 thì hoàn toàn thật.Chỉ là những ước mơ mình không thể nào có được trên cuộc đời này, nên bay bổng tí cũng vui nhỉ?Đây là sản phẩm đầu tay của mình, nên những vấn đề về trình tự, nội dung, vân vân mây mây thì mình còn dở người lắm. Mong các bạn thông cảm!#tinyeungocmaimaicacuocdoi!…
Cường và Lài là đôi bạn trẻ, mến nhau từ những ngày còn đi học, ước muốn cùng nhau xây dựng nên ước mơ chung. Cùng nhau trải qua những năm tháng thanh xuân thật đẹp và tuyệt vời nhất của đời người. Nhưng dường như, mọi thứ thật khó khăn, năm 18 tuổi, nhà Cường xảy ra một số biến cố, cậu tạm ngưng học và về quê, phụ giúp mẹ đỡ đần ba và anh trai khuyết tật. Một thanh niên yêu đời, hừng hực đam mê, nhưng tất cả đã mất hết sau chỉ một đêm, giờ cậu như xác không hồn, mỗi ngày trôi qua chỉ biết oán trách cuộc đời. Lài cố gắng để đưa bạn mình ra khỏi vùng lầy của dòng suy nghĩ tiêu cực, nhưng dường như cô cũng không biết phải trả lời cho những câu hỏi cắc cớ về cuộc đời của Cường như thế nào, đôi bạn dần dần cãi vã, im lặng và những cuộc tan tan hợp hợp ....…
Có những người xuất hiện trong đời để ta cùng nhau đi qua khó khăn, nhưng không phải để đi đến cuối cùng. Tình yêu đẹp không phải lúc nào cũng là tình yêu trọn vẹn.Ngày 20/05/2012, lần đầu tiên cô gặp anh trong một tình cảnh hết sức buồn cười. Sau này anh vẫn thường hỏi cô:- Nếu lúc ấy anh xuất hiện với một dáng vẻ khác thì em có nhớ anh không ? Lúc ấy cô đã trả lời: - Nếu chúng ta đã có duyên, thì anh xuất hiện với dáng vẻ như thế nào thì em vẫn sẽ nhớ.Nhưng lúc ấy, cô chưa từng nghĩ đến chữ "duyên" mà cô nói, nó mỏng manh đến như thế. Sau này, khi đã đi qua nửa cuộc đời, mỗi lần nhớ lại, cô vẫn thường tự mỉm cười về sự ngây ngô của mình. Và nếu ai đó hỏi cô, có muốn quay về quá khứ để xóa bỏ điều ấy không, thì chắc chắn cô sẽ trả lời là "Không"Bởi vì, đó mãi mãi là kỉ niệm đẹp đẽ nhất trong trái tim.…