Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Những điều bí ẩn chuẩn bị được phơi bày, ai sẽ là người ngăn chặn những thế lực đang ẩn giấu mình trong lớp vỏ bọc hoàn hảo này?......Là ai đây?......Trả lời đi nào~......HAHAHAHA nào hãy nói đi, LÀ AI CÓ THỂ LÀM ĐIỀU ĐÓ ĐÂY....-"Ta thật mong chờ ngày các ngươi quỳ xuống xin ta giúp, oh! thật sảng khoái làm sao khi nhìn thấy vẻ mặt cầu xin của các ngươi" Thiếu nữ nhếch mép đứng trên mặt thành nhìn ngôi nhà ở giữa khu rừng…
Tác Giả: LinhNgọc0501Lưu ý: Không lấy ý tưởng, đăng tải truyện, chuyển ver truyện khi chưa xin phép và chưa có sự đồng ý từ tác giả là tớ★____________________________★Người anh em thân thiết có cậu con trai đang trong độ tuổi nổi loạn, lại thêm phần nuông chiều quá tay nên hư hỏng, liền vứt sang cho tôi uốn nắn lại.Cậu ta lúc thì chê quần áo thô ráp, cọ vào da thấy đau.Lúc thì than giường cứng quá, mãi không vào giấc được.Tôi rèn cậu ta từ một tên yếu ớt, tay chân mảnh khảnh, thành một chàng trai vai rộng eo thon, cơ bắp rắn rỏi.Kết quả cuối cùng lại bị cậu ta chê không chịu được "giày vò":"Chú... không ăn được hành nữa rồi à?"…
Boun Noppnut là sinh viên năm 2 đại học là một học sinh ưu tú, học giỏi, đẹp trai, anh luôn được các cô gái trong trường để ý vì Độ đẹp trai và giỏi thể thao của anhPrem Warut cũng là sinh viên năm nhất và mới vào trường, trong cậu đáng yêu và dễ thương cậu có tính cách rất lạnh lùng và khó gần_____________________________và một ngày nọ thì Boun gặp được Prem, và 2 người đụng trúng nhau, làm sách vở của Cậu rơi hết ra ngoài, anh giúp cậu luận lại,trong lúc đang lượm thì hai tay chạm nhau và bú mắt nhìn nhau rất sâu đậmmặt bên bắt đầu đỏ rực lên, sực nhớ nên hai người rút lại và luận tiếp, sau khi rửa xong thì anh hỏi cậu:B: Cho tôi xin lỗi nhaP: À không saobắt đầu thì anh hỏi thăm cậu cậuB: thế là cả hai trở về lớp_____________________________Vài ngày sau:trong một lần trong lớp của Ohm, Ohm Boun đi học nhóm cùng, Ohm và FlukeOhm: À, Boun, ra chơi xuống học bài chung với tao và Fluke ko?B: À, Okthế là ra chơi, Ohm, Và Boun và Fluke xuống đây học chung với nhauAnh liền gặp lại Cậu, bốn ánh mắt nhìn nhau khiến cho mọi người trong nhóm thế lạSammy: Prem có biết Boun hả?P: À bữa trước có gặpsau khi mọi người đến thì liền ngồi vào bàn lấy sách vở ra họctrong lúc đang học nhóm chị ánh mắt Anh luôn nhìn về phía cậu liên tục, cậu ngước nhìn lên thấy anh nhìn mình đắm đuối, cậu cảm thấy ngại và mặt đỏ ửng lênFluke Nguyên qua định hỏi mượn bút cậu thì thấy hai người đang nhìn nhau rất đắm đuối, Fluke hỏi:Fluke: PremPrem: HảFluke: Mượn bút á! mà sao mày và Boun nhìn nhau cười dữ vậy anh liền ngước mặt xuống vỡ rồi nhếch mép…
Victor rất ngại giao tiếp, nên nói năng có phần không tốt, bù lại khi nhắn tin lại thuần thục, còn trả lời rất nhanh nữa. Vì thời cấp 2 để lại nỗi ám ảnh về giao tiếp, cậu không muốn kết giao, tất cả những tâm tư, những câu chuyện đều được viết dưới một cuốn nhật ký. Ấy thế mà không ngờ cấp 3 thật khác, Không phải trường nam sinh nhưng bọn họ đều tự mình bẻ cong, nữ sinh không kiếm bạn đời lại vui vẻ chụp đôi nam nam ôm nhau thắm thiết."Nói dối! Tôi là nữ có bạn trai rồi!"Eda nói, còn ôm bạn trai là Emil như khẳng định thêm. Victor gật đầu không cãi, phụ nữ nào có sai."Nói dối thật chứ chẳng đùa, tôi vẫn thẳng như cây thước đây"Naib tự tin nói, Victor thở dài, ngoài kia có bán cây thước kẻ dẻo, hôm nào rảnh liền mua tặng cho."Tôi nam nữ đều được, chỉ cần đối phương có tiền"Norton liếm mép, Victor đắc ý đoán ngay ông thầy dạy sinh."Chậc, đúng là hám tiền" Patrica nói, Victor lườm chị ta, rõ ràng chị vì không biết kinh doanh nên đang có ý đồ với Fiona sao?---Thể loại: hiện đại, comedy, School life,...Cp: NaibEli, LuchiNor, PatriFio, CarlJos, AntAnd, Lued, v...vTruyện viết nhằm giải trí là chính, Victor không nằm trong cp vì tác giả iu Victor :3Truyện được viết tại Wattpad nên hãy đọc tại watt để thả sao thể hiện tình iu dành cho tác giả nhen '∇')))…
Draco Mafoy- kẻ mang dòng máu quý tộc của giới phù thủy chưa bao giờ thấy có con bé nào dám khen thẳng mặt mình." Mafoy, biết gì không? Cậu đẹp trai đến nỗi mỗi lần gặp cậu, thứ hiện hờ trong đầu tôi chỉ có nụ cười nhếch mép bảnh bao của cậu thôi. Nè, bớt đẹp lại được không, định ám ảnh tôi đến hết đời hay gì"" Được quý cô đây khen thì vinh hạnh cho cô quá, thế tôi hỏi cô, rõ ràng là thích tôi thế mà tại sao lại ve vãn bên cạnh thằng Potter làm gì vậy?" " Thôi nào quý ngài ghen tuông, cậu nên biết phân biệt giữa ve vãn và tình bạn thật sự đi. Vả lại cậu có đẹp trai thế nào thì gu tôi là Harry nhé"…
Hán Việt: Tiên hiệp văn nữ phối giác tỉnh hậuTác giả: Tam Nhật Thành TinhTình trạng bản gốc: Hoàn thànhEditor: Manh ManhTình trạng edit: Đang lếchNguồn: wikidichThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Tiên hiệp, Tu chân, Ngọt sủng, Xuyên thư, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Thị giác nữ chủVăn án:Lãnh Mộ Thi ngoài ý muốn thức tỉnh, biết được chính mình là một nữ phụ ác độc trong một quyển truyện tiên hiệp. Các pháp tắc trong quyển sách nói với nàng rằng sau khi hoàn thành câu chuyện trong quyển sách, nàng có thể tự do lựa chọn cuộc sống của mình.Lãnh Mộ Thi bắt đầu làm việc tận tâm với tư cách là một nữ phụ ác độc, hãm hại nữ chính theo phương pháp cực kỳ ngu xuẩn trong cốt truyện và ngày càng trở nên điên cuồng hơn để có được tình yêu của nam chính.Lãnh Mộ Thi đứng ở mép vách núi hoang điên cuồng hét lên: Tiêu ca ca, nếu ngươi không đáp ứng ta, ta sẽ từ đây nhảy xuống!Lãnh Mộ Thi khuôn mặt nhăn nhó đứng ở mép vách núi hoang trong bí cảnh: Tiêu ca ca, nếu ngươi còn đi gặp nàng, ta sẽ từ đây nhảy xuống!Bên bờ vực thẳm của Ma giới, Lãnh Mộ Thi nước mắt nước mũi giàn giụa: Tiêu ca ca, nếu ngươi thành hôn với nàng, ta sẽ từ đây nhảy xuống!Lãnh Mộ Thi tuyệt vọng rơi lệ bên rìa U Minh luyện ngục: Tại sao ngươi không yêu ta, tại sao lại không yêu ta, ngươi không yêu ta thì ta còn sống để làm gì! Ta sẽ từ đây nhảy xuống!Tiêu Miễn: ... Xuống đi, ta yêu ngươi.Lãnh Mộ Thi: Hả?#kịch bản nữ phụ độc ác diễn quá nhập tâm, lỡ bị nam chính yêu thì phải làm sao bây gi…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…
Diệp Nguyệt vì muốn tìm ra nguyên nhân cái chết của mình và cô cũng muốn đầu thai để sống cuộc sống sung túc. Nên đã nhận lời của Quách Tùng bậc thầy giải phong ấn và bắt ma chuyên nghiệp, xuyên không về thời cổ đại thay đổi số phận cho vương gia đen đủi. Nàng cải trang thành nam nhi từng bước từng bước giúp vương gia thay đổi số phận. Và rồi cuối cùng khi hắn thật sự hạnh phúc thì nàng lại trở về hiện tại. Liệu chuyện tình của nàng và vương gia có thể nào..." Nguyệt Thất! Ngươi lại vì năm lượng bạc mà bán ta cho nữ nhân kia! Ta thật là tin lầm ngươi rồi!"" Nguyệt Thất! Sao mặt mũi ngươi lại đỏ bừng thế kia? Lẽ nào ngươi trúng xuân dược. Không được! Ta phải đưa ngươi đến thanh lâu giải độc!"" Vương gia tiểu nhân muốn ăn thịt vương gia cơ? Cho tiểu nhân cắn người một miếng!"Nói dứt lời nàng cởi bỏ xiêm y và tiến về phía hắn. Hắn kinh ngạc rồi cười nhếch mép:" Nguyệt Thất thì ra ngươi là nữ nhân!"…
Đột nhiên, Sunoo ngả đầu qua vai Jungwon, chỉ vào một dòng chữ mờ nhạt trong cuốn sách. Hơi ấm và mùi hương sữa tắm ngọt ngào thoang thoảng từ mái tóc mềm mại của cậu bạn lập tức xộc thẳng vào khứu giác Jungwon."Này Lớp trưởng," Sunoo thủ thỉ, giọng nói pha chút làm nũng, "Đoạn này nói gì ấy nhỉ? Tớ buồn ngủ quá không đọc nổi, cậu đọc hộ tớ đi."Jungwon cứng đờ người. Cậu cảm nhận được nhịp tim mình đang đập mạnh một cách hỗn loạn, như thể đang cố gắng nhảy ra khỏi lồng ngực. Tai cậu nóng bừng lên, một phản ứng mà Sunoo lúc nào cũng thích thú chỉ trỏ."K-Không có gì đặc biệt..." Jungwon lắp bắp, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. Cậu dịch người ra xa một chút, nhưng Sunoo lập tức nghiêng đầu theo, khoảng cách không hề thay đổi.Sunoo ngẩng đầu dậy, đôi mắt hồ ly tinh nghịch chớp chớp, vẻ mặt vô cùng ngây thơ. Cậu đặt hai tay lên mép bàn, chống cằm nhìn chằm chằm vào Jungwon."Thật hả?" Sunoo cười khúc khích. "Sao tớ thấy mặt cậu còn đỏ hơn cả bìa sách Lịch sử thế kia?"Jungwon lập tức lấy tay che mặt, lẩm bẩm: "Tớ... tớ bị nóng thôi."…
Cô là Đào Ngọc Ân - một cô gái mạnh mẽ và nam tính. Vì cô hay đi ngang trường cũ mà cô đã học nên có rất nhiều nữ (nam) sinh biết đến (như một tiền bối) và yêu mến cô nhưng họ không biết rằng cô là một con NEET ngầm (No education, no employment or training. Không đi học, không việc làm, không đào tạo) thường thức khuya và cày game cho đến sáng mới chịu đi ngủ.Đến một ngày, một cô bé bí ẩn đã nhét vào túi của cô một bộ game, với niềm hi vọng sẽ có cảnh đánh đấm, hành động, cô nhanh chóng chơi nó nhưng cuối cùng chỉ là một trò chơi thiếu nữ, dành cho mấy bánh bèo thích đu trai: nữ chính ngây thơ, xinh đẹp, nết na và dễ thương khiến cho bao nhiêu chàng trai say đắm mà rơi vào lưới tình của cô ấy, nếu như dễ dàng như thế thì không thành game nên tất nhiên phải có sự xuất hiện của nữ phụ! Nhưng tiếc thay, đây lại là một bộ game dành cho thiếu nữ với trái tym mong manh, dễ vỡ nên khó mà là Sad Ending (kết thúc buồn, đau khổ) được, suy ra nữ phụ cũng bị đày ra đảo chơi với khỉ, sau đó lại là cảnh hôn hít của nữ chính và dàn harem của cổ. Một con NEET thích hành động như cô mà lại thấy game này có chút thú vị. Liền quăng cái đĩa vào những game mà cô yêu thích. Mắt sưng lên vì thức khuya, mệt mỏi, cô liền đi ngủ với hi vọng sẽ sớm được chơi lại game đó....nhưng khi cô tỉnh dậy thì cô đã không còn là Đào Ngọc Ân nữa, nói đúng hơn là cô đã xuyên vào chính bộ game đó.... Cô liền lấy lại bình tĩnh mà nhếch mép một cái, tưởng tượng ra dàn mỹ nam xinh đẹp (Ngọc Ân là bisexual), cô liền hạnh phúc, cho đến khi cô nhận ra người c…
Gojo-sensei khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng đặt xuống nụ hôn lên vầng trán cậu.Cậu mở mắt ra. Ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Gojo. Tim đập rộn lên trong lồng ngực. Hai người bọn họ không nói gì cả buổi, dẫu rằng Yuuji cảm thấy có chút ngượng ngùng, nhưng tình huống này không hẳn là khó chịu. Nếu thật sự người đó là Sensei. Yuuji chớp mắt, khẽ nhướng người lên một chút. Tay cậu vươn lên, chủ động chạm vào bàn tay to lớn giữ trên mép tấm màn. Rồi im lặng mà cảm nhận. Những ngón tay thô ráp lướt đi, khẽ khàng và có chút ngập ngừng không chắc chắn. Gojo không nói gì, thậm chí cũng không rút tay về trước hành động bất ngờ, thậm chí có phần kì lạ của Yuuji. Thầy chỉ nghiêng đầu, môi khẽ nhếch lên trước khi đột ngột lật tay mình lại. Yuuji có chút bất ngờ, suýt chút nữa đã rút tay về trong vô thức. Nhưng Gojo đã nhanh chóng bắt lấy bàn tay cậu, rồi ấp gọn nó trong lòng bàn tay to lớn của mình. Cả người nghiêng đến gần hơn. Không chút chần chừ lúc chạm nhẹ môi mình lên trán Yuuji.Nguồn ảnh: 五悠ろぐ5| Pixiv ID: 93519713 | Member: 梨本…
Tác giả: Bắc Nam Xuyên qua (thân xuyên), he, 1v1 1945 năm xuân, Thẩm Nhược Trăn bí mật đưa ra cuối cùng một nhóm kháng tệ, đóng ngân hàng Phục Hoa, lại đang tiến hành an toàn dời đi khi gặp phải tai nạn trên biển. Ở hoàn toàn mất đi ý thức phía trước, hắn cho rằng chính mình chắc chắn phải chết. ... Sau đó hắn nghe thấy có người ở bên người nói chuyện, có vẻ như niệm một đôi câu đối phúng điếng. Thẩm Nhược Trăn mở mắt ra nằm ở 21 thế kỷ cao cấp phòng bệnh, mép giường đứng thẳng một cái anh tuấn nhưng lạnh nhạt nam nhân xa lạ. Thẩm Nhược Trăn: "Ngươi là ai?" Hạng Minh Chương: "Không nhớ rõ ta ?" Thẩm Nhược Trăn: "Ta không quen biết ngươi." Hạng Minh Chương: "Sở Thức Sâm, làm ra lớn như vậy sự cố, trang mất trí nhớ nhưng vô dụng." Gặp mặt liền cho người ta niệm điếu văn / "lai giả bất thiện" / sói đuôi to / tổng giám đốc công Đi vào thời đại mới / kỳ phùng địch thủ / mỹ mạo dân quốc đại thiếu gia / xuyên qua chịu Bìa ngoài cảm tạ trên thế giới nhất điềm đạm cô gái! Nội dung nhãn mác: Nhân duyên tình cờ gặp gỡ xuyên qua thời không Từ khoá tìm kiếm: Nhân vật chính: Hạng Minh Chương, Sở Thức Sâm (Thẩm Nhược Trăn) ┃ vai phụ: Vài cái ┃ cái khác: Một câu nói giới thiệu tóm tắt: Sở thư ký, tới một chút. (không rảnh) Lập ý: Đi vào thời đại mới…
Người con trai mái tóc hoa anh đào, cười toả năng nói: "Em biết sự giống nhau của em và đồ ăn là gì không? Em chính là đồ ăn tối của anh đấy."Người con trai mái tóc đen tuyền xung quanh là khí hắc ám nói: "Nếu thế giới này không có em thì anh sẽ hủy diệt cả thế giới này."Người con trai mái tóc vàng óng ánh, xung quanh là các tia sét nhếch mép: "Em muốn trốn? Cứ trốn khỏi mãi nhưng không thoát được tình yêu anh dành cho em đâu."Người con trai có sẹo ở một mắt nói: "Chất độc là dùng để giết người, còn em dùng để làm chất kích thích."Cô chỉ biết bất lực hét lớn "Các anh là đồ biến thái...."…
「 the 4th 𝑓𝑜𝑟𝑚𝑢𝑙𝑎 𝑜𝑓 𝑙𝑜𝑣𝑒 story 」fic dịch đã được sự cho phép của tác giả. tác giả: yukriatruy cập tại link: https://archiveofourown.org/works/59077567ảnh bìa: keaisile và wol0v3_người dịch: khói""Vậy, liệu em có tin ma cà rồng thật sự tồn tại không Vĩnh Khang?" Trịnh Vĩnh Khang cười khúc khích, ngã người vào lòng Trương Chiêu. Duelist đưa mắt nhìn khắp người anh, nhếch mép trêu chọc. "Anh hãy làm cho em tin đi, Trương Chiêu."…
Du Ánh Nguyệt năm lên 8 có trí thông minh hơn các đứa trẻ khác. Thay vì chơi nhảy dây và học múa, cô lại chọn chơi súng và học các thứ tiếng khác nhau.Donato Dalla Morte là một chàng trai người Ý, cực kì thông minh và nhanh nhạy. Lúc mới 13 tuổi thôi mà cậu đã khua môi múa mép hết cả dòng họ chỉ để xin tiền đi chơi.*Lưu ý: - Truyện này mình tự nghĩ ra và viết, không liên quan đến cá nhân, tổ chức hay một luật lệ nào.- Trong truyện đều là hư cấu, viễn tưởng, nghĩ ra nên không phải là thật. Nói chung là đây sẽ là thế giới của mình.*CẢNH BÁO: Truyện sẽ có chút thể loại BL.…
Đông Phương Ngữ Vi nghĩ bản thân sẽ không bao giờ lâm vào tình cảnh oái oăm như hiện tại.Chỉ vì trong người có men say, cô đã không kiềm chế được mà lên giường với bạn thân của bố mình.Mặt Trời ngày hôm đó vừa ló dạng, Ngữ Vi nhanh chóng nhặt bộ váy dưới đất mặc vào định bỏ chạy, nào ngờ lại bị hắn phát hiện. Mọi chuyện bắt đầu từ bây giờ.Mật Ngọt trong Gió Đông là câu chuyện xoay quanh cuộc sống của thiên kim tiểu thư Đông Phương Ngữ Vi và ông trùm Hoắc Kình Triệt. Từ hai người gần như là chó với mèo, chú chọc cháu chửi, bây giờ lại bị một sợi dây cột chặt lại với nhau. Hoắc Kình Triệt không phải người tốt, hắn hung tàn, độc ác. Trước kia chẳng sợ ai, nhưng mà bây giờ hắn lại sợ Đông Phương Ngữ Vi, bởi vì mồm mép con bé này vốn thâm độc. Khi trước hết trù hắn quan hệ với nhiều người phụ nữ sẽ bị lây bệnh HIV, sau lại trù hắn hút thuốc nhiều sẽ bị ung thư phổi. Ban đầu đối với cô và hắn, chỉ là tình cảm "gia đình, tình thân". Nhưng sau sự cố lần đó, mọi thứ liền đi quá xa, một loại tình cảm khác dần bắt đầu sinh sôi nảy nở. Liệu tình cảm này có được bố của Đông Phương Ngữ Vi chấp thuận? Hay cả hai phải trải qua bao sóng gió mới đến được với nhau?"Em bớt độc mồm độc miệng lại được không? Tôi có bị HIV cũng phải kéo em chết cùng."…
Văn án:Cố Yếm tại hai mươi hai tuổi một năm này, không có đợi đến cú mèo ngậm phong thư thông báo hắn đi Hogwarts trường học phép thuật đưa tin, lại gặp phải một cái ngậm thuốc lá kỳ quái nữ nhân thông báo hắn linh ấn đã thức tỉnh, vĩ đại tổ chức mong đợi hắn gia nhập? ? ?Cố Yếm: "... Nha, vậy các ngươi thuộc về sự nghiệp biên sao?""... Không."Đêm trăng tròn mất tích bí ẩn thiếu nữ, dưới cây cổ thụ mọc ra quỷ dị tượng đá, giếng hoang mép vách tường ba cái vết trảo......Cố Yếm: "Tồn ca, ngươi có phải là yêu thích ngoan liền cự không dứt được tao ?""Là a." Thẩm Tồn nói nhỏ, "Cho nên ta yêu thích ngươi, liền ngoan liền tao."-- đương phủ đầy bụi bí mật bị mổ bụng phá bụng, dù cho cùng thế giới này phản chiến đối mặt, ta cũng sẽ hầu ở bên cạnh ngươi, đến chết không rời."Bốc cháy sảng khoái hướng, đơn nguyên kịch thêm đầu mối chính nội dung vở kịch, he "Nội dung nhãn mác: Cường cường linh dị thần quái tình hữu độc chung…
"Tới tận bao giờ tao mới có thể đứng trước mặt mày. Được mày coi là một người con trai có thể bảo vệ cho mày. Chưa bao giờ tao cảm thấy chán ghét cái từ " bạn thân" tới như vậy"_ Anh đẩy cô vào tường"Mày nói gì vậy hả? Bạn thân cũng chỉ mãi là bạn thân. Không có sự thay đổi."_Cô lúng túngAnh nhếch mép cười. Rồi bước đi như chưa từng quen biết.Đâu có ai nói... bạn thân không được là người yêu,là vợ chồng, là bạn đời...... nhưng không thể phủ nhận rằng đã là bạn thân thì mãi là bạn thân vì không ai muốn vứt bỏ cái thứ tình cảm đó. Mặn nồng hơn tình yêu và bền vững như tình bạn.…
Tên truyện không liên quan đến truyện muốn lấy đi đâu thì lấy không quan tâm , viết vì hứng thú________Tôi tên Y/n , một con bánh bèo vô dụng . Xin ra đã ngậm thìa vàng , được chăm sóc như tiểu thư không sợ trời không sợ đấtThế mà bố tôi - Nguyễn Bảo Hoàng lại làm ăn thua lỗ nên bán nhà chuyển đi nơi khác sống .Trong lúc lái xe về nơi khác sống , tôi ngồi trên xe với bà và mẹ tôi Bỗng từ đâu một chiếc xe tải tông đến chỗ của 3 người bọn tôi thế là tôi chết , ba mẹ vì phát hiện ra trước nên sống được còn tôi vì ngồi đằng sau mà lại mép bên trái nên không ai thấy cả vì nằn xuống chỗ để chân mà thấy méo nào đượcTừ đó cuộc đời tôi trở thành một con ma làng thang với những vở diễn đạt giải Oscar thế giới…
Đan xen giữa tiếng sấm gầm gừ, cơn mưa dường như không có hồi kết, Henzo chĩa thẳng mũi kiếm vào chính giữa họng Altrid, Altrid lùi về phía sau, Henzo lại tiến lên trước. Có lẽ vì run sợ, Altrid, vị hoàng đế anh minh, đã như một con rùa rụt đầu, vấp ngã một cách xoàng xĩnh dưới mũi kiếm của một tên phản đồ, cất giọng run sợ:- Ngươi chắc chắn sẽ phải trả giá! Ngươi đã giết bao nhiêu mạng người không ghê tay! Ngươi sẽ phải trả giá!Người cầm kiếm dường như không bị lay động, bất giác hắn nhếch mép.- Em trai ta, có lẽ em đã sống trong hòa bình quá lâu nên đã quên mất chiến tranh thực sự tồn tại rồi sao? Cũng được thôi, ta sẽ nhắc lại, bao nhiêu lần cũng được, để cho em khắc sâu trong lòng.…