Nắng sớm [allRHYDER]
All RHYDER - tất cả rực rỡ này dành cho em.Tớ là Jo.…
All RHYDER - tất cả rực rỡ này dành cho em.Tớ là Jo.…
Văn án.-" Bác sĩ Kim, có ai nói với cậu là cậu quá đáng yêu chưa?-" Có nha!!!"-" ..."-" Thế có ai nói với cậu là cậu quá bướng bỉnh chưa?".-" Có nha".-" Ai?".-" Là anh đó, là chính anh đó".-"Tôi chưa từng thấy vị bác sĩ nào như cậu hết".-" Hứ, tôi sao chứ? Mặc kệ tôi, không thèm nói chuyện với anh nữa"...........-" Bác sĩ Kim, làm người yêu tôi đi!!!".-" Nếu tôi không đồng ý".-" Đây là bắt buộc".-" Không thích".-" Nhưng tôi bắt em thích".Bởi vì từ lúc gặp được em, trái tim tôi đã loạn nhịp mất rồi...🔅Vì quá yêu mến 2 bạn nhỏ nhưng đa số chuyện mình đọc được là SE nên quyết định chuyển ver một bộ chuyện ngọt ngào.🔅🔶Tác giả: @_Wweazz_ww🔶❌ĐÂY LÀ BẢN CHUYỂN VER VÀ ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.❌❗Bản chuyển chỉ được viết trên Wattpad vui lòng không bê đi.❗🏅#1 doyoung#1 damdo#1 bangyedam#2 dodam#5 treasure…
vừa textfic vừa văn xuôi.Không có thật . Đây chỉ là trí tưởng tượng của tác giả . CẢM ƠN .Kamsamita 💓…
Choi Hyeonjoon và Choi Choran là ae song sinh bị thất lạc và Jihoon đã nhầm lẫn cả hai .…
Chỉ có những short của tam thái tử mà t/g đã ngâm nước đến lên rêu để giải thoát cho dung lượng đth, có ngược có ngọt có h và h+ (人 •͈ᴗ•͈)❤…
Một chàng trai ghét cay ghét đắng người đã từng bạo lực học đường mình,nhưng định mệnh lại buộc cậu phải yêu kẻ từng làm tổn thương mình.Từ thù hận đến tình yêu, họ sẽ đi đến đâu?…
"Em nhớ hương hoa sữa rải rác mỗi độ thu về trên từng tuyến phố của Hà Nội. Em nhớ ánh nắng dịu nhẹ, vàng tươi như mật sóng sánh khắp nơi. Em nhớ cái nắm tay ngọt ngào của đôi ta dưới bầu trời xanh thẳm. Em nhớ cả người con trai với đôi mắt biết cười và nụ cười ấm áp đã cùng em đi qua bao mùa Hà Nội vào thu..."…
Tác giả:Hydro oxy chế tạo…
đây là tác phẩm đầu của tui nên sẽ có nhiều sai sót vì tớ là 1 đứa ngu văn 🥲🥲🥲🥲. Lí do để mik xây dựng lên cái này là do tui vã allatsu lắm + mùa hè ở nhà ko bt lm gì hết -_-. Lưu ý: nhân vật có thể bị OOC, cốt truyện lệch lạc + xàm mong các bạn ủng hộ tớ 🐸🐸🐸 R-18…
*Note 1 : ảnh là tớ des, quotes là tớ làm ❤. Cho nên lấy thì phải hỏi ý kiến tớ nhé ❤ lấy rồi nhớ ghi cre =)) ❤*Note 2 : mấy bạn chuyên design cho tớ xin ít exp học hỏi với ạ ❤❣…
- Đứng lại !- Chỉ cần cậu lùi 1 bước thì tình bạn chúng ta chấm hết !- Được thôi..........----------------Có ai tò mò không nhỉ ? HeheVăn án : Quỳnh My - Hạo Thiên. Cái tên luôn gắn liền nhau từ bé tới lớn.Cả 2 tụi nó cùng lớn lên bên nhau, cùng trải qua bao kí ức tươi đẹp của tuổi học sinh. Cậu thì ngổ ngáo, quậy phá, chỉ cần cậu thích thì không gì là không thể. Nó thì đáng yêu, ngây ngô. Với đôi mắt đen to lay láy. Dù là bạn với nhau nhưng cậu lúc nào cũng chèn ép, bắt nạt nó, nhưng nó được cái rất khôn và tinh ranh =))). Rồi khi lớn 1 chút lên cấp 3, tính cách của cậu và nó thay đổi. Cuộc sống cả 2 lại bắt đầu thay đổi theo 1 chiều hướng khác. Cho đến 1 ngày đùng 1 phát cậu trở thành cậu chủ của nó, rồi bao câu chuyện dở khóc dở cười diễn ra dưới 1 mái nhà "bình yên"..P/s : Hãy theo dõi và đón xem nhé ? ^^ Vì là truyện thứ 2 nên mình sẽ tâm đắc hơn rất nhiều <3--------------------Lưu ý nhỏ : Vui lòng không edit, copy dưới mọi hình thức ! Tôn trọng chất xám của mình nhé các cậu ^^…
Tôi đã từng tự hỏi vô số lần rằng:" tại sao người ta có thể cho đi cả tuổi xuân, dành những gì tươi đẹp nhất của tuổi trẻ cho một người, dẫu rằng chính họ còn chẳng chắc chắn thứ mình nhận lại là tình tình yêu hay là những luyến tiếc, đớn đau chẳng thể lành" cho tới khi tôi gặp và yêu anh.***Minh châu của năm 17 tuổi và cả hiện tại đều chưa từng hối hận khi lựa chọn bên Phạm Hoàng Minh Tiến bởi cô tin rằng dù có gặp phải chuyện gì đi chăng nữa, chỉ cần có anh thì cả đời này cô đều sẽ hạnh phúc.Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của em. Năm tháng ấy thật đẹp khi có anh. - trích - ***- Ê khai thật đi mày thích con bé hàng xóm kế bên nhà mày rồi đúng không!-Q**uần qu**è-thật không, thế giúp tao tán nó đi?-đe**ó, mày thử động vào xem!***- Mày ăn gì mà ng**u thế hả Châu lợn-Mày đếm xem anh giảng câu này lần thứ bao nhiêu rồi?- Hì hì- Thôi dẹp đi nao về làm vợ anh nuôi, chứ học mày cũng có hiểu đe**ó đâu!- Hả????-Anh lo cho gen con mình sau này quá châu ạ!-"...…
"Là em cáu gắt là em ghét nhìn cô và hắn thân mật là em khó chịu khi cô và hắn quay lại mặc dù em chẳng là gì nhưng em lại can thiệp vào chuyện của cô là vì em không thích sự hiện diện của hắn là em ghét hắn nhưng nếu không phải vì em thích cô là em đã không làm vậy em ghét hắn, em ghét cô"**LƯU Ý**-Trong fic có chỗ sai sót ở couple Irene và Somi thật ra là mình không biết họ ship với ai nên có gì không đúng xin bỏ qua ạ-Chỉ là diễn biến xảy ra trong truyện không có thật không cổ xúy cho bất kì hành động nào-Tác giả : PG-ThyDung…
3 năm đơn phương nhận lại được gì ?…
Han Sara - Năng động, cá tính, luôn có ước mơ bay xa. Nhưng duyên phận lại sắp đặt cho cô nàng lấy chồng năm 18 tuổi. Không để ước mơ bị vùi dập như thế, vào đêm tân hôn, cô bỏ đi khỏi nhà chồng.Cody - Trầm tỉnh, cô đơn và dịu dàng. Là người chồng mơ ước của nhiều cô gái. Đến năm 25 tuổi, anh bị ép lấy một người con gái xa lạ. Nhưng tiếng sét ái tình đánh trúng, thức tỉnh tâm hồn khó tánh đó. Khiến anh một lòng một dạ vơid người con gái mang tên Han Sara.---------------------Truyện viết riêng cho Sara và Cody. Nên sẽ ít có phân đoạn của các anh còn lại. Nên mong mọi người thông cảm!…
Bài dự thi of Hy Du :>…
Tác giả: Hoa Tử ĐằngThể loại: Tình cảm namxnam, lãng mạn, cuộc sống đời thường, ấm áp, nhẹ nhàngGiới thiệu:Đây là câu chuyện giữa một người dịu dàng nhiệt tình và một người lạnh nhạt thờ ơ. Dương là thầy giáo dạy tiếng Anh cho em gái bạn của Luân. Ấn tượng đầu tiên của Dương về Luân là tuy bộ dạng bên ngoài của anh kết hợp với mái tóc húi cua có chút dữ dằn, nhưng khuôn mặt góc cạnh khi cười lên lại mang tới một cảm giác rất từ tốn điềm đạm. Chính là mẫu đàn ông tràn đầy hơi thở nam tính, kèm theo một chút bụi bặm và từng trải. Cậu cảm thấy một anh chàng có ngoại hình như Luân sẽ cực kỳ ngầu và luôn khiến cho người ta e dè dù chỉ với một cái lừ mắt.Ngoại trừ việc anh lại rất thích cười. Anh từng bước tiến đến gần cậu nhưng cậu lại luôn thờ ơ tiếp nhận như một điều hiển nhiên chẳng chút để ý.Cho đến một ngày, hai người tình cờ cùng tham gia trong một bữa tiệc. Vị trí Dương đứng là lối đi giữa hai dãy bàn bày đầy đồ ăn, xung quanh cũng tương đối đông người. Thời điểm Luân đi ngang qua cậu, không tránh khỏi phải đụng vào vai Dương."Xin lỗi." Luân mỉm cười nhẹ nhàng nói, vẫn là giọng điệu dịu dàng ôn hòa như trước nhưng lại mang tới một cảm giác xa cách vô cùng. Hai người đã từng có những khoảnh khắc thân mật nhất nhưng giờ đây chỉ là một cái đụng vai thôi cũng trở nên khách sáo như hai người xa lạ.Vậy nên Dương hối hận rồi.…
tình cảm, lãng mạn, nhẹ nhàng…