Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đã bao giờ bạn ngẫm về những ký ức lúc còn nhỏ, muốn có được cổ máy thời gian quay về miền ký ức xinh đẹp ấy. Hi vọng những câu chuyện sau đây sẽ phần nào đem đến cho bạn cái nhìn về mới mẻ về một vùng quê tại miền tây sông nước, và hi vọng chúng sẽ chạm đến cảm xúc của chính bạn, đưa bạn về những miền ký ức của chính bản thân mình.…
Bắt nguồn từ tám năm trước, trong một chuyến về thăm quê của mình, Thuận đã bắt gặp một chiếc bảng đen được để ở trên cái ghế gần dòng sông.Tò mò và lạ lẫm, Thuận đã mang chiếc bảng ấy về nhà dì Thu, người dì đang cho cậu ở nhờ. Suốt buổi tối hôm ấy, Thuận lấy phấn vẽ vời lên bảng và ra vẻ khoái chí lắm. Rồi cho đến khi cậu bắt gặp được dòng chữ : " Gửi tặng Điền Như, sinh nhật bảy tuổi vui vẻ!" cậu đã...Sau khi nghĩ kĩ, Thuận đã mang trả chiếc bảng lại chỗ cũ và ghi thêm lên bảng:" Của cậu để quên nè, lần sau giữ cẩn thận nhé!" và rời đi.Sáng hôm sau khi quay trở lại chơi, một điều bất ngờ đã xảy ra. Chiếc bảng đen vẫn còn đó nhưng khác ở chỗ có thêm một dòng chữ được viết bằng phấn rất nhẹ nhàng ngay ngắn và đẹp mượt mà : " Cảm ơn nhen!" Sau đó một chuỗi các ngày dài tiếp theo Thuận và cô bé tên Điền Như kia vẫn trao đổi với nhau qua chiếc bảng ấy. Những năm tháng thơ ấu ấy của Thuận thật đẹp biết bao nếu như mùa hè năm ấy không chóng kết thúc như vậy. Cậu phải rời xa quê, quay lại thành phố để chuẩn bị cho năm học mới. Trước khi rời đi, cậu vẫn không thể gặp mặt người bạn quen qua chiếc bảng đen một lần. Cậu lấy làm tiếc lắm. Nhưng điều gì đến cũng phải đến...Cậu rời đi mà không kịp nhắn lại lời tạm biệt...Tám năm sau, hoá ra người mà cậu luôn tìm kiếm lại là...…
Tên truyện: Mập Mờ Vu VơTác giả: Hà Cầm Văn Lời mở đầu: Chào bạn. Hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe những chuyện mười bảy năm qua mà tôi đã trải qua. Nếu bạn muốn hãy ở lại và lắng nghe chuyện tôi kể. Những chuyện ấy cũng chẳng hay ho gì. Tôi chỉ muốn tìm ai đó lắng nghe nỗi lòng của tôi để tôi được nhẹ nhõm hơn chút. Lưu ý: Mập mờ vu vơ là một tập truyện viết về những điều tớ đã trải qua. Những chuyện ấy hoàn toàn có thật. Tập truyện bao gồm nhiều truyện ngắn và một vài truyện dài. Chúc bạn có một trải nghiệm tốt nhất khi đọc. Đừng quên cho tớ một lượt bình chọn nếu thấy hay nhé. Cảm ơn rất nhiều.…
Một cô gái cô độc trong thế giới nội tâm của chính mình , cô thường viết những dòng trạng thái tiêu cực lên wattpad như một thói quen để giải tỏa tâm trạng. Một ngày , có một cuộc gọi lạ đã phá tan đi cái ảm đạm trong cô , gieo cho cô nhưng hy vọng , chút ảo ảnh nhất thời rồi sau đó....p/s : kết thúc vẫn chưa được quyết định vì mình chỉ mới bắt tay vào viết 2 chapters đầu. Mong có được sự ủng hộ của mọi người để mình có động lực hoàn thành nó❤️❤️💪🏻…
Author: Mikazuki YuiGenres: Học đường, hài hước, đời thường.Rating: 12+Status: CompletedSummary:Tôi chính xác là một đứa con gái, vâng, thế nhưng rất nhiều người nhầm tôi là boy. Vì sao ư? Đơn giản vì nhìn bề ngoài của tôi rất giống một thằng con trai, tóc ngắn và ăn mặc giống dân "bụi đời", hơn nữa tính cách lại mạnh mẽ, không bao giờ biết đến 4 từ "yểu.điệu.thục.nữ"!Với thành tích không phải là cao ngất ngưởng nhưng cũng đủ để đỗ vào trường cấp 3 hạng nhì của thành phố, tôi đã trở thành thành viên nữ duy nhất của lớp chọn 10A2 (31 boy ấy nha).Cũng chính vì là member có khuôn mặt "ái nam ái nữ" nên tôi bị lọt ngay "mắt xanh" của mấy tên nam sinh thích ra vẻ đại ca.Và rồi...Sự việc đến được tai hội trưởng hội Học sinh, thế là tôi chính thức được "vời" lên diện kiến, mặt đối mặt với nhân vật nổi tiếng nhất trường An Hải này.Chính tôi cũng phải khâm phục số mình luôn may mắn, éo le thế nào tôi lại đường hoàng trở thành "thành viên thực tập" của Hội...Từ đó, nhiều tình huống dở khóc dở cười đã xảy đến với tôi. Tôi - một con bé 16 tuổi, lại phải tự mình gồng lưng chống lại "liên minh tam quái" (Hội trưởng + 2 trợ lí), và tất nhiên, đối thủ "khó xơi" nhất không phải ai khác mà chính là...HỘI TRƯỞNG ĐẠI CA!!!A/N: Fic chỉ được đăng tải đầy đủ trên diễn đàn Viptruyen và Wattpad, mọi web khác đều là repost không có sự cho phép của tác giả (a.k.a mình).…
Truyện thể loại tình cảm học đường hài hước chuyện nói về thời gian sinh viên của 6 người bạn ( đúng ko nhỉ ? ), nhân vật nam chính là một công tử chính hiệu đẹp trai học giỏi con nhà giàu sống cùng cô bạn đã đính hôn ( các ace đọc rồi sẽ rõ) , 1 cô em khoá dưới và 1 cô bạn gái :> , hai người còn lại là Huy và Thư , Thư thì công khai theo đuổi Huy say đắm , Huy thì thích Thư nhưng mỗi tội Huy là một tsudere chính cống - đấy là sơ lược các nhân vật thôi còn về nội dung :- những rắc rối trong các quan hệ của nhân vật làm nãy sinh các tình huống dở khóc dỡ cười , những cuộc thi kì lạ , các cuộc đàm phán hồi hộp không tưởng và sự xuất hiện của một thế lực có thể chi phối được rất nhiều người ,các nhân vật trong truyện sẽ phải soay sở ra sao ? tobe continue:)))ps/ em chỉ là học sinh thôi nên nếu sai xót xin mọi người góp ý ạ…
Truyện cho chính tác giả viết và post lên wattpad.com với mục đích phi thương mại, phi lợi nhuận.Muốn đem truyện ra khỏi trang cá nhân này vui lòng xin phép.Tác giả chịu hoàn toàn trách nhiệm nếu có bất cứ vấn đề nào liên quan đến bản quyền.Cám ơn đã đọc fic!!!Author: Jeong YuchalRating: K+Pairing: Minh Minh x Thảo Nguyên (nữ x nữ), Hữu Tiến x Thế Quang (nam x nam), Huỳnh Nhật x Thế Văn (nam x nam), Mika x Tố Tố (nam x nữ),... và một số couples khác.Category: romance, humorA/N: truyện là một nỗ lực của tác giả nhằm thoát khỏi cái dớp "viết truyện như con nít".…
Tôi bảo Mr.Q"May mà em thông minh, mỗi lần anh đi qua lớp em là em lại xin đi xin sĩ số rồi tiện thể theo gót anh đi cùng lên trên tầng với anh luôn, may mà em thông minh, đăng ký ăn bán trú ở trường để có thể bám theo anh về nhà anh dễ dàng hơn, may mà em thông minh, tham gia siêu nhiều hoạt động để anh còn chú ý và biết em là ai rồi em còn cố ý viết cả confession nói dối mình đang yêu nhau để giết chết tư tưởng loi nhoi của bọn con gái, hì hì" xong còn bổ sung một câu "may có sự thông minh của em mà giờ mình mới được ở bên nhau! "Tôi nói với giọng điệu đầy tự hào, chả hiểu sao hắn lại nhìn tôi bằng ánh mắt bất lực rằng cô có bị ngốc không vậy, Mr.Q khe thở dài rồi nói"Ừ em thì thông minh rồi, mất công anh cố tình đi đường vòng loằng ngoằng để đi qua lớp em cho em nhìn thấy, trưa thì ngồi đợi gần một tiếng rồi lại đi đường vòng để đi qua khu kí túc các em, căn giờ đợi em ăn xong mới cố ý xuất hiện trước mắt em, rồi cả việc thanh niên cao 1m86 đòi ngồi hàng ghế đầu để khi em biểu diễn trên sân khấu thì có thể để ý anh rõ hơn, còn về vụ confession thì anh cố ý duyệt bài để chiều theo như nguyện ý của em, đồng thời giết chết tư tưởng loi nhoi của mấy đứa con trai luôn." Nói xong hắn còn chẹp chẹp miệng "nếu không có anh, sao mà em thông minh được cơ chứ." Hắn nói những lời này mà sắc mặt không hề thay đổi, chỉ có tinh thần của tôi là thổn thức lên xuống theo từng nhịp điệu lời nói của hắn, mồ hôi tuôn ra như tắm suối. Cái này là tôi bị hắn lừa sao? Đúng hay không, mời theo dõi truyện để biết thêm chi ti…
Ban đầu, tớ thật sự ghét cậu.Ghét cách cậu im lặng mà vẫn nổi bật giữa đám đông. Ghét đôi mắt không buồn không vui, như chẳng bao giờ bận tâm đến điều gì trên đời này. Ghét cả những con điểm tròn trịa của cậu - bởi tớ phải đánh đổi bằng những đêm dài và nước mắt, còn cậu thì chỉ im lặng, dựa đầu vào bàn mà ngủ.Ghét... vì tớ đã cố gắng rất nhiều, nhưng vẫn luôn đứng sau lưng cậu.Tớ tưởng ghét cậu là đủ để quên cậu. Nhưng càng tránh, hình bóng cậu lại càng in đậm. Cậu bước qua đời tớ lặng lẽ, không cố ý, không ồn ào - nhưng từng chút một, từng khoảnh khắc nhỏ, cứ ở lại.Tớ không biết từ khi nào mình thôi để tâm đến bảng điểm, mà bắt đầu để ý ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa sổ. Không biết từ khi nào mình thôi ghét, mà bắt đầu... nhớ.Tớ từng nghĩ nếu có ghét một ai đó đủ sâu, thì sẽ chẳng thể nào rung động vì họ. Nhưng hóa ra, giữa ghét và yêu, chỉ cách nhau một khoảng rất mong manh - là một ánh nhìn dịu lại, là một lần lặng thinh giữa tiếng cười ồn ã của lớp học.Nếu có thể, tớ muốn hỏi cậu một điều - rằng giữa mùa thu năm ấy, liệu cậu có từng một lần ngoảnh lại, và nhìn thấy tớ đứng sau lưng?…
"Ô cửa sổ thủy tinh trong mắt em, lọc bình minh mù mịt". (Bắc Đảo - "Góc phố")Một ngày nào đó, gặp một người tỏa ra vầng sáng rực rỡ, nhìn vào ánh mắt đối phương, bạn sẽ tự khắc thấy được ô cửa sổ thủy tinh, thứ đang chắt lọc, vén gió, mở đường, để bạn có thể thấy được bình minh rực rỡ của chính mình."Yêu thầm cậu là khoảng thời gian đẹp nhất thanh xuân tôi, không nhất thiết phải đi tới một kết quả nào, chỉ cần được nhìn thấy cậu là đủ.""Lâu như vậy mà vẫn chờ sao?""Làm sao ép trái tim mình ngừng đập trước người mình thích được chứ? Dẫu có ra sao, tôi vẫn sẽ chờ, chờ một ngày cậu ngoảnh lại nhìn tôi, lúc ấy, chắc cậu sẽ biết tôi thích cậu tới nhường nào.""Chờ quá lâu thì phải làm sao?""Chẳng sao cả. Thích một ai đó không nhất thiết họ phải biết được. Bóng lưng của cậu vẫn sẽ luôn được tôi cất giữ cẩn thân trong ngăn kéo trái tim. Bởi lẽ tôi đâu thể điều khiển được con tim quên đi cậu?""Vậy nên,""?""Bây giờ, tôi yêu thầm lại em được chứ?Vào thời khắc ấy, đôi mắt hạnh của Dương khẽ lay động, nhìn Việt thẫn thờ, ngân ngấn nước. Cậu khẽ cười, vươn tay lau đi giọt nước mắt đọng lại trên khóe mắt cô, ghé vào tai Dương, khẽ thì thầm:"Ô cửa sổ thủy tinh trong mắt Thảo Dương, lọc bình minh mù mịt."…
Nhìn đi ngoảnh lại, cũng đã 12 năm trôi qua rồi.Thời gian trôi, mọi thứ theo tự nhiên mà chuyển khác, và dĩ nhiên chúng nó ai cũng đều thay đổi. Con nhỏ mắt kính dày năm đó cũng thực hiện được ước mơ của mình trở thành một nữ bác sĩ ngoại khoa tài giỏi, thằng quậy phá nhất lớp không ai không khỏi bất ngờ rằng nó lại là nhà văn nổi tiếng chuyên viết truyện trinh thám, thằng nhiều chuyện nhất lớp thì trở thành nam ca sĩ được mến mộ khắp đất nước,...và còn nhiều chuyện khiến tôi bất ngờ hơn nữa.Nhưng cũng không có bất cứ thế lực tự nhiên hay siêu nhiên nào có thể thay đổi một điều rằng:"Năm 18 tuổi của chúng tôi rất rực lửa!!"…
tác giả : Hạ Vũ thể loại : đoản văn. ngẩu hứng, tình yêu và những kỷ niệm tuổi thanh xuân Chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng sẽ có một thời thanh xuân để nhớ, dù có trưởng thành bao nhiêu, dù những bộn bề ngoài xã hội đã khiến ta bận rộn bao nhiêu thì khi ngồi lại, tận hưởng dư vị của cuộc sống, chỉ cần một tách cà phê và một bản nhạc nhẹ nhàng du dương cũng đủ khiến ta nhớ về những kỷ niệm xưa cũ, những ký ức đẹp mãi mãi đọng lại trong lòng mỗi người, tuổi thanh xuân thật đẹp tôi ước gì thời gian mãi dừng lại ở năm tháng ấy. Thanh xuân như cơn mưa rào, cơn mưa ghé qua cuộc đời ta gột rửa những nổi buồn nơi đáy lòng và cuốn trôi đi những năm tháng tươi đẹp của tuổi thanh xuân ấy. Dù là ai đi nữa ắt hẳn sẽ một lần ướt mưa.…
Tình yêu đối với mỗi người mang một hương vị khác nhau . Đôi khi tình yêu thật ngọt ngào nhưng có lúc lại vô cùng đắng, bên cạnh đó lại nhiều lúc có vị cay,.... Tác phẩm này là những câu truyện tình yêu ngắn với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau . *Lưu ý: -Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên mong mọi người sẽ tích cực góp ý để tác phẩm được phát triển. -Thời gian đăng thì vẫn chưa rõ và truyện tổng hợp cả tình yêu nam x nữ,nam x nam,nữ x nữ. -Tác phẩm được làm bởi TN(mình) và TL(bạn mình). Nếu thích thú thì xin mời mọi người bắt đầu đọc truyện....…
Đôi lời của tác giả: Aww, chào mọi người. Thật ngại quá, mình đã bỏ bê truyện ở chương 3 từ rất lâu rồi, phải mất một khoảng thời gian dài mình mới lại có hứng viết. Hi vọng các cậu sẽ tiếp tục ủng hộ mìnhhhh. Luv allThể loại: Tình cảm, đời thườngTác giả: Areta LuongNội dung: Thanh xuân, tuổi trẻ, hoài bão, ước mơ, tất cả những điều đó đều gói gọn ở tuổi 20.Câu chuyện tình yêu những năm 90s của cô nàng Trường Vy và anh chàng Tuấn Anh giống như lời gửi gắm đến tất cả mọi ngưởi về một thời tươi đẹp." Dù có ra sao, hãy trân trọng kí ức "…
Thế gian này vốn mắc chứng "ám ảnh ánh sáng".Chúng ta lớn lên với một bản đồ định sẵn: Phải rực rỡ dưới nắng gắt, phải thành danh giữa ban trưa, và phải phơi bày mọi nỗ lực của mình dưới cái nhìn của đám đông để được công nhận. "Ban trưa" trở thành một thứ định kiến tàn nhẫn, nơi người ta đo giá trị của một mầm xanh bằng việc nó có kịp ra hoa trước khi mặt trời lặn hay không.Nhưng, nếu tất cả đều là hướng dương, thì ai sẽ gánh vác cái phần thanh cao của bóng tối?Tôi chọn hình tượng Hoa Quỳnh không phải để ru ngủ những kẻ lười biếng, mà để minh oan cho những nỗ lực thầm lặng. Quỳnh không nở giữa ban trưa không phải vì nó sợ nắng, mà vì nó khước từ sự tầm thường của việc hòa tan vào đám đông. Nó dành cả một vòng đời để tích lũy nhựa sống trong hình hài của những phiến lá xù xì, để rồi chỉ bung tỏa khi cả nhân gian đã chìm vào tĩnh lặng. Đó là một thứ nỗ lực mang tính bản lĩnh: Nỗ lực để chờ đợi.Hãy nhớ, vị thần của thời gian không công bằng với tất cả theo kiểu chia đều phút giây, mà ông ấy công bằng bằng cách ban cho mỗi sinh linh một "Múi giờ" định mệnh riêng biệt. Bạn không cần phải nở rộ khi mặt trời đang gắt gỏng nhất. Bạn chỉ cần đủ sâu sắc để khi thời điểm của bạn đến, hương thơm của bạn có thể xuyên thấu cả màn đêm.Nở muộn cũng được, miễn là rực rỡ bằng chính nhựa sống của riêng mình.…