Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
690 Truyện
Hoa Quỳnh Không Nở Giữa Ban Trưa

Hoa Quỳnh Không Nở Giữa Ban Trưa

0 0 1

Thế gian này vốn mắc chứng "ám ảnh ánh sáng".Chúng ta lớn lên với một bản đồ định sẵn: Phải rực rỡ dưới nắng gắt, phải thành danh giữa ban trưa, và phải phơi bày mọi nỗ lực của mình dưới cái nhìn của đám đông để được công nhận. "Ban trưa" trở thành một thứ định kiến tàn nhẫn, nơi người ta đo giá trị của một mầm xanh bằng việc nó có kịp ra hoa trước khi mặt trời lặn hay không.Nhưng, nếu tất cả đều là hướng dương, thì ai sẽ gánh vác cái phần thanh cao của bóng tối?Tôi chọn hình tượng Hoa Quỳnh không phải để ru ngủ những kẻ lười biếng, mà để minh oan cho những nỗ lực thầm lặng. Quỳnh không nở giữa ban trưa không phải vì nó sợ nắng, mà vì nó khước từ sự tầm thường của việc hòa tan vào đám đông. Nó dành cả một vòng đời để tích lũy nhựa sống trong hình hài của những phiến lá xù xì, để rồi chỉ bung tỏa khi cả nhân gian đã chìm vào tĩnh lặng. Đó là một thứ nỗ lực mang tính bản lĩnh: Nỗ lực để chờ đợi.Hãy nhớ, vị thần của thời gian không công bằng với tất cả theo kiểu chia đều phút giây, mà ông ấy công bằng bằng cách ban cho mỗi sinh linh một "Múi giờ" định mệnh riêng biệt. Bạn không cần phải nở rộ khi mặt trời đang gắt gỏng nhất. Bạn chỉ cần đủ sâu sắc để khi thời điểm của bạn đến, hương thơm của bạn có thể xuyên thấu cả màn đêm.Nở muộn cũng được, miễn là rực rỡ bằng chính nhựa sống của riêng mình.…

[BL/ĐM-OG] Khuyết điểm/瑕疵 - Linh Điểm Tam Tứ

[BL/ĐM-OG] Khuyết điểm/瑕疵 - Linh Điểm Tam Tứ

15 1 2

Thể loại: Tình yêu vườn trường, gương vỡ lại lành, xa cách lâu ngày gặp lại, HE. (Tag editor tự thêm: Ngụy huynh đệ, cứu rỗi, chữa lành.)Công si tình, khẩu xà tâm phật x Thụ cô độc, nhạy cảm, có xu hướng bi quan.Văn án:Mùa đông năm ấy, thời tiết ở thành phố miền Bắc hanh khô vô cùng, chỉ có đúng một trận tuyết lớn trước ngày Tết Nguyên Tiêu.Thiếu niên độ mười mấy chuyển từ vùng non nước Giang Nam đến phương Bắc, bôn ba cả một đường, cuối cùng giẫm lên nền tuyết dày nặng đi vào tòa nhà hai tầng đó.Cậu đứng dưới lầu đối mắt với anh, ánh nhìn êm dịu tựa dòng nước, đôi ngươi trong trẻo sáng ngời.Vui lòng không Re-up dưới bất kì hình thức nào!!!Bản dịch phi thương mại và chưa có sự cho phép của tác giả.…

Chỉ là ảo thôi, sao em đau thật.

Chỉ là ảo thôi, sao em đau thật.

2 0 2

Tú Như - một cô gái 29 tuổi, sống lặng lẽ giữa thành phố ồn ào, ban ngày dạy vẽ online, ban đêm lặng lẽ trốn vào thế giới ảo để tạm quên đi áp lực gia đình và những hoài nghi về tương lai. Một lần tình cờ, cô bước vào trò chơi PUBG mobile và gặp "Bíp" - một người đồng đội ít nói, lạnh lùng nhưng luôn âm thầm bảo vệ cô trong mỗi trận chiến.Từ những cuộc đấu game không tiếng nói đến những lần cùng nhau bật mic cười khúc khích, Tú Như dần cảm thấy an toàn và nhẹ nhõm khi ở cạnh anh - một người không biết mặt, không rõ tên thật, nhưng lại hiện diện trong tâm trí cô nhiều hơn bất kỳ ai ngoài đời thật. Trong thế giới thực, cô lạc lõng. Nhưng trong game, cô tìm thấy sự đồng cảm, dù chỉ là qua vài dòng chat và một giọng nói trầm ấm.Song, cảm xúc ngày một lớn dần khiến cô hoang mang: Liệu một mối quan hệ chưa từng gặp mặt có được gọi là thật? Khi người kia chỉ xem game là giải trí, còn mình lại cảm thấy đau mỗi khi anh im lặng?"Chỉ là ảo thôi, sao em đau thật?" là hành trình rung động, tổn thương, và trưởng thành của một cô gái đang loay hoay giữa thực tại và thế giới ảo - nơi tình cảm bắt đầu bằng kết nối vô hình nhưng để lại dư âm rất thật.…

CUỘC GẶP GỠ CHÍ MẠNG

CUỘC GẶP GỠ CHÍ MẠNG

110 23 5

Tôi - Sinh viên năm thứ hai trường Y, chuyên ngành Điều Dưỡng Đa Khoa, luôn vỗ ngực tự hào mình là một nữ thanh niên thời đại mới đạt 3 giỏi đúng chuẩn: Giỏi ăn. Giỏi ngủ. Giỏi trốn tiết. Trong kì thi đại học cao đẳng đó tôi đã dùng hết mười phần công lực từ lúc bú mẹ để cố gắng lọt vào một trường đại học nào đó, bởi tôi nghe giang hồ đồn rằng sinh viên sống an nhàn tự tại, ăn xong ngủ, ngủ xong chơi. Quả nhiên động lực ấy đã thúc đẩy tôi mãnh liệt, tôi thành công đạt được mục tiêu của mình.Tôn chỉ sống trên đời của tôi là: Một: Không có đồ ăn thì chấn lột, cướp bóc. Có đồ ăn tuyệt đối ăn sạch không bỏ dở, nếu có thể thì liếm bát sạch bóng đến soi được gương càng tốt. Và chắc đó cũng chính là lý do các cô chú nhà bếp ở căng tin mỗi lần nhìn thấy tôi tới là tình yêu thương như biển Thái Bình dạt dào. Hai: Nếu có thể ngồi tuyệt đối không đứng, nếu có thể nằm tuyệt đối không ngồi và quan trọng nhất là nếu có thể trốn tiết tuyệt đối không bao giờ lên lớp. Lảm nhảm vậy đủ rồi, việc chính tôi muốn nói ở đây là Tôi - Một thanh niên với những phẩm chất xuất sắc như trên đã và đang gây ra chuyện động trời gì thế này! Tôi đang tràn ngập trong cảm giác tội lỗi và hơn hết là hối hận. Tại sao sáng nay tôi lại lên chuyến xe Bus định mệnh này để rồi cuộc sống sinh viên an nhàn của tôi bắt đầu trở thành những tháng ngày đẫm máu và nước mắt từ đây! Doraemon ơi, cho mình mượn máy quay ngược thời gian có được không?…

Memories ✨🎀

Memories ✨🎀

1 0 1

Có bao giờ, bạn tự hỏi "tuổi trẻ" là gì chưa? Có bao giờ bạn tự hỏi "sống" đúng nghĩa là sống thế nào chưa?Với mình, "tuổi trẻ" chỉ là những chuỗi ngày vô lo vô nghĩ, ngồi trên ghế nhà trường, ngày ngày học hành và cùng nhau vẽ vời về tương lai xa xôi tươi đẹp trong mắt."Tuổi trẻ" chỉ đơn giản là những lần tụ tập quên cả bài vở, có lẽ, điều tuyệt vời nhất là có một nhóm bạn, luôn đồng hành cùng mình và khiến mình cười nói quên giờ giấc suốt 7 năm đáng quý nhất đời người.(Dù sao thì, suốt thời gian gặp vấn đề tâm lý và stress vì một số lý do không tiện bày tỏ, cảm ơn 4 bạn vì đã luôn bên mình.)Cảm ơn những người đã đồng hành cùng mình suốt tuổi trẻ rực rỡ, mùa hạ năm ấy có mọi người, kỉ niệm mới thực trọn vẹn.Một cuộc đời đúng nghĩa là thế nào, chẳng ai định nghĩa được. Mỗi người đều có một lý tưởng sống để theo đuổi, và cũng không ai có quyền phán xét cái sự tự do trong tâm hồn và khát vọng của ai cả.Có người mong cầu một cuộc đời rực rỡ, có người lại muốn một đời an yên."Sống" không phải sự tồn tại đến điểm kết là sẽ phai dần đến khi chẳng còn ai nhớ đến, "sống" là an nhiên tự tại, một đời bình yên, một đời rực rỡ, một đời thương yêu, chẳng cần phải rạng danh lịch sử, được người đời nhắc đến, chỉ cần sống theo cách mình muốn, đi nhiều nơi, ăn nhiều món, có người thương yêu mình đến suốt đời chẳng đổi thay, suy nghĩ tích cực, không bao giờ phải khổ, không bao giờ ngừng hạnh phúc. (❁'◡'❁)Bài viết này xin được dành tặng những người xung qua…

Từng niên thiếu của anh và em

Từng niên thiếu của anh và em

0 0 1

Câu chuyện là viễn cảnh của một xã hội màu xám, mục nát, khốn khổ. Hiện lên giữa bối cảnh tăm tối đó là hình ảnh hai con người với hai tính cách, hai sinh mạng, đều là những kẻ cô đơn, nhưng chung một niềm tin tưởng, hướng tới cái đẹp, tình cờ họ lại tìm thấy nhau.Trần Niệm, một cô bé có tật nói lắp, luôn trầm lặng, là một học sinh thuộc kiểu không quan tâm ai và không ai quan tâm trong lớp. Cuộc sống của cô mỗi ngày luôn ngập trong sự cô đơn và bí bách. Ước mơ lớn nhất của cuộc đời cô chính là cố gắng thi đậu Đại học, rời khỏi Hi Thành - thành phố hiện tại cô đang sống để đến với Bắc Kinh.Trong thế giới tăm tối mà Trần Niệm đang phải sống ấy, Bắc Dã bỗng xuất hiện, như một bàn tay thô ráp mà dịu dàng, thắp lên ngọn lửa soi sáng tâm hồn đang run rẩy của cô bé.Bắc Dã như là con người đến từ thế giới đối lập hoàn toàn với Trần Niệm - con gái nhà lành, học sinh giỏi, xinh xắn, ngoan hiền. Cậu là thành phần cá biệt trong trường nghề, đầu gấu, bất hảo, tương lai mờ mịt. Những tưởng giữa hai đứa trẻ chẳng có sự tương đồng nào, nhưng không, cuộc sống của hai cô cậu đã giao nhau ở cùng một điểm: họ đều là những đứa trẻ cô đơn.…

Làm Sao Để Quên Một Người ?

Làm Sao Để Quên Một Người ?

9 0 1

***Phía trước là khung cảnh tàn khốc , mùi tanh của máu sộc lên khiến cậu có chút ghê tởm . Trước mắt Gia Bảo , khung cảnh dần mờ nhưng cậu vẫn gắng gượng . Hình ảnh ngày hôm nay mãi mãi sẽ khắc ghi trong đầu Bảo Người con gái cậu yêu đang chĩa súng vào thái dương người sinh ra cậu .Tiếng súng vang lên khiến Bảo choáng váng, kết thúc một cuộc tình không có lỗi .Làm sao để cậu có thể quên được em ấy ?***Nó tỉnh dậy sau cơn mê man , tác dụng của thuốc tê vẫn còn , đầu óc choáng váng . Ánh sáng đèn được bật lên làm chói mắt Nhật Ánh . Đôi mày lá liễu khẽ nhíu , định lấy tay che đi ánh sáng thì mới nhận ra mình đã bị trói . Hai tay bên dưới bị còng chặt. Đôi tay trắng nõn lại đỏ hỏn . Bên dưới chân cũng không khá là bao , nó dãy dụa nhưng càng để thanh sắt cứa thêm vào da . Cánh cửa căn phòng mở ra , có vẻ là người này là một người phụ nữ , tóc màu vàng nâu đeo khẩu trang y tế . Tay cô gái động vào một chiếc kim tiêm trong đó có thứ chất lỏng màu đỏ . Cô gái có ánh mắt xanh đi đến dao hy , cắm phập chiếc kim tiêm lên tĩnh mạch ở cổ . Nó trợn mắt , chất lỏng kia vừa vào khiến cả cơ thể Nhật Ánh nóng ran , thứ nước đỏ đi đến đâu cả cơ thể đều đau nhức như muốn nổ tung . Cô gái kia bơm sạch chất lỏng vào cơ thể rồi rút ra . Ánh mắt có chút cười .Đầu nó đau như búa bổ , não như tê dại rồi thiếp đi .Ước gì có hắn ở đây .****Dự kiến nhiều ngược =))))))…

Tường chung lối khác

Tường chung lối khác

4 0 1

"Tuổi trẻ là dấu ba chấm bất tận,Ngỡ đã đi qua nhưng lưng chừng vẫn chưa tới."Trải qua những năm tháng mang tên thanh xuân, tôi nhận ra có hai chuyện khó khăn của tuổi trẻ là làm quen và tạm biệt, nói rộng ra là biết chấp nhận và biết buông bỏ. Tôi từng gặp rất nhiều người mang lại cho tôi cảm giác chúng tôi là những ngôi nhà riêng biệt có cùng một bức tường, nên tôi luôn nghĩ chúng tôi sẽ chẳng ai rời xa ai nhưng trưởng thành mới biết hóa ra tường chung nhưng lối khác. Mỗi người đều có con đường của riêng mình, nếu may mắn gặp nhau và cùng nhau trải qua một thời điểm mà mãi sau này không thể quên cũng đã là điều tuyệt vời lắm rồi. Không nhất thiết phải cho rằng tường chung thì phải dựa vào nhau mà sống, đường rộng nhiều lối cứ cho nhau bước đi, khi còn cần nhau tự khắc ta sẽ trở về, khi ấy cũng là lúc bản thân vừa biết chấp nhận vừa biết buông bỏ.Tôi viết cho những năm tháng tuổi trẻ của tôi, An.…

Muốn Được Gần Anh Một Chút

Muốn Được Gần Anh Một Chút

25 3 4

Thời học sinh ai mà chả từng thích một ai đó một cách cuồng nhiệt, và cũng chẳng ai có quyền ngăn cản điều đó cả. Cứ thích đi, cứ yêu đi, đây có thể sẽ là kỉ niệm khiến ta nhớ mãi trong suốt cuộc đời. Dù là thích một cách vô tình hay cố ý thì đó đều là thích, nhưng ai mà ngờ được tôi lại thích anh ta chứ?! Anh ta giàu, đẹp trai, học giỏi nhưng điều khó có thể chấp nhận nhất đó chính là anh ta như một cái nam châm vậy. Nam châm này không hút kim loại, nam châm này hút người. Các em gái đông như quân Nguyên phải xếp hàng dài để nhận một chút sự chú ý từ anh. Có thể đó là do ông trời sắp đặt, do tôi có vấn đề hoặc do...nhan sắc của anh đã mê mẩn tâm hồn tôi. Suy cho cùng thì anh đẹp trai nên anh có quyền!"Nguyễn Hoàng Gia Huy...Nguyễn Hoàng Gia Huy" Cô mỉm cười một mình "Aaa...tao sắp nhớ anh ấy đến phát điên rồi đây, khi nào mới ra chơi nhỉ?"-------------------(4/12/2023) - Ngày Quốc Tế Ôm Tự DoBìa: Pinterest…

Bước tiến ngoạn mục của nam phụ

Bước tiến ngoạn mục của nam phụ

13 2 4

Tiếng xe cộ vơi dần khi đồng hồ điểm 11 giờ, chỉ lác đác vài xe đi ngang. Ai cũng nhìn Lam cả, nhìn đôi mắt ngập nước của nó mà dấy lên sự tò mò. Lam chẳng thèm để ý nữa, nó chỉ muốn khóc thật lớn.Gió thổi mạnh khiến những chiếc lá rẻ quạt bay loạn xạ, kéo theo đó là mùi hương bạc hà nằm trong tiềm thức đã lâu. Mũi giày Nike Force Air 1'07 đập vào mắt, bao năm vẫn vậy dù chỉ nhìn mờ mờ nhưng vẫn có thể đoán ra.Lam đánh vào ngực Hoàng, nó dùng hết sức mà đánh chẳng quan tâm anh có đau hay không. Rõ ràng đã lựa chọn rời đi, cớ gì lại quay lại vào lúc nó thảm hại như thế này. Lam vừa giận vừa nhớ Hoàng, nó nhớ như in mùi hương bạc hà vẫn luôn quấn quanh nó vào những ngày hè của năm cấp 3.-Tao vẫn còn yêu mày.-Sao tao dám tin điều đó ?…

Tiểu Mĩ Nhân Có 3 Đuôi Nhỏ

Tiểu Mĩ Nhân Có 3 Đuôi Nhỏ

71 9 5

Thể Loại: Thanh Xuân Vườn Trường, HE, Sủng, NP, Đô thịNữ chính: Chu Khiết Nam chính: •Lâm Phong •Tô Bắc Minh •Cảnh ThầnTruyện quay quanh thanh xuân từ năm 17 tuổi của 4 người đến khi trưởng thành, mỗi người đều là những mảnh ghép thanh xuân khó quên của nhau. Tuổi trẻ của họ rực rỡ, vui vẻ hơn bởi vì có nhau. Trong quá trình trưởng thành, cũng có những hiểu lầm, rồi cũng có những tình cảm ngây thơ chớm nở... 3 chàng trai cùng thích thầm một cô gái. Cô ấy sẽ bên cạnh ai? Chu Khiết thuở thiếu thời, bởi vì không muốn mất bất kì ai, cô lựa chọn im lặng; Chu Khiết năm 30 tuổi nhớ lại bản thân lúc ấy cười bảo: 'Chu Khiết ơi, mày chọn ai thì các cậu ấy vẫn sẽ ở bên cạnh bảo vệ mày mà!'*Note: -Truyện do mình tự viết mà đây cũng là lần đầu viết nên sai sót mong mọi người bỏ qua nha!-Đừng hỏi truyện NP vậy có sạch hay khum vì đọc đi rồi biết nha! Mình cũng không dám nói là sạch trơn tru nhưng không phải văn H nha-Truyện đăng 1 tuần 1 chương do mình bận học nhưng nếu mọi người yêu thích thì mình sẽ tăng lên mỗi tuần 2C nha!-Mọi người follow mình để chờ truyện tiếp theo nè!…

[DROP] Bầu Trời Của Em

[DROP] Bầu Trời Của Em

1,621 241 21

- Ngày đào hố: 31/12/2025- Tác giả: PhucDay- Số chương dự kiến: 30+ - Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ---"Khoảng thời gian gần đây, tôi thấy mình đang để ý một người."Tôi sửng người: "Ai vậy?"Duy Phong không trả lời ngay. Cậu ta quay mặt sang hướng khác, nhìn về phía con đường vắng, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt nghiêng của cậu."Người đó hay lo lắng mấy chuyện ngốc nghếch.""Hay nghĩ mình không đủ tốt.""Còn luôn tiết kiệm cho tôi tới mức gọi món rẻ nhất trong quán nữa chứ."Từng câu từng chữ, đều giống hệt tôi, tim tôi bắt đầu loạn nhịp."Cậu... nói vậy là sao?"Duy Phong bật cười khẽ, rồi quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi: "Là em đó, Linh."…

Làm sao để  Cai ??

Làm sao để Cai ??

194 1 62

Cảm xúc của tuổi dậy thì thật khó diễn tả, chẳng muốn buông mà cũng chẳng dám nói, cứ thế sẽ lạc mất nhau mãi mãi, cứ mạnh dạn nói ra lời trong lòng biết đâu họ cũng đang chờ câu nói đó…

CHÀO NHÉ... CHÀNG TRAI SỐ 25

CHÀO NHÉ... CHÀNG TRAI SỐ 25

19 0 2

Người ta thường nói tình đầu là mối tình khắc cốt ghi tâm, là mối tình sâu đậm không thể quên và thường không có đích đến. Tôi - một cô gái luôn sống theo qui tắc, độc lập, mạnh mẽ luôn đề ra cho mình những giới hạn riêng, đặc biệt không tin vào thứ gọi là tình yêu. Anh - người có đôi mắt tuyệt đẹp nhưng đầy bí ẩn, một người kì dị, lạ lùng, nhưng lại toát ra trong mình ánh nắng mùa xuân đầy ấm áp."Tưởng chừng chỉ là cơn gió mùa hạ thoáng qua, ai ngờ mang theo tương tư cả một đời...."" Tớ thích được là bản thân khi ở cạnh cậu, thích cái cách mà tớ ở bên cậu, giống như tớ đã trở thành một người tốt hơn..." "Cái vẫy tay trước cổng trường lúc nãy, không đơn giản chỉ là lời chào tạm biệt, mà nó còn là cái xua tay để quên đi bao cảm xúc không nên có. Cảm ơn vì đã xuất hiện vào những ngày tháng cuối cùng của tuổi học sinh...""Nếu biết trước có kết cục như vậy, liệu quay lại thời điểm đó tớ vẫn sẽ lựa chọn như thế chứ?"…

Đại bàng sải cánh trên nền trời cao

Đại bàng sải cánh trên nền trời cao

6 0 4

Giữa cái giá lạnh cắt da cắt thịt,khói sương mờ ảo hòa cùng những bông hoa tuyết đầu mùa ở Sa Pa,Trịnh Quốc Thịnh đưa hai tay xoa vào nhau,chốc lát lại xoa xoa cơ thể nhằm giữ cho bản thân một thân nhiệt ấm,cậu không nhìn Hạ An,đôi mắt đen láy đăm chiêu ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh sao nơi đỉnh đồi lộng gió,giọng nói trầm ấm vang lên tựa như rót mật vào tai,một câu có thể khiến trái tim thiếu nữ bồi hồi từng nhịp đập rộn vang,thổn thức lần đầu biết yêu,bên tai Hạ An nóng bừng:"An,sau này tao muốn trở thành đại bàng,tự do tự tại,dám nghĩ dám làm,dũng cảm tiến về phía trước theo đuổi đam mê."Hạ An chậm rãi từng chữ:"Vậy thì tao muốn trở thành bầu trời."Quốc Thịnh nhìn cô thiếu nữ bên cạnh đang run lên vì lạnh,gương mặt có chút đỏ, khẽ nhắc nhở một câu:"An nhỏ của tao,tao không muốn ngày này của 10 năm sau con cháu của chúng ta sẽ tới đây khám phá bức tượng thiếu nữ hóa đá đâu,ngắm tuyết thế là đủ rồi,mau trở về thôi"Hai bóng người một cao một thấp sóng vai nhau rảo bước ra về,không ai nói thêm lời nào:Đại bàng và bầu trời vốn là hai thứ luôn tồn tại song song,bất di bất dịch,một bên được mệnh danh là chúa tể của bầu trời,một bên lại là bàn đạp vững chắc cho đối phương vỗ cánh chao liệng.Đại bàng sải cánh trên nền trời cao,trời cao vì đại bàng mà tỏa sáng;hai thái cực ấy tương trợ lẫn nhau,gắn bó không rời.Cậu biết,cô cũng biết...…

Ý Niệm Hoài Nam

Ý Niệm Hoài Nam

15 2 3

Yêu thầm là gì?Là khi ta dùng cả thanh xuân chỉ để nắn nót viết một cái tên lên trang giấy, để rồi khi người ấy lướt qua, lại hốt hoảng dùng tay che kín, như thể sợ bí mật ấy sẽ hóa thành cánh chim bay mất.Là khi ta thuộc lòng từng nhịp bước chân vang vọng nơi hành lang nắng cháy, nằm lòng từng thói quen hay sở thích nhỏ nhặt của người ta, nhưng khi đối mặt, một câu chào bình thản cũng bỗng chốc hóa nghẹn ngào.Là khi ta dốc cạn nỗ lực để bản thân trở nên ưu tú và rạng rỡ hơn mỗi ngày, chỉ mong một mai này, giữa vạn người tấp nập, ánh mắt người ấy sẽ vì ta mà dừng chân lại, dù chỉ là một thoáng chốc hư hao....Giữa những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt ấy, có một người đã chọn cách giấu kín một hình bóng không thuộc về mình vào sâu trong miền ký ức. Tình yêu đó giống như một loại "ý niệm" lặng thầm mà bền bỉ, mộc mạc mà sâu nặng, trôi theo dòng thời gian mười năm chẳng hề phai dấu.Khi những đường thẳng vốn dĩ song song đột ngột rẽ hướng để giao cắt nhau, liệu "ý niệm" ấy có đủ sức mạnh để dệt nên một chương mới cho định mệnh? Hay đến cuối cùng, yêu thầm vẫn chỉ là một bản tình ca không lời, thanh âm ấy vĩnh viễn chỉ mình cô nghe thấy, mình cô nâng niu giữa những khoảng lặng của cuộc đời?Một câu chuyện yêu thầm,Nam bác sĩ × Nữ trưởng nhóm bộ phận nhân sựTác giả: morriilinie22Truyện mình chỉ đăng tải trên một nền tảng duy nhất là Wattpad, và chỉ với mục đích giải trí. Hy vọng được mọi người đóng nhận.…

BẤT NHỊ CHI THẦN

BẤT NHỊ CHI THẦN

3,191 68 41

Có ai như Quý Minh Thư không? Đòi ly hôn cho sang miệng xong nghe đến chuyện mất thẻ tín dụng là "ngoan" ngay lập tức.​Truyện này viết tiếp về cuộc sống hôn nhân "đầy mùi thuốc súng" nhưng cũng "ngập mùi tiền" của cặp đôi Sầm - Quý. Một ông chồng cuồng công việc và một bà vợ cuồng shopping. Đọc để xem bà Thư làm sao để vừa tiêu tiền của chồng, vừa không bị chồng... "xử đẹp".…

Từ hai phía vạch đích

Từ hai phía vạch đích

52 1 17

Một cậu học sinh nhà quê tên Hạnh lên Hà Nội học cấp 3, mang theo lời bố dặn: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công." Cậu học rất giỏi, nghĩ lớn hơn tuổi, đói thoát nghèo và đói được công nhận đến mức bắt đầu xem nhiều người quanh mình như bậc thang, lực cản hoặc phép thử. Ở trường mới, Hạnh gặp Linh Linh, một cô bạn sáng, giàu, giỏi tiếng Anh, chơi piano rất hay và sinh ra gần như ở vạch đích. Giữa hai người mở ra một quan hệ vừa giúp nhau vừa kéo nhau vào vùng rung động đầu đời.Trong lúc đó, bố Linh Linh là Trần Minh Quân, một người lớn thành đạt và cực kỳ sắc, nhìn ra tham vọng của Hạnh rồi chìa ra những cơ hội thật: lớp chọn, tài liệu, người quen, hướng đi dài hạn. Cái giá của cơ hội là một món nợ vô hình và một hệ giá trị lạnh: muốn đi xa thì phải biết cắt bỏ phần mềm, phần chậm, phần người.Series không dừng ở hết lớp 12. Từ lớp 10 tới lúc ra trường, truyện đi theo câu hỏi trung tâm: Hạnh có thể tiến rất xa, nhưng cậu sẽ còn lại là ai khi thật sự làm theo câu dặn ấy đến cùng, và rồi có dám hiểu lại nó theo nghĩa mềm hơn không? Ở phần cuối, câu hỏi ấy đổi hình thêm một lần: học giỏi có biến được thành thứ chạy được ngoài đời không?…

[Full] Hội trưởng đại ca, tiếp chiêu đi!

[Full] Hội trưởng đại ca, tiếp chiêu đi!

1,069 171 20

Author: Mikazuki YuiGenres: Học đường, hài hước, đời thường.Rating: 12+Status: CompletedSummary:Tôi chính xác là một đứa con gái, vâng, thế nhưng rất nhiều người nhầm tôi là boy. Vì sao ư? Đơn giản vì nhìn bề ngoài của tôi rất giống một thằng con trai, tóc ngắn và ăn mặc giống dân "bụi đời", hơn nữa tính cách lại mạnh mẽ, không bao giờ biết đến 4 từ "yểu.điệu.thục.nữ"!Với thành tích không phải là cao ngất ngưởng nhưng cũng đủ để đỗ vào trường cấp 3 hạng nhì của thành phố, tôi đã trở thành thành viên nữ duy nhất của lớp chọn 10A2 (31 boy ấy nha).Cũng chính vì là member có khuôn mặt "ái nam ái nữ" nên tôi bị lọt ngay "mắt xanh" của mấy tên nam sinh thích ra vẻ đại ca.Và rồi...Sự việc đến được tai hội trưởng hội Học sinh, thế là tôi chính thức được "vời" lên diện kiến, mặt đối mặt với nhân vật nổi tiếng nhất trường An Hải này.Chính tôi cũng phải khâm phục số mình luôn may mắn, éo le thế nào tôi lại đường hoàng trở thành "thành viên thực tập" của Hội...Từ đó, nhiều tình huống dở khóc dở cười đã xảy đến với tôi. Tôi - một con bé 16 tuổi, lại phải tự mình gồng lưng chống lại "liên minh tam quái" (Hội trưởng + 2 trợ lí), và tất nhiên, đối thủ "khó xơi" nhất không phải ai khác mà chính là...HỘI TRƯỞNG ĐẠI CA!!!A/N: Fic chỉ được đăng tải đầy đủ trên diễn đàn Viptruyen và Wattpad, mọi web khác đều là repost không có sự cho phép của tác giả (a.k.a mình).…

Trời sao không bằng một ánh mắt

Trời sao không bằng một ánh mắt

4 0 5

Hồi năm tuổi, Hạ Thu và Sơn Tùng đã từng rất thân, với mối quan hệ đại ca đồ đệ vậy mà thật sự đã nhanh chóng gắn bó với nhau cả ba tháng hè ngắn ngủi. Lần cuối cùng gặp nhau, trong lòng mỗi đứa trẻ nhỏ đều dặn lòng sẽ ghi nhớ đối phương, là một kỉ niệm rất sâu đậm nằm kĩ ở ngực trái. Cũng chính năm đó, Tùng gặp nạn, vì quá đột ngột, cậu bé nhỏ ấy đã bị chấn thương tâm lý, quên tất cả mọi chuyện, cả chuyện của gia đình. Cậu gặp bố mẹ mới, nhưng không biết chuyện tai nạn của mình năm xưa, cứ thế sống những năm tháng hạnh phúc, kỉ niệm vui vẻ bên bờ biển với cô gái nhỏ cũng chỉ còn một người nhớ, cuối cùng kí ức ấy đã phủ một lớp bụi quên lãng, nằm sâu trong lòng một trái tim mong manh. Gặp lại, cả hai đều đã đổi thay, lần tái ngộ ấy cả hai đều chẳng hay biết, cứ vậy mà đấu đá nhau. Nào có ngờ, sợi chỉ đỏ giữa hai người vẫn ở đó, cứ vậy rút ngắn khoảng cách mặc cho cái mác kì phùng địch thủ hay quân sư tình yêu. Từ từ lại gần, không biết từ lúc nào, đối phương đã trở thành một người không thể thiếu từ tuổi thơ hồn nhiên đến thanh xuân rực rỡ, nơi nào có cậu, nơi đó là thanh xuân. Từ năm tuổi đến hội ngộ cũng đã là cả mười năm sau, liệu mối quan hệ mập mờ, mang chút làn gió non nớt giữa cậu bạn đào hoa và cô nàng vô cảm liệu có thành hiện thực?Couple chính: Hoàng Sơn Tùng x Nguyễn Hạ Thu ( Chàng đào hoa x Nàng vô cảm)Couple phụ: Vũ Đình Tuyển x Trần Ngọc Thư ( Thanh niên kinh tế x Thiếu nữ tinh tế)…