[Allmin][Namjin][vhope][jiga_yoonmin][Jikook_kookmin] Hoa Anh Đào
Mình chỉ định viết về allmin_jikook thôi cơ mà quá tay nên thành ra vậyLần đầu mình viết fic..mong mọi người đóng góp ý kiến…
Mình chỉ định viết về allmin_jikook thôi cơ mà quá tay nên thành ra vậyLần đầu mình viết fic..mong mọi người đóng góp ý kiến…
Lưu ý: Đây là tác phẩm fanfiction dựa trên các nhân vật trong Thiên Quan Tứ Phúc. Nhân vật thuộc về tác giả gốc, cốt truyện trong fanfic là do mình sáng tác,hãy thể hiện mình là người biết tôn trọng sở thích của người khác.…
🖇️ Omegaverse🖇️ Sanghyeon - top; Liyu - bot🖇️ Warning: R-16.---"Người ta ném anh vào bão giông,anh đáp lại bằng những cơn gió lành."…
chuyện là bạn kim minji mê bạn pham hanni như điếu đổ…
Yêu nhanh - Cưới vội.Một anh chàng hào hoa hay một người đàn ông phong nhã? Tiền, tài, diện mạo chẳng có gì để chê. Nghe đâu anh ta cầu hôn bạn gái thành công rồi.Gắn bó - Chia xa.- Bỏ anh ta cô không tiếc à?- Tôi thích thế đấy! Sao nào?Bản ngã - Hiện thực.Cô nàng sinh viên đầu trắng đó thu hút gấp bội, bản lĩnh của cô nàng là đá con cáo thẳng cẳng. Khó đoán lý do cô nàng chấm dứt với tay chơi như anh ta nhỉ? Chỉ là...Tha thứ và chấp nhận liệu có đơn giản?- Tại sao Phan Hoàng Hải bị Ngô Hà San ném trả nhẫn cầu hôn?---Tác giả: Bee Musky…
Được viết bởi tác giả @Dien_Sheh285…
Summary: Komorebi có nghĩa là 'những tia nắng mặt trời chiếu xuyên qua kẽ lá'. Và bằng cảm quan nào đó, Phuwin Tangsakyuen cũng giống như vậy.Tác giả: MintPairings: PondPhuwinDisclaimer: Tất cả mọi thứ đều có thể khi mình vẫn tin họ đã và sẽ mãi dành cho nhau.Rating: PG-13Category: Romance, Angst, OOC, OE.Status: Completed.Note: Chào mọi người. Cũng lâu rồi mình không cập nhật gì ở đây ha. Trong thời gian mình sắp xếp công việc cá nhân và lấy lại động lực để viết tiếp các long fic thì cảm ơn mọi người đã thông cảm chờ đợi mình nhé. Oneshot này như quà tạ lỗi, mình sẽ cố gắng cập nhật lại thường xuyên hơn nè. Cảm ơn tất cả mọi người.…
gã cọc cằn có một em nhỏ đáng iu ở nhà chờ.[ nơi mình gửi gắm tâm tư với chiếc otp nhỏ xinh , cùng thì vào , không thì thôi.cách viết của mình cũng theo hướng imagine một xíu , không SE ]…
tags: Hiểu chuyện, tốt bụng thụ- Cứng đầu, đáng ghét công, ngược trước sủng sau. Trói trói buộc buộc, tình duyên như nước không thể nắm trong lòng bàn tay. Ba năm trước Liễm Tu vì một phút vội vã mà vô tình hại chết vợ của Hoàng Lĩnh từ đó hai người họ cứ cuốn lấy nhau. Không rõ là thù hận hay yêu thương, cứ tự trói bản thân mình lại, làm đau mình cũng làm đau đối phương. Người ngoài ai cũng rõ chỉ riêng hai người họ lại cố chấp không thể thoát ra khỏi cái chết của vợ Hoàng Lĩnh.…
Một chút dễ thương cho hai chiếc bánh mì…
Santa yêu rất kiểm soát, Perth lại rất phóng khoáng, tự do nên việc Santa quá kiểm soát làm cho Perth cảm thấy ngột ngạt, cuối cùng Perth chia tay Santa vì không chịu đựng nỗi nữa.…
Cái này đen ngắt, vì người viết khi nghĩ tới SeongSang là nghĩ tới biển nuốt mặt trời.…
Mãi về sau Chuei Liyu mới hiểu ra, điều tàn nhẫn nhất Chung Sanghyeon từng làm không phải là rời đi, mà là giấu lời "tạm biệt" trong ngàn điều vụn vặt, trong mùi thơm của từng đĩa trứng chiên, trong hơi lạnh của từng chai sữa dâu ướp đá, để rồi lại giết chết cậu lần thứ một nghìn lẻ một.𓏵 Truyện dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác dưới bất cứ hình thức nào𓏵 Nguồn: https://weibo.com/6266195272/5196287754635332…
Người ta thường nói bảy năm là một cột mốc, hoặc là bước sang một chương rực rỡ hơn, hoặc là kết thúc trong im lặng…
trưởng ban Kim Minji bá khí x em nhân viên mới Hannipampamytay nghề còn trẻ mong nhận góp ý nhẹ nhàng xin đừng blame làm tan vỡ trái tim bé bỏngcici…
chị gái ftu wibu x em gái nhỏ dav (cũng wibu)lowercase, bad words, ooc, viet au (as always)…
Fic này cũng là dạng oneshort mình viết cho PondPhuwin. Nhưng mà fic này thì 50% ke otp thật + 50% mình tự thêm dô cho thoả nỗi lòng đu otp. Xin recommend fic này cho bạn nào muốn hít ke sâu sắc và chân thật hơn.…
[Naravit Lertratkosum[Phuwin Tangsakyuen Văn ánMùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, kéo theo cảm giác bỏng rát như lửa thiêu ở cuống họng biến mất.Phuwin bật dậy, thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo. Cậu đưa tay lên ôm lấy cổ, nhưng đập vào mắt lại là lớp băng gạc trắng xóa quấn chặt quanh cổ tay trái. Cơn đau nhức nhối truyền đến não bộ khiến cậu sững sờ."Mình chưa chết? Không phải mình bị bỏ đói trong căn nhà kho rách nát, bị ép uống thuốc độc sao?"Phuwin ngơ ngác nhìn xung quanh. Đây là phòng VIP của bệnh viện Bangkok. Khung cảnh này... quen thuộc đến mức khiến tim cậu thắt lại. Cậu nhớ ra rồi. Năm 22 tuổi, nghe theo lời xúi giục của người em trai rằng "Chỉ cần anh tự tử, anh Naravit sẽ sợ hãi mà buông tay cho anh tự do", cậu đã ngu ngốc cầm dao cứa vào tay mình.Cánh cửa phòng bệnh đẩy ra, trợ lý thân cận của Naravit bước vào, sắc mặt phức tạp:"Phu nhân, cậu tỉnh rồi. Bác sĩ nói vết thương không sâu, may mắn là Chủ tịch đưa cậu đến kịp thời."Phuwin run rẩy, giọng khàn đặc: "Anh ấy... Naravit đâu rồi?"Người trợ lý khựng lại một chút, khẽ thở dài: "Chủ tịch thấy cậu đã qua cơn nguy kịch liền quay về tập đoàn giải quyết cuộc họp khẩn. Ngài ấy dặn... cậu dưỡng thương cho tốt, ngài ấy sẽ không xuất hiện để làm cậu chướng mắt. Về chuyện đơn ly hôn, ngài ấy nói sẽ suy nghĩ lại."Nghe đến đây, nước mắt Phuwin vỡ òa, rơi lã chã xuống tấm chăn bệnh viện. Kiếp trước, cậu nghe câu này liền đắc ý nghĩ mình đã thắng. Nhưng kiếp này cậu mới hiểu, người đàn ông quyền lực chi ph…
sinh viên năm nhất mới từ quê lên và anh độ Vespa siu cháy…
"Tôi tưởng mình đã quên. Nhưng có những người, chỉ cần một ánh nhìn, mọi ký ức lại trở về như chưa từng rời đi."…