này em
"hãy là paris của chị nhé?"từ park sooyoung, nàng thiếu nữ thích được yêu và cũng muốn yêu.…
"hãy là paris của chị nhé?"từ park sooyoung, nàng thiếu nữ thích được yêu và cũng muốn yêu.…
gió đem kí ức thổi thành những đóa hoa,mưa đem chuyện cũ tan thành mây khói…
Đây là do tôi tưởng tượng ra.Cảm ơn vì mn đã đọc💗…
Anh ấy luôn là người chủ động với tôi trước ,là người luôn quan tâm tôi, là người luôn chịu đựng được tôi dù cho sự ngông cuồng và bướng bỉnh của tôi có lớn đến như thế nào đi chăng nữa. Nhưng chính vì những điều anh ấy làm cho tôi ,khiến tôi cảm thấy đó là điều hiển nhiên nên tôi đã không trân trọng anh ấy , cảm thấy anh ấy không thể sống thiếu tôi và sẽ không bao giờ để tôi đi.Và thế rồi tôi mất anh trong một lần ngông cuồng ngu dại tột cùng ,cùng với cái ý nghĩ rằng anh sẽ níu tôi lại như bao lần trước . Nhưng lần này khác rồi, không biết vì sức chịu đựng của anh đã đến giới hàng hay tình cảm của anh đã không còn đủ lớn để níu tôi ở lại. Lúc đó cái "tôi" của tôi quá lớn và thế là tôi buông tay tự trấn an bản thân là minh sẽ quên được anh và sẽ ổn khi không có anh .Nhưng thật sự chuỗi ngày mất anh là chuỗi ngày của sự thiếu thốn , đau lòng, và ân hận .Thiếu thốn đi một sự quan tâm thân thuộc, đau lòng vì không thể quên anh đi và ân hận vì đã đẩy anh ra xa.Khi kết thúc câu cuối cùng chúng tối nói với nhau là "sau này sẽ là bạn tốt " " đúng vậy sẽ là bạn tốt " .Bh tôi hối hận r ,tôi không muốn làm bạn tốt với anh , một người tôi còn thương.Tại sao tôi lại nhận ra muộn màng như vậy, nhận ra rằng anh chiếm vị trí quan trọng như vậy thế nào trong trái tim của tôi, nhận ra sự ngu dốt của mình vì đã để anh đi ,nhận ra mình đã vô tâm như thế nào với anh ấy.Nếu như được làm lại một lần nữa tôi sẽ trân trọng anh như anh đã từng trân trọng tôi. Nêu như được trở thành người ta đặc biệt của a…
Người ta mãi chạy theo thứ gọi là ước mơ, mà quên rằng có một người cũng từng là ước mơ của mình....Anh chọn ánh đèn, còn em chọn ở lại. Anh sợ mất hào quang, em chỉ sợ mất anh. Vậy mà cuối cùng, ai cũng mất.* Mọi chi tiết trong truyện đều theo ý tưởng tượng của tác giả, không có thật, đây chỉ là fanfic.…
Văn Án Vừa qua đời vì tai nạn xe cộ, Hoắc Thừa Nghị liền mang theo tùy thân không gian xuyên qua thời không. Nào ngờ vừa mở mắt ra, hắn lại phát hiện bản thân đã biến thành một tên ác bá khét tiếng chốn cổ đại.Nguyên chủ để lại cho hắn một gia cảnh nghèo rớt mồng tơi, nhà rách vách nát, đã thế còn bị người người căm ghét, hô đánh hô giết. Đỉnh điểm là hắn còn bị vị hôn thê cắm cho một chiếc "nón xanh" to tướng, kéo theo nhân tình đến gây sự, đòi dứt tình đoạn nghĩa?Hoắc Thừa Nghị cười lạnh: Chuyện này có gì khó giải quyết? Cứ vác đao ra, một đao chém sạch sành sanh cho rảnh nợ!Thế là, sau khi triệt để ngồi vững cái danh ác bá, khiến dân làng vừa thấy bóng dáng đã kinh hồn bạt vía, Hoắc Thừa Nghị lại vấp phải chút trắc trở khi muốn cưới một vị phu lang về nhà.Mỗi khi Chu đại nương chống nạnh, nổi trận lôi đình mắng mỏ tới lần thứ N: "Hoắc Đại Ngưu, cái thứ khốn nạn nhà ngươi! Còn để lão nương thấy ngươi lởn vởn quanh nhà ta, lão nương nhất định sẽ vác dao chém chết ngươi!"Ai đó liền vỗ ngực bảo đảm: "Được rồi đại nương, ngài cứ yên tâm!"Nhưng ngay đêm hôm ấy...Nơi góc tường sân sau nhà họ Chu bỗng vang lên mấy tiếng chó sủa: "Gâu! Gâu! Gâu! Phu lang ơi phu lang, cảnh báo đã giải trừ, mau ra đây thôi..."Giây lát sau, từ trên tường vây nhà họ Chu có một bóng người nhanh nhẹn nhảy phóc xuống, nhào thẳng vào lồng ngực của ai kia, nũng nịu bảo: "Phu quân, người ta nhớ chàng chết đi được!"…
Nàng- Haruno Sakura là công chúa một đất nước bại trậnHắn- Uchiha Sasuke, vị đế vương Hoả Quốc lãnh khốc vô tìnhNàng rơi vào chốn thâm cung đầy âm mưu thủ đoạnTình tỉ muội, liệu có tồn tại?Thâm cungĐể sinh tồn, phải tàn nhẫn.Trái tim bậc đế vương, cuối cùng ai mới níu giữ được.....-" Haruno Sakura, ngươi thật ngu ngốc, ngươi nghĩ trên đời này có tình tỉ muội thật sao?".-" Thiếp hỏi chàng, chàng có từng yêu thiếp không?"-" Người trong lòng trẫm yêu, từ đầu đến cuối chỉ có một người!".-" Ta không phải là Akira Kizumi, ta là Haruno Sakura, bệ hạ, người cuối cùng mà bệ hạ yêu, không phải là ta !".-" Nàng có thể đừng đi được không?".-" Ta sẽ đưa nàng ra khỏi hoàng cung này, nàng có đồng ý theo ta không?"-" Uchiha Mazuto vương gia, ngài cần gì phải cố chấp như thế!"-"Nàng yêu hoàng huynh sao?"-" Ta......".-" Sakura,ta xin lỗi,Kiếp này, ta không thể ở bên cạnh nàng được nữa rồi!"-" Uzumaki Naruto, huynh đừng rời xa ta, huynh hãy mở mắt ra đi,..!"…
Em đã mất đi anh-người con trai mà em đã rất thương💜Em đã mất đi tình yêu-1 tình yêu mà em nâng niu rất nhiều❤Mất anh...mất đi tình yêu...em đau đớn đến kiệt quệ💔Sao giờ đây hạng phúc lại đắt đỏ và mong manh đến vậy...💦Anh à...em thực sự rất nhớ...rất nhớ anh...🌟Mình xa nhau đủ rồi...về đi anh!🔥…
Chuyện tình trắc trở của con trai ông hội đồng Trần và con trai ông giáo Đặng.Cậu hai nhà hội đồng × Cậu chủ tiệm vải ở chợ huyện.-Tác phẩm được viết dựa trên những gì được biét và nguồn thông tin tìm hiểu trên mạng nên sẽ có sai sót. Hoàn toàn không có thật! Là tác phẩm của sự sưởng tượng, không cố tình hay có ý định xúc phạm, lăng mạ danh dự, nhân phẩm bất kì cá nhân, tập thể nào!…
"Anh có biết gì không? Hôm nay trời đẹp quá...", tên nhóc con Chan ngồi thu mình trong lòng Cheol mà nũng nịu nói. Choi Seung Cheol không hiểu sao, khi nghe thấy câu nói quá đỗi tầm thường này lại muốn khóc đến vậy. Anh ôm chặt đứa em nhỏ, anh xoa nhè nhẹ lên mái tóc của Chan. Seung Cheol thì thầm, "Nhưng em có nhìn thấy gì đâu! Hôm nay là ngày mưa."•Một hành trình tìm về mái ấm!⭕️ Old rules:❌ Do not steal my story.❌ Do not comment on things unrelated to my story.❌ Not impersonating me in any form.❤️ Please comment on what you feel / think about my story.❤️ Please join my small column - "Thin mind with Sam".…
Một câu chuyện xưa thăm thẳm mà một mình Trang níu lấy. Lật đi lật lại, chắc nó chỉ có một kết cục mà thôi.…
Tác phẩm thuộc khuôn khổ project 'Bloom of Eros' dành cho Zeuvi…
textfic, lowercase, slice of life tg: syouknh…
một chiếc bánh nhỏ, cún bự nũng nịu anh đòi sự chú ý.ps: mình mới ship gần đây thôi, chỉ muốn cho họ một chút ngọt ngào của mình.…
Lý Tổng luôn mặt lạnh với mọi thứ xung quanh, chỉ riêng một ngoại lệ khiến cho Lý Tổng có nét dịu dàng…
Real life, ATSH 2025…
Trọng × Dũng 4Phượng × Văn ThanhVương × TrườngHải × Hậu…
_Em như một cành dương xỉ khô héo trong tiết trời dần chuyển lạnh cuối thu, tuy đã sắp rụi tàn nhưng vẫn cố níu giữ lấy gốc rễ của mình__Mọi thương nhớ anh dành cho em đều đổ vào hết chậu dương xỉ này, bây giờ nó đã héo vàng úa, có phải chăng là do cảm xúc của chúng ta đang dần phai nhạt đi, như sắc màu xanh tươi những ngày thanh xuân của dương xỉ đã bị thời gian và sự lìa bỏ từ từ nhấm nháp, đau đớn nhưng lại mãn nguyện..._ Author: Lemonster, hay còn gọi là cú :3Lần đầu viết Oneshot SE :'))Mong mọi người đọc vui vẻ :v…
Cp: Lee "Faker" Sanghyeok x Jeong "Chovy" Jihoon"lee sanghyeok, anh à, sao lại làm vậy với em? anh đã hứa rồi mà?""xin lỗi em, thật xin lỗi"tuổi 17 thiên tài đường giữa trẻ tuổi xuất thân từ lò đào tạo T1 bị bán đến đội tuyển JDG tại một đất nước xa lạ, 17 tuổi nơi đất khác quê người không bạn bè, không người thân cậu bé 17 tuổi đã từng được vị Quỷ Vương Bất Tử bồi dưỡng, nâng niu trong vòng tay nay phải tự mình đối đầu với cơn sóng thần khổng lồ, dữ dội muốn dìm chết em."jihoon em đừng giận anh sanghyeok""bởi vì anh ấy cũng không muốn bán em, chỉ là lực bất tòng tâm, anh sanghyeok không muốn hại em, những gì anh ấy làm đều có lý do và đều vì muốn tốt cho em, vì anh ấy yêu em"…
🍁Liệu những đổ vỡ năm ấy có thể hàn gắn? 💔🍁Liệu tình yêu còn đang dang dở của 3 năm về trước có được tiếp tục? 🍁Liệu Tố Như có thể đặt niềm tin lên Hạo Nhiên một lần nữa? ❤️🍁Đợi đến khi cô và anh gặp lại nhau, thì cô lại đang đem trái tim mình dâng cho người con trai khác ❤️ Anh hối hận muộn màng, chỉ biết níu kéo trong vô vọng.🍁Từ lâu, cô luôn đặt một dấu hỏi chấm lớn trong lòng mình: Tại sao khi ấy anh lại ra đi, và đến bây giờ, anh quay trở lại nói với cô rằng anh vẫn còn yêu? 😶…