Nợ Nhau Một Khúc Vĩ Thanh
truyện ngắn…
truyện ngắn…
Tôi cứ mê man đi tìm cõi vĩnh hằng, cho đến khi nhìn lại, mới hay mình đã rơi vào một vùng cấm địa - nơi tình yêu đối với tôi là trái cấm.Người ta vẫn thường nói, kẻ bước vào tình yêu là kẻ tự nguyện trao đi một phần tự do của mình. Còn tôi, hình như đã trao nhầm cả đường lui.Tôi từng đi qua rất nhiều miền của thế gian với một niềm tin gần như ngạo mạn rằng chẳng có gì đủ sức giữ chân mình. Tôi tin vào những cuộc gặp gỡ chóng vánh, những chuyến đi không cần điểm đến, tin rằng con người chỉ cần đủ tỉnh táo thì chẳng có thứ tình cảm nào đáng để đánh đổi cả một đời.Cho đến khi gặp người.Mọi nguyên tắc từng được tôi nâng niu bỗng trở nên vô nghĩa theo một cách rất đẹp. Tôi không còn muốn chiến thắng tình yêu nữa. Tôi chỉ muốn biết một kẻ vốn quen đứng ngoài mọi cuộc đời sẽ điên đến đâu nếu một ngày chính mình trở thành kẻ bị bỏ lại.Có những người yêu bằng cách đến gần.Tôi lại yêu bằng cách tự đẩy mình xuống vực, rồi đứng dưới đáy mà ngước nhìn lên, tự hỏi vì sao bầu trời ngày ấy lại đẹp đến thế.Tình yêu của tôi không có gì cao thượng.Nó ích kỷ, cố chấp, đôi khi gần như tàn nhẫn. Nó khiến tôi vừa muốn giữ lấy một người, vừa muốn phá hủy tất cả những gì có thể khiến người ấy rời khỏi mình. Nó không giống một lời nguyện cầu; nó giống một cơn sốt kéo dài, càng chống cự càng mê sảng.Và có lẽ điều đáng sợ nhất của một kẻ điên vì tình không phải là họ mất lý trí.Mà là họ vẫn còn đủ tỉnh táo để biết mình đang đi sai đường - nhưng vẫn bước…