dream | heehoon
" từ khi nào mà em chỉ muốn gặp anh trong mơ "•••16/08-8/09warning: ooc…
" từ khi nào mà em chỉ muốn gặp anh trong mơ "•••16/08-8/09warning: ooc…
Tác giả: Tiểu Nháo ChungThể loại: tình thanh xuân vườn trường, ngôn tình, HETôi lén quay một video chàng trai mà mình yêu thầm hai năm lúc cậu ấy đang chơi bóng rổ rồi up lên tiktok, không ngờ đoạn video vỏn vẹn mấy chục giây ấy lại nổi như cồn.Và thế là, có đến mấy triệu người biết tôi có tình cảm với cậu ấy.chưa có sự cho phép của tác giả nên nếu có cảnh cáo thì mình sẽ xóa liền ạ.…
textfic, lowercase…
Tôi có thể hôn em không? ✨Độ dài: 16 chap + 3 ngoại truyện ✨Truyện được thực hiện khi đã có sự đồng ý của tác giả gốc. Truyện được chia sẻ với mục đích phi lợi nhuận Highest ranking: No1 #heehoonNo4 #enhypenNo9 #heeseung…
social của mấy người yêu nhau• lee heeseung | park sunghoon…
Thể loại: đam mỹ, hiện đại, ngọt, HETác giả: Nhất Cá Mễ BínhEdit: tsukigonLink truyện: https://tieuvandinh.wordpress.com/thi-ra-anh-cung-thich-em/Chưa có sự cho phép của tác giả nên mong mng đừng mang đi đâu khác, nếu tác giả cảnh cáo thì mình sẽ xóa truyện ạ. Note: Vì có một số chương trong truyện gốc quá ngắn nên t xin phép ghép 2 chương vào với nhau thành 1 chương.GIỚI THIỆU: Sunghoon thầm mến Heeseung rất lâu nhưng Heeseung không biết.Heeseung gặp được Sunghoon, sau đó thích anh đồng thời tìm hiểu chuyện xưa của anh.…
Lee Heeseung là gã người yêu cũ Sim Jaeyun hận nhất. Thế quái nào sau ba năm gặp lại cậu có thể thốt ra câu : " Em rất nhớ anh "với hắn ?!___Thợ xăm ( racing boy ) Lee Heeseung x y tá Sim Jaeyun…
anh xin lỗi...SE…
warning : ooc, lowercase…
Bạn thân á? Chỉ là lớp vỏ bọc thôi, Lee Heesung với Sim Jaeyun đang mập mờ đó..!!Written by @.chu…
Trai tồi luôn là cá thể mà jungwon ghét nhất.…
𝗻𝗴𝗮𝘆 𝘁𝘂̛̀ 𝗱𝗮̂̀𝘂 𝗰𝗵𝘂́𝗻𝗴 𝘁𝗮 𝗱𝗮̃ 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗻𝗲̂𝗻 𝗻𝗵𝘂̛ 𝘁𝗵𝗲̂́.𝘄𝗮𝗿𝗻𝗶𝗻𝗴:𝟭𝟴+, 𝗯𝗮𝗱𝘄𝗼𝗿𝗱𝘀, 𝘀𝗲𝘅𝗹𝗶𝗳𝗲, 𝗳𝗿𝗶𝗲𝗻𝗱𝘇𝗼𝗻𝗲, 𝗳𝘄𝗯, 𝗱𝗿𝗶𝗻𝗸,...…
"Em hoảng loạn, được chưa?" - Sunghoon vừa nói vừa huơ tay loạn xạ trong không trung, tránh né ánh mắt người nọ."Vậy là em hoảng loạn và vô tình nói với cậu ta rằng tụi mình đang hẹn hò?" - Heeseung đang nhìn chằm chằm cậu, có lẽ xuyên thấu cả tâm hồn, và chờ đợi một lời giải thích hợp lý.Slytherin Park Sunghoon đang giả vờ hẹn hò với Nhà vô địch Hogwarts đến từ nhà Ravenclaw - Lee Heeseung, cũng chính là bạn thân nhất của cậu - chỉ để né tránh đám người phiền phức cứ nhao nhao rủ cậu đi Vũ hội Giáng sinh - Yule Ball, bao gồm cả nhà vô địch học viện Durmstrang.Giữa những thử thách của Giải đấu Tam Pháp thuật, đám bạn bè chẳng giúp ích được gì và việc giữ điểm xuất sắc ở mọi môn học, Sunghoon chợt nhận ra rằng cậu đã yêu người bạn thân nhất của mình từ... bao giờ?.- Tác phẩm được dịch từ tác phẩm gốc cùng tên trên AO3 của tác giả @Alexa_Plays.- Mình đã để lại lời xin phép nhưng chưa nhận được phản hồi của tác giả, nếu tác giả không đồng ý mình sẽ xóa truyện ngay.- Bản dịch có thể còn nhiều sai sót, mong được góp ý. TÁC PHẨM CHỈ PHỤC VỤ MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ. VUI LÒNG KHÔNG ĐEM BẢN DỊCH CỦA MÌNH ĐI BẤT CỨ ĐÂU.…
vào ngày tôi chọn quay lưng lại với anh ấychính anh ấy lần đầu tiên quay đầu nhìn về phía tôi…
Ladies and gentleman, let's make stunning fanfictions for our ENHYPEN with available topics.Welcome to @yeochinteatime's project!…
Lee Heeseung có một cái đuôi nhỏ theo sau, thấy mặt anh là thấy cún nhỏ…
Đây là chiếc fic đầu tay của mình, mình cũng chưa có kinh nghiệm nên có sai xót thì mong mọi người nhắc nhở ạ🙇♀️…
sẽ chẳng ai yêu em như anh.…
có chuyện tình kia đi qua thập kỷmột người không nóimột kẻ không hay…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…