Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chú ý nhỏ trước khi vào truyện:- Truyện không phải do tôi viết, tác giả gốc là chị Thập Nhị Kỳ.- Truyện được đăng lại trên wattpad đã có sự cho phép của tác giả.- Ảnh bìa cũng không phải do tôi làm, đó là ảnh gốc của bộ truyện.- Trang nhà của chị tác giả là: https://thapnhiky.wordpress.com/ nếu ai thích truyện của chị thì có thể vào đó tìm đọc. Nếu không thích, xin đừng buông lời xúc phạm và hãy ấn click back.- Vui lòng không re-up hay copy mà không ghi đầy đủ bản quyền của tác giả gốc dưới mọi hình thức.Xin cảm ơn! melanie.…
Tác giả: Đáng yêu tiểu quả xoài ( niên đại + quân hôn + binh vương + hằng ngày + nhiều thai + ngọt sủng + song khiết ) Xuyên qua thập niên 60, trở thành trong thôn đường tỷ đối chiếu tổ, đường tỷ tâm linh thủ xảo ôn nhu hiền thục, nàng điêu ngoa ngang ngược kiêu ngạo ngực đại ngốc nghếch, đối này, mang theo không gian độn mãn vật tư tới Giang Thiển tỏ vẻ vấn đề không lớn! Đối với tương thân đối tượng coi trọng đường tỷ tới cùng nàng xin lỗi, còn làm bà mối lại đây trong nhà đẩy vốn dĩ an bài tốt tương thân chuyện này. Tuy rằng tẩu tử nhóm tức giận đến chửi ầm lên, các ca ca nắm tay đều ngạnh, nhưng Giang Thiển tự cấp đối phương hai cái đại cái tát sau, cũng tỏ vẻ việc rất nhỏ, bởi vì ba điều chân cóc không hảo tìm, hai cái đùi nam nhân nhiều đến là! Có thể bị cướp đi nam nhân, nàng tuyệt đối không lưu!Đối với gả cho bị đường tỷ từ hôn quan quân Hàn Thế Quốc chuyện này, mới đầu Giang Thiển làm theo tỏ vẻ vấn đề không lớn, gả ai mà không gả đâu? Sao không tìm cái anh tuấn cao lớn, có thể nghiền áp đường tỷ cùng tra nam?! Hơn nữa hôn nhân hạnh phúc hay không mấu chốt còn phải xem chính mình, chỉ cần nàng đủ cá mặn, ai đều đừng nghĩ áp bức nàng. Nhưng là...... Nàng này cá mặn vào nhân gia mắt, nhân gia liền thích chiên cá mặn, chiên đến hai mặt kim hoàng cái loại này! Giang Thiển đỡ tường, ánh mắt khiếp sợ, trong tiểu thuyết cường hãn nam nhân hắn chiếu nhập hiện thực!Hàn Thế Quốc vẻ mặt ăn uống no đủ ôn nhu: Tức phụ nhi, việc này vấn đề không lớn!Giang Thiển: "......" Nàng mu…
"Đi mất bốn năm rồi về đây nói yêu tao như thật, mặt dày cỡ này chắc trên đời có mỗi mày." "Tao bất ngờ vì mày không sút vào háng tao khi tao nói yêu mày đó." Seonghyeon thở dài, nhưng nghe lại giống như một cái thở phào nhẹ nhõm hơn. "Thôi, giờ thì làm việc đã. Nhớ đó, không được đi ghẹo gái nữa. Tôi không có danh phận nhưng tôi sẽ gia trưởng với em." Coi đó, thằng này chắc chắn không phải Eom Seonghyeon. Eom Seonghyeon không bao giờ nói chuyện đâm bang như vậy, Keonho biết nhưng Keonho không thể nào chứng minh. Một mặt thì nó nghĩ thế, nhưng một mặt thì nó lại cảm thấy đây mới chính là Seonghyeon thật, còn cái thằng Seonghyeon mặt lạnh đã làm mình khóc ướt gối nhiều đêm liền kia cũng là Seonghyeon nhưng lại không phải Seonghyeon. Keonho không biết phải giải thích cảm giác này như thế nào, nhưng có vẻ như Seonghyeon này mới là Seonghyeon thật sự. Seonghyeon này mới là Seonghyeon thuộc về nó. "Tao buồn." Nó rũ mắt, đột nhiên thấy đau lòng cho mình của mấy năm qua. "Lòng dạ mày sắt đá, mày biết tao khóc bao nhiêu lần vì mày rồi không? Tới bố mẹ tao còn chưa bao giờ làm tao khóc đó." "Thế thì mày chuẩn bị tinh thần đi." Seonghyeon hờ hững liếm môi. "Sau này tao sẽ còn làm mày khóc dài dài, nhưng là khóc kiểu khác." Keonho ban đầu không hiểu gì, định chửi thằng này khốn nạn quen thói thì đã bị cậu nắm eo kéo giật lại. Cơ thể hai đứa áp sát vào nhau, Seonghyeon kề sát tai nó rồi nói nhỏ: "Keonho mặc vest công sở hơi bị ngon luôn nha, nhìn mà chỉ muốn..." Cậu ta vuốt một đường từ cổ xuống thắt lưng nó, "cởi ra." "Aaaaaa, biến thái!!!" @npnhan.…
Heeseung là con trai của một gia đình có truyền thống tâm linh thuần túy, từ nhỏ đến lớn đã chứng kiến bao nhiêu nước mắt biệt ly, bao nhiêu tiếng than khóc ai oán của cả người sống lẫn người chết khi chưa hoàn thành tâm niệm, thậm chí là có nhiều lần, máu đỏ đã đổ ra chỉ để đổi lấy cái thoả mãn nhất thời cho những con người có dã tâm quỷ quyệt. Heeseung biết vấn đề này nguy hiểm và nghiêm trọng vô cùng, nên càng thích Jaeyun, anh càng muốn em phải tránh xa những thế lực tâm linh nanh nọc ấy. Song, có khi nào Jaeyun lại không nghĩ được vậy? Có khi nào em ấy đã nghĩ rằng chỉ cần khiến Heeseung yêu mình, thì anh sẽ làm theo bất kì điều gì em ấy muốn? Và việc bỏ ngải này chỉ nhằm mục đích hưởng lợi cho bản thân, còn về tình cảm thì không hề có chuyện Jaeyun thích anh thật lòng? Nghĩ đến đây, tim anh bỗng quặn thắt lại. Heeseung không buồn vì bản thân bị người mình thích lợi dụng, anh chỉ buồn vì Jaeyun có thể đã nghĩ rằng anh chỉ cần thích em ấy thì sẽ làm theo mọi điều mà em muốn. Cũng đúng, nhưng chỉ là đúng đối với thứ tình yêu dối trá bị trói buộc bởi bùa ngải tà ma. Heeseung thích Jaeyun là thật lòng, anh sẽ không bao giờ chấp nhận việc chiều theo ý em dù biết rằng điều ấy mang đến biết bao rủi ro và nguy hiểm. Written by @pppnhan.…
"Bác sĩ ơi bác sĩ trét cái gì lên bụng em vậy?""Gel siêu âm em." Martin bôi chất lỏng sềnh sệch không màu không mùi và có cảm giác mát lạnh lên bụng Juhoon, cái kết cấu của thứ này thật sự khiến cậu hoài nghi rằng có khi nào bác sĩ lấy nhầm gel bôi trơn hay không. Martin dù đã khẳng định là có kinh nghiệm khám bệnh cho thai phụ nam, nhưng lần này cảm giác vẫn hơi lạ lùng. Chưa bao giờ nó khám thai cho một sản phụ có cái eo con kiến phẳng lì và nuột nà như này cả."Nằm ngoan đi, chuẩn bị vô nha em.""Vô... Vô cái gì vậy bác sĩ?" Juhoon mếu máo hỏi, Martin thấy khoé mắt mình giật giật."Bắt đầu tiến hành siêu âm." Martin dí cái đầu dò siêu âm lên bụng Juhoon, Juhoon thấy vừa đã đã mà cũng vừa thốn thốn."Ưm... Nhẹ, nhẹ thôi bác sĩ ơi. Nó cộm quá.""..." Martin đỏ hết cả tai. "Đề nghị em bớt dirty talk trong lúc bác sĩ đang làm việc. Gây mất tập trung, có mệnh hệ gì bác sĩ không chịu trách nhiệm đâu nha."@npnhan.…
Seonghyeon chả nhớ sau đó chuyện gì đã xảy ra, mọi thứ trong ký ức nó chỉ còn đọng lại tiếng bàn tán xôn xao và tiếng còi xe cứu thương inh ỏi. Seonghyeon nghe được loáng thoáng câu đầu tiên Keonho nói với mình khi cả hai cùng ở trên chiếc xe chữ thập đỏ: "Thấy tao ngầu không? Giờ mặt mũi tao thế này chắc mày hết thích nổi rồi hả, haha!" Seonghyeon cũng nhớ mình đã không trả lời, chỉ siết lấy tay cậu ấy thật chặt.Hoặc là,Seonghyeon hơi ngắc ngứ, nhưng nhìn thấy ánh mắt phán xét của ba người kia thì thằng nhỏ lại giãy nảy lên: "Em nói thiệt! Đừng có nhìn em như thế. Tưởng tượng nếu mấy ông là Keonho đi, rồi đột nhiên em ngồi nhìn chằm chằm xong khen lấy khen để cái vết bỏng trên mặt mấy ông thì mấy ông thấy sao?" ... Ừm, đúng là nghe có vẻ kinh dị thật.@npnhan.…
"Sao hôm đó cậu lại lao vào cứu tớ, không sợ dính rắc rối à?" Một lần nào đó mà Keonho không nhớ rõ, cậu đã buột miệng hỏi Seonghyeon như vậy.Nhưng nó chỉ nhún vai. "Không biết. Muốn thì làm thôi, mình không nghĩ nhiều.""Thế nếu người lúc đó không phải mình thì cậu có cứu không?" Keonho dò hỏi thử. Câu này nghe qua có vẻ hơi mang tính ám chỉ mập mờ, nhưng thường nó lại giúp cậu đánh giá đối phương. Nếu họ trả lời là "Không" thì chắc chắn họ đang có ý với Keonho, muốn thông qua câu trả lời này để khiến cậu có cảm giác mình là người đặc biệt.Phần lớn hồi đáp đều như vậy, Keonho quen rồi. Nhưng cậu không đời nào bị mấy câu nịnh nọt ba xu đó ảnh hưởng.Ấy thế mà Seonghyeon lại cười toe toét đáp nhanh: "Đương nhiên là cứu rồi. Lúc đó mình cũng có biết cậu là ai đâu, chỉ là thấy người ta gặp nguy hiểm thì mình không đứng yên được."Ở cái thời đại mà con người tôn thờ chủ nghĩa vị kỷ, Keonho không nghĩ một người như Seonghyeon còn tồn tại ở ngoài đời. Vì thế nên nếu biết thằng kia cứ không ngừng hạ thấp chính mình và lùi lại vì nghĩ rằng bản thân không xứng đáng, Keonho chắc chắn sẽ chửi nó một trận cho tỉnh người.Hoặc là,Keonho đứng đơ ra hỏi: "Làm gì mà bị thương dữ vậy?!" và Seonghyeon nhún vai trả lời: "Bị mã tấu chém á người đẹp ơi."@npnhan.…
"Cậu đùa tôi đấy hả?!""Sao cơ?" Seonghyeon lại mỉm cười. "Tôi đã đùa cậu bao giờ đâu?""Ngay từ đầu sao cậu không nói thẳng cậu là con trai, để đến khi gặp mặt như này mới cho tôi...?!" Keonho gắt lên, dùng cái tông giọng thảm thiết của một kẻ thua cuộc đang cố gắng gào thét thật to để doạ kẻ thù lần cuối trước khi té xỉu. "Lừa tôi như thế cậu thấy vui lắm sao?""Ai lừa cậu chứ?" Seonghyeon vẫn dùng ngữ điệu tự nhiên, đáp như thể mình không hề có chút lỗi lầm nào trong việc này. "Ngay từ đầu tôi cũng đâu có bảo tôi là con gái đâu?"Phực.Sợi nơ ron thần kinh bực tức vẫn đang căng trướng trong đại não Keonho bây giờ đã đứt làm đôi.@npnhan.…
Jay học giỏi, ngoan, ít quậy phá trong trường, trái ngược với cái mặt lì như cục chì cùng phong thái đàn anh đàn chị của nó. Sunghoon lúc đó cũng bất ngờ vì Jay không có vẻ gì là muốn phát triển trên con đường nghệ thuật, trong khi nó đàn giỏi, hát hay. Lắm khi chiều chiều Sunghoon đi tập trượt băng về thấy nó ngồi ôm cây guitar cổ điển bên bờ hồ, tay thì gảy còn mắt nhìn xa xăm. Sunghoon đã đứng nấp sau tán cây nghe cho bằng sạch, để mặc nhịp tim mình bị cuốn đi tán lạc bởi từng khúc ngân đàn.@pppnhan.…
Cơ hội được trao một lần nữa, làm lại cuộc đời, thu hoạch tân sinh. Sát thủ hàng đầu lại trở thành tân binh?? Tình huống hình như hơi sai sai...Rõ ràng kiếp trước cô là sát thủ tinh nhuệ nhất của đội lính đánh thuê. Kiếp này thế mà lại trở thành nữ ân binh yếu ớt, nhát gan???? Không được, cô nhất định sống lại một đời phải sống cho ra dáng, phải bước lên đỉnh cao như đời trước.Nghe đồn, cô là kẻ ngang ngược trong doanh trại, không coi quân luật ra gì... Ha ha ha, ỷ mạnh hiếp yếu là quy tắc của chị.Nghe đồn, cô không hề có ý thức tập thể, nên không ai dám hợp tác với cô... Ha ha ha, hành động một mình là bản lĩnh của chị.Nghe đồn, cô là vợ của vị thiếu gia ốm yếu tàn tật của nhà họ Hoắc... Ha ha ha, kẻ nào nói lăn ra đây cho chị, chị phải giết kẻ đó!Anh là Nhị thiếu tàn tật của nhà họ Hoắc mà cả thành phố A đều biết. Nhưng, mọi người lại không biết, anh chính là con rồng trong thế giới ngầm. Lần đầu gặp cô, anh nở nụ cười hứng thú, lần thứ hai gặp mặt, cô khiến anh phải nhướng mày. Lần thứ ba cứu cô, anh vừa giận vừa thương. Ừ thì... thật ra hương vị cũng được, chỉ là hơi "cay".Nghe nói, nước Z có một đội quân thần bí, không biết người đứng đầu là ai. Nghe nói, người đó, hành tung bí ẩn, quỷ không biết, thần không hay, vô cùng ngông cuồng, tác phong làm việc kỳ quái. Nghe nói, người này là đối tượng truy bắt của nhiều nước, khiến các nước này vô cùng đau đầu, chỉ muốn giết càng sớm càng tốt.author: Huỳnh Hạreup cre: gg + beta: Linn…
Như ba Xuân của thằng Quân vẫn thường hay nói rằng, thời gian sẽ cuốn trôi tất cả, dù là chuyện vui hay chuyện buồn. Chỉ khác mỗi chuyện vui sẽ trôi đi nhanh hơn rất nhiều, như phù sa chảy ra ruộng ngoài nếu người nông dân không vung đê níu giữ lại; còn chuyện buồn chẳng khác nào phèn chua bám đất, người ta sẽ phải mất cơ man là thì giờ công sức để có thể đuổi nó biến mất đi.@pppnhan.…
Tác giả: Đáng yêu tiểu quả xoài( niên đại + tháo hán + sủng thê + sinh hoạt hằng ngày + song khiết 1v1 )Thân là niên đại văn trung mười tám tuyến pháo hôi làm tinh nữ xứng, nhất định không thể thiếu bị mang thêm xứng đưa một cái không có kết cục tốt gọi người đáng tiếc thật đáng buồn kết cục.Nhưng là ngượng ngùng, bản nhân tới.Nhìn trước mắt cái này dáng người đĩnh bạt như tùng, ánh mắt sắc bén như ưng, mũi cao thẳng môi tuyến rõ ràng, mặc kệ là mặt vẫn là dáng người, đều hoàn toàn chiếu nàng thẩm mỹ mọc ra tới nam nhân.Thẩm Y Y: Đến cho nàng hàng trí thành cái dạng gì, mới có thể làm nàng từ bỏ như vậy nam nhân thượng vội vàng đi gọi người chà đạp?Sau lại có người hỏi: Gả cho này khó hiểu phong tình tháo hán tử, ngươi hối hận sao?Thẩm Y Y cười: Khó hiểu phong tình? Cũng không biết nhiều giải! Gia có con người rắn rỏi vui sướng, các ngươi không hiểu ~…
09/2024, Thông báo: Đôi đoạn hồng trần nằm trong một tập truyện ngắn sắp xuất bản của Việt Chi. Để bạn đọc có những trải nghiệm tốt nhất khi đọc truyện, Việt Chi xin ẩn một phần nội dung truyện trên các nền tảng đăng online. Hy vọng khi tác phẩm phát hành sẽ nhận được sự yêu thương, ủng hộ của bạn đọc. Cảm ơn các bạn rất nhiều! ___Tên truyện: Đôi đoạn hồng trầnTác giả: Thập Nhị • Mèo Ma KếtThể loại: tình cảm, lấy cảm hứng xoay quanh mối quan hệ giữa Trần Cảnh (Trần Thái Tông) & Lý Thiên Hinh/Lý Phật Kim (Lý Chiêu Hoàng)(Truyện không có giá trị tham khảo hay phục vụ bất kì nghiên cứu nào, không khai thác các yếu tố chính trị, chỉ viết về tuyến tình cảm theo một góc nhìn nhẹ nhàng nhất của tác giả...; vui lòng không nhầm lẫn các chi tiết trong truyện với chính sử.)--Lời dẫn:"Trách người quân tử bạc tình,chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao."Hạnh phúc non trẻ bị nhấn chìm, số phận phủ mất mát, đau thương lên những năm tháng nàng tươi trẻ nhất. Và thế là nàng chênh vênh, lạc lõng, đơn độc.Mãi đến khi tuổi đã ngả dần, tóc phai màu điểm bạc, nàng mới tìm được bến đậu mới cho mình, bến đậu vững chắc suốt quãng đời còn lại. May, may mà vẫn kịp.Người đi, kẻ ở.Người trước, kẻ sau.Đôi đoạn hồng trần.- Thập Nhị • Mèo Ma Kết -…
Martin tiến lại sát gần, gần đến mức chóp mũi chúng nó xém thì chạm nhau, và hai đôi môi cũng cách nhau với độ xa không chênh lệch bao nhiêu so với hai chóp mũi. Keonho nhắm tịt mắt lại. Nó chẳng biết mình đang mong đợi điều gì. Khi hơi thở nhẹ nhàng mà nóng rẫy phả ra, Keonho thấy da mặt mình nhột nhột. Mấy sợi lông mặt của nó dựng đứng lên, như cỏ dại ngoài thảo nguyên vươn cao bị uốn cong theo những cơn gió lạc đường. Keonho mừng rơn vì nghe thấy mùi bạc hà dịu mát phả ra từ hơi thở người kia - điều đó chứng tỏ Martin đã đánh răng rồi. Chứ tưởng tượng cái cảnh trai đẹp (dù đẹp đến cỡ nào) cướp đi nụ hôn đầu của mình với cái mồm thối rình vì sáng thức dậy chưa xúc miệng, Keonho thấy muốn cắn lưỡi tự vẫn ghê.Ấy thế mà Martin không hôn nó (dù có chết Keonho cũng không thừa nhận nó thất vọng khôn cùng). Cậu đâu trán với nó, nói: "Tôi biết mấy người muốn gì ở tôi đó. Mấy người không giỏi giấu diếm chút nào. Giờ làm ghệ tôi đi rồi tôi hôn.""Má!"Thẹn quá hóa giận, Keonho đỏ bừng mặt vì bị người kia đọc vị quá dễ dàng. Nó thúc gối lên, vừa hay nhắm ngay vị trí giữa hai chân hoàng tử đầu nhím. Chỉ nghe thấy tiếng ré lên đau đớn trước khi Martin gục xuống, hai tay ôm họa mi, vẻ mặt tổng t(đ)ài ban nãy đã biến bay không còn dấu vết."Mày chơi kiểu đó, sau này lấy gì dùng!"Keonho nghiến răng. "Không dùng được thì cắt."@npnhan.…
Tôi cứ ngỡ một tâm hồn vững vàng như mình sẽ không bao giờ bị bộ phim ma ba xu ba đồng đó ám ảnh, cho đến khi mẫu hậu đại nhân cất lên một tiếng lảnh lót lúc tôi đang nằm banh càng chơi Liên Quân ngoài phòng khách vào tám giờ tối ngày hôm sau:"Kẹo àaaaaa, cục cưng chạy ra đầu đường mua bịch bột ngọt cho mẹ cái nha!"Đương nhiên, phi vụ này sẽ không làm khó được tôi nếu nó không hình thành chung với ba điều kiện vô cùng tréo ngoe: Đầu tiên - tôi vừa mới xem phim ma ngày hôm qua; và dù lúc xem không sợ, nhưng phải khen rằng kỹ xảo của đoàn làm phim tương đối đầu tư (mấy con ma hiện ra rất gớm, và đến bây giờ những hình ảnh ấy vẫn đang hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi). Thứ hai - mẹ tôi bán đồ ăn sáng, nên bắt buộc tôi phải đi mua bột ngọt ngay lập tức để về cho mẹ ướp thịt, vậy thì khuya bà mới có sẵn nguyên liệu mà nấu lên để bán cho khách vào sáng ngày hôm sau (tóm lại thì tôi không thể nào chần chừ lần lữa để đến ngày mai mới đi mua được). Thứ ba - nhà tôi có một vị trí địa lý vô cùng "đáng yêu", giữa đoạn đường ra tiệm tạp hóa đầu ngõ là một khoảng hai trăm mét trải dài toàn mồ với mả (đúng vậy, nói thẳng ra là nghĩa địa. Và dù có không tin vào ma quỷ thì tôi cũng không dám chắc mình có thể không sợ tái đé khi đạp xe đạp băng qua nghĩa địa hai lần sau tám giờ đêm).Hay,Có một "con ma" đã thả thính tôi, và tôi đớp thính của nó.@npnhan.…
Tóm tắt: Điều xui xẻo nhất cuộc đời Lâm Mặc Bạch chính là vô ý nhìn lén Tống Thanh Tiêu, biết được bí mật mà hắn không thể tiết lộ. Từ đó về sau, hắn truy, nàng trốn... hắn áp chế, nàng phản kháng... hắn thất thủ, nàng bắt đầu phản công, cuối cùng phản công thành công! Công thành danh toại, Lâm Mặc Bạch tự tổng kết lại tình yêu của chính mình: Gặp mặt cẩu huyết nhất, quá trình gian nan nhất, kết cục hoàn mỹ nhất!…
https://thapnhanthapsac.wordpress.comTác giả: Niên TiểuDịch: QTEdit: Thập Nhân Thập Văn án:Ngày 1/6, quốc tế thiếu nhi, một mầm non đất nước thành một đời ma vư…
Tác giả: Trang CẩnNguồn: LofterThiên hướng All x Tề HạSummary: Toàn viên ái muội quan hệ, sẽ không viết rõ ai cùng ai ở bên nhau, tận lực bảo trì nhân thiết đồng thời, tùy tiện ngươi tưởng khái cái gì.Thời gian tuyến: Chương 1 【 phòng trống 】…
☁️ Tên gốc: 穿成渣攻反套路☁️ Tác giả: Y Y Dĩ Dực☁️ Thể loại: Xuyên thiết lập nhân vật, trọng sinh, hiện đại, nhẹ nhàng, hài hước, chủ công☁️ Độ dài: 53 chương + 3 phiên ngoại☁️ CP : An Dương × Cố Vân Thanh☁️ Editor: Chuông nhỏ…
Việc tụi nó là con trai hay gái cũng giống như một bài toán tìm |x| nằm trong trị tuyệt đối. Ta phải xét hai trường hợp, x âm và x dương. "X âm là trường hợp một trong hai đứa mình là con gái, trên lý thuyết thì phải loại. Vì tụi mình đều là con trai." Martin nói, rồi di cây bút chì xuống khoanh tròn vào chữ x dương. "Còn đây là trường hợp hai đứa mình đều là con trai, mà trên thực tế đúng là vậy. Nên ta nhận."Juhoon cảm thấy cái tư duy này phiến diện quá trời. Cậu nắm lấy cây bút của nó, ghi một dấu chấm hỏi to đùng ngay bên cạnh chữ x dương. "Nhưng hai đứa con trai trên lý thuyết thì không thể yêu nhau được...""Tại sao không?" Martin hỏi, và Juhoon cũng không biết phải trả lời như thế nào.Nó đưa tay bọc lấy bàn tay đang cầm cây viết chì của Juhoon, vẽ thêm một đường cong ngược lại nối liền hai đầu của dấu chấm hỏi, tạo thành một hình trái tim trên mặt giấy. Juhoon thấy tim mình nảy lên một nhịp, rồi lầm bầm: "Không thoả mãn điều kiện...""Không cần phải thoả mãn điều kiện gì hết." Martin nói. "Phương trình tình yêu không có điều kiện xác định, Juhoon. Nó đúng với mọi x, miễn là chúng ta cùng nỗ lực để tìm ra hướng giải."@npnhan.…