Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Phàm nhân tu tiên, phong vân tái khởiXuyên qua không gian và thời gian, luân hồi nghịch chuyểnKim Tiên Thái Ất, Đại La Đạo TổTam thiên đại đạo, pháp tắc chí tôn.《 Phàm Nhân Tu Tiên Truyện 》 Tiên Giới Thiên là tích xưa về một Hàn Lập khuynh đảo Tiên Giới, truyền thuyết về một tiểu tử người phàm tu tiên.…
Tóm tắt: Là câu chuyện về một kẻ si tình đến ngốc nhưng lại vờ không nhận ra và một người suốt ngày tỏ vẻ cao lãnh chi hoa đến đáng đánh. Cuối cùng cả hai đều bị vả mặt bởi conditinhyeu.CP: Mặc Sinh x Hoa Cẩn Dung (Vân Lăng)…
Chuyện tình đẹp của đôi gà bông Trúc Linh và Việt Lâm. Cô gái thành thị có vẻ ngoài xinh đẹp đã bị thu hút bởi chàng trai có phần hơi nhút nhát, trầm lặng. Sau dịp trở về quê ngoại, cô thực sự đã biết tình cảm của mình dành cho Việt Lâm là như thế nào. - Đúng là trước kia tớ luôn cảm thấy việt quất thật ngọt ngào.- Nhưng giờ gặp được Việt Lâm rồi tớ lại cảm thấy Việt Lâm ngọt ngào hơn bất kỳ ai.TRUYỆN THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA PMY (IAMNHPHERE). VUI LÒNG KHÔNG REUP KHÔNG CHUYỂN VER KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.HIỆN TẠI TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE TRÊN HAI NỀN TẢNG WATTPAD VÀ MANGATOON. MỌI THÔNG TIN CHI TIẾT KHÁC VUI LÒNG INBOX CHO MÌNH .MONG MỌI NGƯỜI SẼ CÓ QUÃNG THỜI GIAN VUI VẺ KHI ĐỌC TRUYỆN, BỐI CẢNH LÀ Ở VIỆT NAM. VẬY NÊN NẾU CÓ CHI TIẾT NÀO QUÁ ẢO MA THÌ MONG MỌI NGƯỜI THÔNG CẢM.…
Là nơi tôi nêu lên những cảm nhận, suy nghĩ riêng của bản thân mình sau khi đọc một vài cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Ai đọc những cuốn đó rồi thì vào uống trà đàm đạo cảm nhận của mọi người với tôi nhé ! Rất hân hạnh đón tiếp. P/s: Tất cả những điều này chỉ là suy nghĩ của cá nhân tôi, vậy nên sẽ có nhiều người không đồng tình. Đó là cảm nhận riêng của mỗi người mà thôi, vậy nên ai có ý kiến gì cứ comment trực tiếp nhé ! Ai có truyện nào hay recommend cho tôi với nhé. Nhớ vote và follow tôi nhé ! Cảm ơn nhiều.…
Truyện này tớ viết về DraHar và HanahakiTruyện này rất xàm xàm xàm - truyện quan trọng nhắc lại 3 lần - và cũng có nhiều chi tiết hoang đường mà tớ tự nghĩ nhéTruyện đầu tiên tớ đăng trên đây và cũng là lần đầu đăng truyện lên mạng nên có sai chính tả thì coi như nó tàng hình đi vì tớ lười sửa lại lắm , mốt chăm rồi sửa sau ..Tớ nhận gạch đá xây nhà nhé , muốn góp ý thì cứ góp ý tớ sẽ cố gắng sửa lại cho tốt hơn ( nếu tớ đột suất chăm chỉ )Đừng hỏi lịch đăng truyện cố định hay đủ độ dài nhé , vì tớ đăng tùy tâm trạng thôiCp chính : DraHar ; PanHer ; BlaisRonVà một số cp phụ khác vào truyện thì biếtCre ảnh : tớ tìm trên Pinterest nhưng k nhớ là ở đâu 乁[ᓀ˵▾˵ᓂ]ㄏVà xin nhắc một chút , truyện này hoàn toàn là truyện của tớ , dùng chất xám của tớ để làm ra , không có copy bất kì chỗ nào hết nên thấy giống thì đừng có vào cmt như kiểu " truyện cậu giống truyện *** thật " tớ block hết đấy . Cuối cùng , truyện của tớ nên đừng có mang đi đâu khi không có sự cho phép của tớ ( mặc dù truyện này phèn vler tớ nghĩ chẳng ai thèm đọc luôn í nma kệ đi thích make color vậy đó 💁 )Spoil một chút :Harry Potter cậu đã làm gì sai để phải chịu đau đớn đến thế chứ , chỉ là đơn phương một người như bao người cũng như vậy nhưng cậu lại phải chịu những đau đớn từ tính thần đến thể xác .. rốt cuộc là cậu đã yêu người đó nhiều đến nhường nào ? và .. người đó là ai , đã làm gì mà lại khiến cậu yêu đến chết đi sống lại như vậy chứ ?.. sẽ chẳng một ai ngờ được cậu lại yêu k…
『 quốc lộ cầu sinh 』+『 quỷ dị 』+『 duy nhất che giấu danh sách 』+『 huynh đệ tình 』+『 đoàn đội lưu 』+『 chậm nhiệt 』+『 trong lòng có côn xưng 』Toàn cầu quỷ dị buông xuống, thành thị khu vực không ngừng bị ăn mòn, mọi người chỉ có thể dựa không ngừng di chuyển tránh né quỷ dị mới có thể tồn tại, mà quỷ dị chỉ có danh sách siêu phàm mới có thể giết chết.Mà vai chính Lạc Hào khai cục thế nhưng ngoài ý muốn ăn nhầm quỷ huyết, vốn tưởng rằng sẽ bị quỷ dị lực lượng ăn mòn mà chết đi, kết quả ngược lại thức tỉnh che giấu duy nhất danh sách 『 quỷ Trù Thần 』từ đây Lạc Hào đồ ăn cùng người bình thường không giống nhau lên, nhìn trước mắt đủ loại quỷ dị, nước miếng không biết cố gắng từ khóe miệng chảy ra "Huynh đệ, ngươi thoạt nhìn hảo hảo ăn bộ dáng a...... Ta ngẫm lại nên như thế nào liệu lý ngươi đâu? Là thịt kho tàu đâu? Vẫn là dầu chiên đâu? Nếu không vẫn là sinh yêm đi!"Nhiều năm về sau, vô số quỷ dị chỉ cần nhìn thấy kia thân xuyên màu đen đầu bếp phục tay cầm dịch cốt đao người, liền không ngừng thoát đi."Mau, chạy mau hồi quỷ giới! Nhân tộc quá nguy hiểm! Hắn thế nhưng sẽ ăn quỷ!"…
Lại Thiên là một phàm nhân sống ở một thị trấn hẻo lánh trên một địa đảo phía Nam thuộc lãnh thổ Đông Hoa Quốc. Gia cảnh vốn cơ hàn, hắn không tin vào tiên giả, chỉ mong một cuộc đời bình lặng.Nhưng định mệnh đã chọn hắn. Một cuộc truy sát. Một lời trăn trối. Một di vật bí ẩn được gửi gắm bất đắc dĩ. Lại Thiên bỏ lại quá khứ, đi đến những cư thành rộng lớn. Mang theo ý chí tiến vào đại lục. Hắn dần bước chân lên con đường tu luyện đầy rẫy hiểm nguy và lừa lọc. Nhưng hắn không biết rằng, thứ hắn đang nắm giữ trong tay có phải là cơ duyên, hay là tâm điểm của một cuộc chiến đã kéo dài hàng trăm năm. Liệu từ một phàm nhân, hắn có thể sinh tồn và trở thành người định đoạt ván cờ của các bậc tiên giả?…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…