-Xamlone Diary-
Đây là một cuốn nhật kí được tạo ra từ lúc tui theo chân mama vào mảnh đất đầy thứ thập cẩm màu cam này ^.^Credit by @Domitor_CSkymail…
Đây là một cuốn nhật kí được tạo ra từ lúc tui theo chân mama vào mảnh đất đầy thứ thập cẩm màu cam này ^.^Credit by @Domitor_CSkymail…
Chúc mn đọc vv…
để tự xìn…
khi em thấy cô đơn, lòng em nhớ ai?…
Nơi mà Vương Tuấn Khải 'vướng' phải tiếng sét ái tình. Nơi mà Tiểu Liên Băng gặp phải mối tình đầu của mình. Nơi mà hai người có thể chấp nhận nhau. Nhưng đến với nhau, họ đối mặt bao nhiêu là thử thách, bao nhiêu là rắc rối. Liệu họ có thể đến với nhau? 'Cậu đồng ý không?'. Câu trả lời nằm trong tâm trí trong Tiểu Liên Băng.…
Truyện ngắn mong mn thông cảm…
Câu chuyện về những con người thuộc về Thiên Đàng.…
Chỉ là vài suy nghĩ vu vơ.…
Người Viết : TôiTình trạng : đang tiến hành A/N : Mình viết truyện này để thỏa mãn cái tính kì kì và TOXIC của mình. Có nhiều Nhân vật do mình tự thêm vào khá là rối, văn phong gà mờ,truyện có nhiều cái nhảm nhí cẩn thận khi đọc. Các CP chính:Tiết HiểuCP bonus (CP chính).Các CP phụ:các CP phụ xoay quanh 2 CP chính ( chắc vậy )…
viết về Khang Trang(Atd)…
Thể loại: Trọng sinh, hiện đại đô thị, ngược, sủng, nữ cường.Diệp Như Tuyết kiếp trước tình cảm không được đền đáp, yêu một người đến bi thương cuối cùng lại chết vì sinh con do tai nạn xe. Sau khi biết được là do nhầm lẫn nên được trọng sinh vào cơ thể người khác cùng tên cô, lần này cô quyết định xóa bỏ toàn bộ ký ức kiếp trước sống cuộc đời mới.Lâm Ngạo Thiên yêu sâu nặng nữ chính nhưng vì gia tộc tranh giành quyền lực nên đối xử tệ bạc với cô, sau nữ chính chết đi thì vô cùng hối hận. Một thân chăm sóc con trai hai người, do cô sinh ra khi bị tai nạn.…
chỉ là nơi để cmnr nhảm lảm thui nha :>>>…
Viết những điều về suy nghĩ hay câu chuyện trong fandom của mình, kiểu như sau mỗi sự việc gì đó sẽ viết ra đôi ba dòng suy nghĩ ấy…
Có những bản nhạc không dành để trình diễn,chỉ để chơi trong những ngày lòng mình vắng tiếng người.Có những người đến không để yêu,mà để khiến ta hiểu ra rằng trái tim vẫn còn biết thổn thức.Tại một học viện âm nhạc dành riêng cho những cậu ấm cô chiêu, hai người con trai gặp nhau - trong buổi chiều đầy gió, ở một lớp học đàn vốn không có quá ba người.Cậu - Ái Ngọc Thanh An, như một nét mực chảy chậm trên nền lụa trắng.Và người kia - Bách Việt Thừa, là gam trầm của cây piano, lạnh lùng, kiêu bạc, nhưng cũng là nơi âm thanh lặng lẽ trú ngụ.An là người theo đuổi trước - không vội vàng, không ép buộc, chỉ là sự hiện diện dịu dàng từng ngày một.Thừa lạnh lùng, khép kín, không dễ dàng để ai chạm vào - nhưng đôi mắt lại mang theo thứ dịu dàng chưa từng được nói ra.Tình cảm đến như tiếng nhạc rơi trong chiều thu - lặng lẽ, nhưng không ai giả vờ không nghe thấy.Và rồi, khi bản nhạc tưởng như đã chạm đến cao trào... biến cố xảy đến.An buông tay.Thừa không giữ.Mãi sau này, trên một sân khấu lạ giữa mùa trở gió, Thừa nhìn lên -và âm thanh ấy,người ấy,trở lại như đoạn nhạc chưa bao giờ kết thúc.…
Vài thứ về mình.…