Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tui thấy có khá nhiều bạn ume anh đẹp trai Cedric Diggory giống Bym nên Bym đã vắt óc nghĩ ra plot này nè.Ai chưa xem thì nên xem đi nhó, thật sự xem xong sẽ thấy muốn hoà mình vào plot này lắm luôn.…
"Thôi được rồi, để ta gả."Vừa nghe ta nói vậy, nét mặt của nam nhân chợt thả lỏng xuống, hắn ta lập tức liền nói với thiếu nữ bên cạnh: "Mạn Mạn đừng khóc, Ngọc Liễu nói nàng ấy sẽ gả thay muội rồi."Thậm chí hắn còn không thèm liếc nhìn ta một cái.Đột nhiên ta lại thấy buồn cười.Nam nhân này tên là Thẩm Đồng Văn, là chủ nhân của ta, cũng là Kính An Vương đương triều.…
Đối thủ một mất một còn của tôi đang cãi nhau với vị hôn thê của hắn.Đây là lần thứ ba trong tháng này.Trong những năm tháng dài dòng qua đi, tôi không chỉ thấy bọn họ cãi nhau ba lần, tôi còn thấy em ấy đã khóc vì hắn ba lần.Mỗi lần nhìn thấy, tôi đều không ngừng suy nghĩ, nếu người đứng bên cạnh em là tôi thì tốt rồi.Tôi không nỡ khiến em rơi lệ.…
Rảnh rỗi dịch tí fanart cục dàng cục bạc cho cô chí anh chụ cùng coi. Mọi người lưu ý không mang tranh đã dịch đi nơi khác và ghé qua X ủng hộ artist nhe ^^…
Ta xuất thân là một thư sinh nho nhã, mọi lời ta thốt ra đều là châu báu ngọc ngà. Em chỉ là một tên lưu manh, ẩn náu nơi đầu đường xó chợ, ai thuê gì làm nấy. Trớ trêu thay, ta lại đem lòng thầm thương trộm nhớ em.Hò ơi, hương cau vui nhớ mùi trầuThương nhau sao lỡ nhịp cầu bắc ngang?-------Tập truyện dài đã được chỉnh sửa, lược bớt thông tin và được up lại lần 2.…
Hoàng thái tôn là kẻ điên.Hắn bị chó cắn lúc đang đi trên hành lang, ta cầm gậy gỗ đánh chó chạy té khói.Ơn cứu mạng nặng như núi, vậy mà hắn lại dỗ dành ta làm phi tử của hắn.Sau này thái tử mưu phản, hắn quyết tâm muốn lôi ta cùng chết.Ta ôm eo hắn khóc rất to: "Thái tôn! Em không muốn chết! Người lấy oán trả ơn!"Biển lửa hừng hực ánh vào vẻ mặt của hắn, trông lộng lẫy mà tàn khốc đến cực điểm: "Em là nữ nhân duy nhất của cô, cô ở đâu, đương nhiên em phải ở đó."…
Ngày tôi và Trì Dã chia tay, hai chúng tôi đã ầm ĩ một trận rất to.Anh phẫn nộ đấm vào tủ kính, bàn tay chảy máu không ngừng.Nhưng cuối cùng anh lại quỳ xuống đất ôm chặt eo của tôi, giọng nói run rẩy khẩn cầu: "Đầu Gỗ, mắt của em bị làm sao vậy, sao em có thể thích người khác được chứ? Anh không chia tay đâu, không có việc gì là ngủ một giấc mà không giải quyết được hết đúng không em? Bé ngoan, chúng ta không chia tay..."Mấy năm sau tôi và bạn bè khởi nghiệp thất bại, rơi vào đường cùng phải đến nhờ vả chủ tịch điều hành của tập đoàn Hải Thượng.Người đàn ông kia chính là Trì Dã.Trên bàn cơm, anh lắc lư ly rượu trong tay, cơ thể hơi ngửa ra sau, nhướng mày nhìn tôi rồi nói: "Hứa Đường, không có việc gì là ngủ một giấc mà không giải quyết được, em thấy có đúng không?"…
• Tên truyện: Chi Nhất Vô Nhị• Tác giả: Sơn Thanh Nguyệt Bất Minh• Tình trạng bản gốc: 26 chương + 5 phiên ngoại (Đã kết thúc)• QT: Cảm ơn QT của bạn chucongconvert@wikidich• Edit: motngaymuadeptroi@wattpad• Cover: 8-bit stories-Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Chủ công , Cường cường , 1v1 Tag: Cường cường, chủ công (ngôi thứ nhất), thụ sủng công, duyên trời tác hợpVai chính: Văn Chi Nhất x Văn DưThuộc tính (theo editor): Vị kỷ, mềm lòng, thiếu gia công x Si tình, trung khuyển, ảnh vệ thụ.-⚠️ Khuyến cáo:* Công là mệnh của thụ. Thụ vô cùng chấp nhất với công, sủng công. Công không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một người vì bản thân. Công có yêu thụ nhưng bản chất con người không thay đổi. Team sủng thụ/thiên sủng thụ/hỗ sủng đừng nhảy.* Truyện có bug, không có âm mưu tranh đấu hay hình tượng nhân vật quá "chính". Đừng kỳ vọng nhiều. * Edit chui, phi lợi nhuận. Vui lòng không bưng đi nơi khác.* Editor vốn tiếng Trung hạn hẹp, edit dựa trên QT, Raw + Google nên không đảm bảo đúng 100% nội dung. Hoan nghênh mọi ý kiến đóng góp.…
Tôi hẹn hò bí mật với cậu chàng học giỏi nhất khối.Tôi chỉ muốn lười biếng học cho có, nhưng cậu ấy lại nhất quyết tự mình dạy kèm cho tôi, bắt tôi ngày nào cũng phải học bù, buộc tôi phải thi đậu Thanh Hoa.Mới yêu đường được hai ngày, chuyện Chu Nhượng Trần bung dù che mưa cho một bạn nữ mặc váy trắng đã truyền khắp cả trường.Bạn cùng bàn chợt nói với tôi: "Hình như hôm qua Diệp Thanh cũng mặc váy trắng nhỉ?""Cậu ta? Cậu cảm thấy có thể sao?"Hoa khôi của lớp châm chọc cười: "Chu Nhượng Trần nghe thấy cũng ngại xúi quẩy."…
Người ta nói, khi gió khẽ lùa qua cổ áo, là ai đó đang nhớ đến mình.Còn tôi, mỗi lần nghe tiếng gió, tôi lại thấy lòng mình khẽ nhói - vì biết, đâu đó giữa thế gian này, có một người từng bước qua đời tôi bằng tất cả dịu dàng.Tình yêu vốn dĩ chẳng bao giờ mất đi. Nó chỉ đổi hình, hóa thành một cơn mưa bất chợt, một bản nhạc cũ, hay mùi cà phê lan trong buổi sáng còn ngái ngủ.Và đôi khi, chỉ cần nhắm mắt lại, ta vẫn nghe được tiếng ai đó cười giữa lòng gió.Nếu kiếp này ta lạc nhau, tôi mong gió sẽ đưa lời tôi đến bên em - như cách nó vẫn thì thầm mỗi đêm, hát tên em, thật khẽ, giữa khoảng trời còn mùi mưa.Mỗi cuộc chia ly đều giấu trong nó một khởi đầu khác.Và đôi khi, để gặp lại nhau, ta chỉ cần học cách tin rằng - gió sẽ nhớ đường.…