Nắng ban mai
- Thế cậu đi đâu mà vội thế?- Vội gì, tao đang ở nhà mà?Cách 1 cái màn hình mà Nhi vẫn bĩu môi khinh bỉ Huy Phạm. Tự nhiên cái xưng hô cậu-tớ ngon ơ à.- Vội của tơ!- !!!!Ngọc Nhi thật sự biết ngại rồiii*** Ngày đăng tải : 18.2.2024Otis…
- Thế cậu đi đâu mà vội thế?- Vội gì, tao đang ở nhà mà?Cách 1 cái màn hình mà Nhi vẫn bĩu môi khinh bỉ Huy Phạm. Tự nhiên cái xưng hô cậu-tớ ngon ơ à.- Vội của tơ!- !!!!Ngọc Nhi thật sự biết ngại rồiii*** Ngày đăng tải : 18.2.2024Otis…
Diệu Anh hướng nội nhút nhát nhan sắc ở mức '' trung bình '', thành tích học tập không quá kém cỏi nhưng cũng chẳng có gì nổi bật, cuộc sống bình ổn của cô trôi qua như vậy cho đến khi cô gặp Duy Khang - nam thần học giỏi, chơi thể thao ''cừ'' đặc biệt là bóng rổ, đi đến đâu đều thu hút sự chú ý, hai đôi đũa lệch như vậy ai cũng không nghĩ tới có một ngày, hai người họ lại ở cạnh nhau.Trích Đoạn: Khôi ôm mặt thở hồng hộc phi vào lớp giật lấy đề toán trên tay Khang, nó bỏ mặc khuôn mặt khó chịu của Khang, nhăn nhó gào lên''Đcm Diệu Anh của mày đánh tao'' Khang cười nhạt giật lại tờ đề cúi xuống bình thản trả lời nó, chuyện khó tin thế mà thằng này vẫn chém được.''Mày ngáo ít thôi, Diệu Anh nhà tao hiền lành, ngoan ngoãn, có bao giờ biết đánh ai'' ''Đcm tao đùa làm đéo gì, mày ra sân tập võ khác biết'' Nó một tay ôm bản mặt xưng vù, một tay lôi Khang ra khỏi cửa lớp. Trong sân vận động, Diệu Anh buộc tóc đuôi ngựa, nước da trắng nõn, tay đeo găng tay, bộ võ khoác trên người cô tôn lên vóc dáng hoàn mỹ, tốc độ ra quyền vừa nhanh vừa mạnh khiến đối thủ không kịp trở tay . Sau mấy cú đánh liên tiếp, đối phương mất hết sức lục ngã nhoài xuống đất. Khang đứng đần người nhìn theo người con gái đang liên tiếp hạ gục đối thủ trên sân, chuyện đéo gì đang xảy ra vậy, Diệu Anh của cậu đây à? Khánh minh tức tối đấm một cú rõ đau vào bụng Khang ''Một tay mày dạy ra đấy, mày sướng chưa?'' ''......''KHÔNG ĐƯỢC REUP, CHUYỂN VER, MANG RA KHỎI WEB DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Giới thiệu: Nghe nói đêm nay sẽ có sao băng, trùng hợp, Hải Uyên cũng đang có một mong ước."Muốn vừa thực hiện ước mơ của ba mẹ, vừa thỏa mãn đam mê của bản thân? Nàng Quýt cũng tham lam quá đấy. Nhưng mà có một cách, học song song cả hai chuyên ngành, nàng thấy sao?"Hải Uyên không biết rằng, trên đời này không có trùng hợp, chỉ có sắp đặt. Một, do người, gọi là kế. Hai, do trời, gọi là mệnh.Định mệnh sắp đặt Hải Uyên gặp được Hồng Khánh, thích anh, yêu anh. Và cũng định mệnh sắp đặt, khi đang đắm chìm trong vị ngọt của tình yêu thì bỗng nhiên phát hiện, bạn trai mình là một tra nam."Hồng Khánh, anh không nghe rõ hay đang giả điếc đấy? Tôi nói tôi chán anh rồi, tôi muốn tìm người mới."Một lần gặp được sao băng là một lần điều ước thành sự thật, vậy nên mới mơ tưởng, chỉ cần bản thân thành tâm cầu nguyện, tất cả mọi điều ước đều sẽ thành hiện thực."Ghét anh như thế nào? Tôi cầu ngay lúc này có sao băng bay qua, để ước mình chưa từng gặp phải anh.""Nhưng mà... sao băng không xuất hiện."-----------------------------------------------------Thể loại: tiểu thuyết, ngôn tình, hiện đại, gương vỡ lại lành, tra nam x gái ngoan, hài hước, lãng mạn.Nhân vật chính: Nguyễn Hải Uyên x Hồ Hồng Khánh.Ngày xuất bản/ hoàn thành: 18/2/2023 - 7/6/2023Ngày tái bản: 14/2/2025…
Truyện viết thời trẻ trâu, có gì sai xót mong cả nhà thông cảm ^^_Trà Táo Bạc Hà_Tác giả: trachanhmatongggThể loại: học đườngNVC: Nguyễn Hạ Nhiên, ...Ngày viết: _/_/2018Ngày hoàn thành: _/_/2023"Dưới bóng cây bằng lăng xanh mướt, có hai cô cậu học trò đứng nhìn nhau. Lũ chim ríu rít dưới mấy hoà cùng tiếng nói nhộn nhịp của học sinh vào giờ ra chơi. Nắng xuyên qua những tán lá, nhẹ nhàng nhảy nhót trên vai áo cậu học sinh. Nắng cũng chảy lên mái tóc ngắn của cô bạn làm màu tóc nâu tự nhiên trở nên rực rỡ đến lạ."----Những chi tiết và nhân vật trong truyện đều là hư cấu.Bối cảnh tại thành phố Hồ Chí Minh và Đà Lạt.Truyện này được viết từ khi mình còn là một đứa học sinh cấp 2 trẻ trâu. Ai cũng đã từng mê mệt truyện teen, và mình khi đó cũng không ngoại lệ. Mình đã cố gắng lượt bỏ hết những nội dung mà mình của 2023 cho rằng nó quá trẻ trâu và phi thực tế. Nhưng mình vẫn sẽ giữ lại một chút gì đó của "mình năm 2018"Mong là mọi người sẽ yêu thương và góp ý để mình có thể cố gắng hơn nữa trong việc hoàn thành đứa con tinh thần đầu tiên này. Xin cảm ơn.Mình đăng truyện ở hai nền tảng. Nhưng hiện tại chỉ edit và cập nhật chương mới duy nhất tại Wattpad.trà chanh mật ong.…
Giới thiệu:Người ta nói, tình yêu tuổi học trò là thứ tình yêu đẹp đẽ nhất, vì nó mang cái vẻ ngây ngô mà đơn thuần. Người ta nói, tình đơn phương là cái tình đẹp, nhưng lắm mộng nhiều mơ nhất. Trùng hợp thật đấy, tôi có cả hai thứ tình kia, và đều chỉ hướng về một người.Tôi tưởng rằng khi cậu ấy rời xa thủ đô, tình cảm của tôi với cậu đã nhạt dần. Phải, nó nhạt như nắng Hà Nội đầu xuân vậy. Nhưng khi hạ đến, cái nắng đó rực rỡ trở lại, và tim tôi cũng thế."Cảm ơn Dương đã về với tớ, cảm ơn cậu đã đem nắng đến vào thời điểm tớ tuyệt vọng nhất."----------------------------------------------------Thể loại: ngôn tình, truyện ngắn, hiện đại, thanh xuân, yêu thầm, thuần Việt, chữa lành. Nhân vật chính: Hà Gia Linh, Phạm Minh Dương, Khải Tuân.----------------------------------------------------Lời nhắn 1: Tác phẩm đầu tiên mình lấy bối cảnh Việt Nam, và mình cũng không sinh sống tại Hà Nội, nên mọi tư liệu cùng các sự kiện đều được mình tham khảo trên mạng và từ một vài người bạn sống tại thủ đô của mình. Vậy nên nếu truyện có điểm nào sai sót, mong mọi người góp ý, xin đừng công kích mình nhé. Lời nhắn 2: Mình đổi tên thành Kem Vani ạ, mọi người có thể gọi mình là Vani, hoặc tên cũ là Jin (JinRuan) cũng ok nhen.Lời nhắn 3: Follow Facebook của mình để cập nhật thông tin về truyện nhé.…
Thể loại: Xuyên không, nữ phụ văn, H văn, Nữ phụ, HETác giả: DyemTình trạng: OngoingVăn án:Nam Diễm xuyên không, cô trở thành nhân vật có chức năng ngáng chân, cản đường, thúc đẩy tuyến tình cảm của nam nữ chính trong một quyển nữ phụ văn với motif "kinh điển".Nghĩ đến cốt truyện, Nam Diễm có dự cảm không tốt cho lắm...Loại mà sắp tiêu đời ấy!Vì mạng sống, cô tận lực làm người qua đường, chỉ làm cá mặn, không tranh không giành với ai nhưng mà đời không như mơ....Nam Diễm: "MÁ" Sao thằng cha nam chính cứ phá cô hoài vậy?***Cảnh báo***- Nam chính phúc hắc có xu hướng biến thái.- Cường thủ hào đoạt.- Nữ chính mềm mại, yếu đuối nhưng không ngốc.- Có H, mức độ nặng nhẹ tùy lúc khác nhau.…
Câu truyện xoay quanh về Nhật Hạ yêu thầm cậu bạn cùng lớp.Lưu ý đa số các địa danh trong câu truyện là hư cấu! Tất cả nhân vật hay sự kiện đều là giả tưởng!Bộ đầu tay của tui, được viết trong lúc khá ngẫu hứng. Lấy ý tưởng chủ yếu về mối tình đơn phương của chính tui.Ngày đăng đầu tiên: 01/04/2026…
Thiếu niên đi ngược nhưng không sợ hãi phía sau, hai tay ôm trọn gió trời. Người trước mặt trìu mến nhìn cậu, nhắc cậu cẩn thận.Thuở thiếu thời tinh khôi và nồng nhiệt, họ gặp nhau, có nhau. Thế nhưng, tình yêu ấy quá điên cuồng, mởi mẻ, họ chỉ sợ đi sai đường, không sợ yêu sai người.---Trần Anh nắm cằm của người đối diện, nói như đang tra khảo:- Anh nói đi, anh muốn học trường gì? Em thi với anh.Đôi mắt Trần Anh khẽ cong, ánh nhìn không lay chuyển, cứ thế soi chiếu gương mặt Lý Minh An bằng sự dịu dàng nhất.Thế nhưng, Lý Minh An giỡn nhây, không cho cậu nghe đáp án.- Anh vẫn chưa nghĩ được.Cậu bị người kia làm cho giận;-Vậy thì Bách Khoa đi, em với anh học Bách Khoa. Nói xong, cậu rướn người, vòng tay qua cổ hắn, hành động quyến rũ của cậu vô tác dụng. Người đối diện vẫn giấu diếm, lại còn cười ranh mãnh.- Anh đâu định học công nghệ.- Đờ mờ lằng nhằng mãi thế, anh tính học Ngoại Thương hở? Anh Hoàng trước cũng học ở đấy. - Cậu lưỡng lự - Nhưng mà Ngoại Thương xa Bách Khoa lắm. Em không muốn xa bạn trai em.- Vậy thì không Ngoại Thương - Lý Minh An hôn nhẹ lên trán cậu, thì thầm, an ủi bạn trai nhỏ trong lòng: Anh học Kinh tế Quốc Dân, anh xem qua rồi, chung một quận, rất gần.Cậu hỏi nghiêm túc. Có vẻ, người kia bị bộ dạng nghiêm túc của cậu chọc cho cười.- Anh có thích không đó, nếu chọn trường chỉ vì em thì em không đồng ý đâu.Lý Minh An cưng chiều xoa đuôi mắt cậu.- Anh thích, được chưa. Miễn là gần em, anh đều thích.----…
Chào bạn, những người đã dành chút thời gian ghé vào trang giấy nhỏ bé này.Mình và bạn - những con người xa lạ, lại hữu duyên gặp nhau tại đây - nơi những mảnh kí ức cũ được chắp vá thành dòng, nơi một mối tình đơn phương đang ngủ yên trong lòng ngực được đánh thức dưới ngòi bút vụng về của kẻ đã từng bao lần thổn thức trước một ánh nhìn.Bạn không cần biết mình tên gì, cũng chẳng cần biết mình là ai. Mình chỉ là một đứa đang loay hoay với những nỗi niềm thầm kín, những mối lo rất đỗi thường tình của một cô học trò tuổi mới lớn. Đúng vậy, mình đang ở giai đoạn nhiệt huyết của tuổi trẻ, khi mà nhịp đập nơi trái tim rung lên trước mọi điều đẹp đẽ, những ước mơ, khát vọng, và cả những thứ chẳng thể gọi thành lời. Thế nên như bao cô thiếu nữ đang tuổi mộng mơ khác, mình viết.Viết cho cái phảng phất của hồn thơ vào một chiều hoàng hôn yên ả.Viết cho bản thân, cho kẻ ngu ngốc ôm mãi một mối si.Viết cho bạn - những người xa lạ cùng chung một nhịp đập cảm xúc.Viết cho tuổi trẻ, cho những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất.Và, viết cho anh.Viết cho chúng ta, Cho em,Cho một mối tình yêu thầm chẳng có kết quả.…
Đây là câu truyện ngắn đầu tiên tớ viết. Chưa có kinh nghiệm nhiều nên hi vọng được mọi người đón nhận và tớ sẵn sàng nhận những góp ý từ mọi người💗💗…
Tôi và Sang gặp nhau lần đầu là trong phòng y tế của trường.Tôi - Nguyễn Ngọc Trâm Anh tự tin rằng bản thân tôi không hề thua kém bất cứ ai, bất cứ người nào.Với thành tích 12 năm đi học, 12 năm học sinh giỏi, ngoại hình thuộc dạng ưa nhìn tôi không nghĩ mình sẽ bị cắm sừng .----------------------------------"Xin lỗi, đây là giường của tôi. Cậu là ai vậy?"Một giọng nói vang lên khiến tôi sắp chìm vào giấc ngủ phải tỉnh dậy ngay lập tức.Giường của phòng y tế mà, giường của cậu ta nữa chứ.Tôi ngồi dậy, mặt đối mặt với kẻ đến sau kia.Cậu ta nhìn tôi một lúc rồi như nhìn ra gì đó, ồ lên: "Cậu là người yêu của Dũng 12A3 đúng không?""Là người yêu cũ. Chúng tôi mới chia tay rồi." Tôi đáp lời ngay lập tức.Cậu ta lại ồ lên một cái rồi ngồi xuống đối diện tôi: "Lê Vũ Đình Sang 12A1, hân hạnh làm quen. Trùng hợp thật tôi cũng mới bị đá."…
Ngọc Linh - đứa bạn thân từ hồi mẫu giáo của tôi bỗng dưng tương tư một bạn nam cùng lớp học thêm Tiếng Anh. Nhỏ bắt đầu lải nhải với tôi về crush suốt ngày từ đêm đến sáng, khiến tôi dần nảy ra một cảm giác thân quen đến lạ đối với cậu bạn tên Nguyễn Trần Minh Vũ. Nếu như chỉ có Ngọc Linh thì thôi đi, nhưng ngay cả Khánh Chi, đứa bạn thân thứ hai của tôi cũng cảm nắng Vũ Đình Hoàng - anh em chí cốt của Minh Vũ. Đau đầu hơn nữa là chúng nó giới thiệu cho tôi một người nữa trong nhóm bạn thân của hai người kia. Đáng ra tôi đã chẳng để tâm nếu cậu ấy không giống y đúc hình mẫu lí tưởng mà tôi hằng mơ mộng, cùng với mối lương duyên kì lạ bắt đầu nảy sinh khi chúng tôi tình cờ gặp nhau ngoài đời. Và thế là chúng tôi trở thành nạn nhân của tình đơn phương vào năm cuối cấp ba, thời điểm đáng ra cần vứt hết những thứ tình cảm nhăng nhít ấy ra sau đầu để tập trung ôn thi. Nhưng biết làm sao được, tôi nghĩ là mình không thể thoát khỏi nụ cười đầy đường hóa học kia được nữa rồi.___Since: 6/5/2023…
Mùa hạ năm ấy, tiếng chuông trường reo lênTiếng chuông trong lòng tôi... cũng vậy! __________"Chị gái, năm đó thi đại học, chẳng phải chị chỉ là á khoa của trường thôi sao, kém thủ khoa tận 1 điểm, sao lại tới đây chia sẻ kinh nghiệm mà không phải anh ấy chứ?" "Em gái nhỏ, chị không đứng nhất, nhưng hạng nhất thuộc về chị... em còn muốn hỏi thêm gì nữa không nhỉ?" "...." Gặp được cậu ở những năm tháng lưng chừng tuổi trẻ ấy, thế giới bỗng nhiên trở nên thật dịu dàng, mùa hè tới cũng nhuộm màu dịu êm.…
"Em ơi, em biết mùa hạ dịu dàng nhất là khoảng thời gian nào không?"Là khi những cơn mưa bất chợt trút xuống, xoá đi cái nắng chói chang đến gay gắt. Là lúc trời đất như được gột rửa, không khí trở nên mát lành, và lòng người bỗng chùng xuống nhẹ tênh như hơi nước lẫn trong gió. Mưa đến không chỉ để làm dịu đi cái oi bức, mà còn để gột rửa đi những lớp bụi bẩn, những mảng tối mục rỗng thối nát mà từ lâu chẳng thiết tha dọn dẹp." Ê Hoàng Anh, nói cô chuyển chỗ đi, mày cũng không tự nguyện ngồi cạnh để kèm tao mà đúng không?"" Không, tao tự nguyện."_____21/5/25…
Việt Chi tự nhận mình là một đứa mê trai có tổ chức. Sau bảy trăm ba mươi ngày thầm thương trộm nhớ Minh, nó đã quyết định vạch ra kế hoạch cưa đổ crush. Mọi chuyện sẽ hoàn hảo, nếu không có cái ngày định mệnh khi nó vô tình bị tống xuống ngồi cạnh Hoàng Nam. Thằng này sở hữu "cơ địa mặt cọc trong truyền thuyết", nổi tiếng gần xa bởi vẻ lạnh lùng và tính cách khó gần. Trớ trêu hơn, mọi hành động lén lút ngắm crush, mọi sự ghen tị với tình địch Thu Nhi của Việt Chi đều không qua được mắt của người bạn "yêu dấu" này. Nam nhanh chóng trở thành cục đá cản đường đáng ghét nhất của Chi, liên tục phá đám mọi cơ hội được ở bên Minh của nó. Thế nhưng, chính trong những lần đối đầu với Nam, Chi lại bất ngờ khám phá ra nhiều bí mật đáng yêu đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy. Cũng chẳng rõ từ bao giờ, đứa bạn cùng bàn "trời đánh" của nó đã không còn khó ưa như lúc đầu. 🐈 🐟 🐈 🐟 🐈 🐟Trích đoạn:Chi vắt nước trên tóc, quay sang lườm Nam:- Cười cái gì mà cười dữ vậy?- Lần đầu nhìn thấy mèo ướt, đoán không chừng nó lại sắp xù lông.- Mày muốn chết hả Nam?- Ừ, chết trong lòng bàn tay Việt Chi nghe cũng không tồi chút nào.…
Cảm ơn cuộc đời vì đã để thanh xuân của tôi có sự góp mặt của những con người ấy. Chúng ta sinh ra vốn chẳng ai là hoàn hảo. Tất cả mọi người bước đến bên đời ta đều mang một ý nghĩa nhất định. Có người đến dạy cho ta một bài học trưởng thành, cũng có người đến để chữa lành tâm hồn đang dần héo úa của ta.Truyện được đăng độc quyền tại Wattpad------------------(13/8/2023)Edit: Iphigenia…
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Học đường, Lãng mạn, 1 v 1, Hướng hiện thực, Thuần việt, Teenfic, HE.Trích đoạn:"Sao cứ nhìn anh là đỏ mặt thế?"" Phản ứng hoá học bình thường của con người.""Ừ, là sao?""Nhìn người mình ghét sẽ giận....đỏ mặt."- Truyện chỉ là cảm hứng sáng tác nhất thời, xoay quanh những câu truyện đời thường, những sự kiện sự việc đều là tưởng tượng, xin đừng đối chiếu với thực tế. Không có lịch đăng chương cụ thể. Xin cảm ơn vì đã ghé qua 🤝🏻🤝🏻🤝🏻🤝🏻🤝🏻…
Văn án : Còn mình hai đứa ngồi trong lớp học, cả lớp đã ra ngoài sân học tiết thể dục hết, tôi với thằng này vẫn phải ngồi trong lớp để viết bản kiểm điểm do đi học muộn . Má nó chứ, rõ ràng là do nó cố tình cứ đi vòng vèo suốt làm muộn giờ đi học. . Tiết trời đang là mùa hè, từng đợt gió oi nồng thổi vào lớp học qua khung cửa sổ, làm tấm rèm trắng ở cửa sổ bay phấp phới. " Bé cà chua, bé cà chua "" Này, ai cho mày gọi tao là bé. Thằng tró lày, lại còn gọi cả biệt danh ở nhà của tao ra " tôi đang muốn lờ nó đi để viết bản kiểm điểm, nhưng nghe bị hạ thấp thứ bậc như vậy không thể không quay sang chỉ trích, vừa quay mặt ra để mắng, mắt và tay vẫn dán vào bảng kiểm điểm trên bàn. "Chụt " Cái đ** ? Mặc dù khoảng khắc rất nhanh nhưng môi nó chắc chắn đã chạm môi tôi, tại giờ môi tôi vẫn đang có mùi xịt thơm miệng vị bạc hà mà nó hay dùng."Ai bảo bé Trang không chú ý đến tao ?"Chưa đợi tôi kịp phản bác, nó đã nói như là rất hợp lí :" Không thích thì mày trả lại đi. " má nó còn cười cợt, mỗi lần cười nó lại để lộ combo má lúm răng khểnh, đúng gu méo chịu nổi. Con mẹ nó.P/s : vốn dĩ còn viết 1 văn án nữa nhưng wattap giới hạn số chữ mô tả nên đành chịu 0.0…
[15+] Barron William Trump - con trai của tỷ phú, đương kim tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump là một kẻ độc tài, máu lạnh - một bản sao hoàn hảo của ông bố hắn. Ẩn dưới vỏ bọc một nam thần vạn người mê là một bộ não siêu việt với bao toan tính và âm mưu đáng sợ mà chẳng ai ngờ tới ở cái tầm tuổi niên thiếu mà hắn đang trải qua. Thế nhưng, sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như cô gái đó không xuất hiện... Jennifer Charlotte Blackthorn là một thiếu nữ xinh đẹp, bí ẩn. Cô gái ấy mang trong mình một khí chất tà ác, một lối tư duy tinh vi, thủ đoạn, và một cơn ác mộng kinh hoàng đang từng ngày từng giờ ăn mòn con người cô. Có thể nói, giống như Barron William Trump, Jennifer Blackthorn cũng là một dạng người phản diện, nhưng lại phản diện theo một cách khác... Điều kỳ lạ là khi, hai kẻ bất bại ấy trùng hợp chạm trán, rồi cứ điên cuồng như thế lao vào nhau, tựa như hai thiên thạch sáng chói trên bầu trời đầy mù mịt tăm tối... -- DoctorMPro -- NOTE: Không sao chép hoặc post dưới bất kỳ hình thức nào mà chưa có sự cho phép của tác giả, tức tôi - @DoctorMPro. WARNING: "Bố anh là tổng thống Donald Trump" được viết nhằm mục đích mua vui là chính, tuyệt đối không dành cho thanh niên nghiêm túc. Enjoy!https://www.facebook.com/akina.MPro3101…
Tác giả: Thu HoàiNhân vật chính: Ashley & AngelTình trạng: đang sáng tácThể loại: no romance, hiện đại, SE, hư cấu, truyện ngắn__________Tóm tắt:Ashley là một cơn giông bão tuổi mười sáu-hoang dại, ngỗ ngược và mang trong mình thứ năng lượng nổi loạn của một kẻ muốn thách thức cả thế giới. Cậu đi đến đâu, những rắc rối và tiếng thở dài ngao ngán của người đời theo sau đến đó. Thế nhưng, giữa những mảnh vỡ góc cạnh của một tâm hồn bất kham ấy, lại luôn tồn tại một khoảng lặng dịu êm mang tên Angel.Đúng như cái tên của mình, Angel hiền lành và tĩnh lặng như một hồ nước mùa thu, một người luôn tôn thờ sự hòa bình giữa cuộc đời đầy rẫy những thanh âm hỗn tạp. Họ tựa như hai cực của một thỏi nam châm, trái ngược đến tận cùng nhưng lại hút nhau bằng một lực vô hình không thể tách rời. Suốt những năm tháng niên thiếu, bước chân của kẻ này luôn là hình bóng song hành của người kia.Cho đến khi số phận giáng xuống một bản án nghiệt ngã. Một căn bệnh lạ, không tên gọi, cũng chẳng có phương thuốc cứu chữa, cứ âm thầm gặm nhấm sinh mệnh của Angel. Vị bác sĩ buông tiếng thở dài, để lại một giới hạn tàn nhẫn rằng: cậu sẽ chẳng thể đi qua ngưỡng cửa tuổi mười tám.Vào một buổi chiều nhuộm nắng tàn, Angel khẽ nghiêng đầu, nhìn ra khoảng không xám xịt ngoài ô cửa kính bệnh viện rồi thì thầm:"Ashley à, trước khi chết, tớ muốn được ngắm biển một lần...""Im đi, đừng nói những lời xui xẻo đó nữa.""Hứa với tớ đi, rằng cậu nhất định sẽ dẫn tớ đi.""...Ừ, tớ hứa."…