( Nhã x Long ) Kẻ Khờ
" Cậu đi đâu, bước chân tôi sẽ khẽ theo sau, không phải để kiểm soát, mà là để chở che. Bởi cậu là kẻ khờ khạo, còn tôi - kẻ tưởng chừng sắt đá - lại đã bị cảm hoá bởi chính sự ngây thơ ấy."…
" Cậu đi đâu, bước chân tôi sẽ khẽ theo sau, không phải để kiểm soát, mà là để chở che. Bởi cậu là kẻ khờ khạo, còn tôi - kẻ tưởng chừng sắt đá - lại đã bị cảm hoá bởi chính sự ngây thơ ấy."…
Đây chỉ là một mẫu truyện ngắn nói về suy nghĩ của Nam9, đây là mình hứng lên rồi viết với lại mình đây là lần đầu viết thử, các bạn cứ góp ý tự nhiên để mình trau dồi thêmCảm ơn!Tác giả…
Nhìn hoa sen ấy cố vươn mình khỏi mặt nước con sông Thạch Hãn đẫm máu những người chiến sĩ đã hi sinh, tâm trí tôi chợt nhớ đến một hình dáng kiên cường và dũng cảm của một người con trai...…
Chiến tranh không cho họ nhiều cơ hội để gần nhau theo cách con người bình thường hiểu, nhưng lại đẩy họ vào những khoảnh khắc sinh tử buộc phải dựa vào nhau…
Từng tiếng nổ xa xăm, tiếng mưa nhè nhẹ, và ngọn lửa ấm áp tạo nên một khoảnh khắc hiếm hoi giữa hỗn loạn, nơi năm người tìm lại sự cân bằng, nơi họ học cách nương tựa lẫn nhau, hồi phục tinh thần trước khi bước tiếp vào trận chiến còn đó...…
Đừng gánh chịu mọi áp lực một mình khi còn có người vẫn đang kề cạnh, nếu trong lúc mày gặp khố khăn nhất - hãy nhớ đến tên tao đầu tiên...…
Dạy em cách bắn súng trên chiến trường này từ nỗi sợ qua sự nhát gan của em, cho đến khi em cảm thấy trong lòng vực dậy được sự dũng cảm theo sự trưởng thành qua năm tháng...…
Lòng tôi hoảng loạn đến mức chẳng còn ý thức được mình đang làm gì, hay rằng bản thân đang cận kề cái chết. Nếu không có cậu, có lẽ tôi đã liều lĩnh để thân mình ngã xuống giữa vũng máu loang trên mảnh đất Thành cổ này và trong vòng tay cậu mất rồi...…
"Từng đêm mong nhớ người ấy nhưng gặp rồi vẫn chẳng biết nói gì...Chỉ cần hơi men với hơi thuốc thôi là đủ..."(Lạy các quý vị đọc giả thân yêu, đi ngang ghé vô đọc thì tui cảm ơn chứ đừng đem lên chánh quyền nhé! Tội nghiệp tui😭)…
Ngôi làng nhỏ này dần trở thành nơi thán thuộc với người từ vùng miền ngoài vào như Khang đây nhưng cũng chính vì lần đi lạc ấy mà Khang được một lần nếm trải bao nhiêu mùi vị từ cách sống và cuộc sống mang lại rồi kết thúc những ngày vất vả là sự bình yên bên ngọn lửa nhỏ được nhóm lên từ Hùng…
Khi trận đấu kết thúc và giành chiến thắng, em khẽ ôm chặt chàng thủ môn đã xuất sắc trong trận đấu này - đó là Bình, nhưng trong tim và tâm trí em lại mang một nỗi nhớ với một cái tên của một chàng cầu thủ khác - đó là Kiên...…
"Ai có thể cứu được em lúc này?Ai có thể bên cạnh em ngay lúc này?Ai có thể an ủi em ngay lúc này?Ai có thể gạt bỏ đi hết những tâm tư khiến em bận lòng ngay lúc này?Ai có thể khiến em cảm thấy an toàn giữa cả thế giới to lớn, rộng mênh mông này?"- Chẳng một ai cả...…
Kết quả thắng thua đã rõ, những chiến binh áo xanh phía bên kia đang vui mừng vì sự chiến thắng thì có những chiến binh áo đỏ đang thầm rơi nước mắt vì sự thất bại. có một ánh mắt từ người chiến binh áo xanh không ngừng liếc nhìn sang một chiến binh áo đỏ đang thầm khóc trong chiếc khăn trắng mà lòng chợt đau nhói…
Hải luôn ở phía trước. Luôn đi nhanh hơn nửa bước. Luôn chạm vào nguy hiểm đầu tiên như thể số phận đã mặc định vai trò ấy cho Hải. Sen từng thử tiến lên cạnh, rồi lên trước, nhưng mỗi lần như thế, chỉ cần một ánh nhìn thoáng qua của Hải - ánh nhìn không trách, không nói, chỉ đầy cảnh giác và chịu đựng - Sen lại lùi lại, nhường vị trí ấy cho Hải, như nhường hơi thở của mình.…
"Thật kỳ lạ. Lồng ngực nhói đau. Thứ cảm xúc không tên bắt đầu len lỏi lên tận cổ họng.Mùi hương và sự hiện diện của người đó, thậm chí là cả khung cửa sổ và căn phòng tĩnh lặng này cậu đều đã sớm thuộc trong lòng bàn tay. Nhưng cớ sao lại cảm thấy như rất lâu rồi không được nhìn thấy, không được chạm vào, đã rất lâu, rất lâu rồi không nghe thấy giọng nói của người."Thomato [Thoma!top và Ayato!bot]…
Chỉ một phút thoáng qua, tôi chẳng để ý đến trái bóng được truyền đi về hướng nào nên đã vô tình để nó làm thủng lưới và cho đội đối thủ có bàn thắng đầu tiên trong trận và khi tôi ngước nhìn vẻ đắc thẳng của cậu con trai đã sút trái bóng ấy thì tôi cảm thấy mình như không thể ngừng nghĩ về ánh mắt ấy và bàn thắng vừa rồi...…
Hai vị đồng sự của tôi không ổn.…
Hoa trong gương chỉ thể nhìn ko thể hái, mãi mãi ko thể hái…
Có lẽ duyên phận là khó tránh Những ngày tháng bên nhau tình yêu phai nhạt dầnEm đã cố gắng nhưng .... xin lỗi.…
series mệc tâm cùng user @junhui_moon…