(Hoàng x Nhã) Còn một ngày cũng phải sống
Vô được đây cậu đã trụ được nhiều ngày rồi nhưng cớ sao bây giờ lại thấy bất mãn đến thế?…
Vô được đây cậu đã trụ được nhiều ngày rồi nhưng cớ sao bây giờ lại thấy bất mãn đến thế?…
Tình đầu không hề dang dở. Nó chỉ đang đợi họ trở lại đúng thời điểm mà đáng lẽ ra họ thuộc về nhau.…
Thơ Ngây luôn thiệt thòi trong chiến tranh này vì nó mà chúng ta không biết cách phòng thủ...…
Một buổi chiều lộng gió, có hai chàng trai ngồi trên chiếc xe đạp nhỏ rồi vi vu trên mỗi nẻo đường - chẳng cần biết thời gian đã trôi qua bao lâu...…
Ánh trăng sáng ấy rất mờ, rất sâu nhưng vẫn luôn soi sáng mọi đường đi...…
Nhưng lần này, nỗi nhớ không còn làm anh đau.Nó chỉ khiến anh mỉm cười - vì cuối cùng, giữa muôn ngàn điều dở dang, anh vẫn từng có em.…
Anh đã ra đi, Ren cứ thế đợi…
Chỉ một cơn gió thoáng qua, hình bóng em lại xuất hiện khiến cơn đau trong lòng chợt nhói lên từng cơn...…
Vì quá mê Sky và Nani nên tôi quyết định triển fic này nên mong mn thích ạ!…
Chỉ nhìn qua khe cửa, nhìn thấy đôi mắt cậu, trong lòng tôi tạo ra quá nhiều cảm xúc khác nhau...…
"Tôi hứa là lần này em trở về bên tôi sẽ hạnh phúc và chẳng còn cảm xúc buồn bực hay chán ghét một kẻ tồi tệ trong quá khứ như tôi..."…
Fic trans, chuyển ngữ. Tìm không thấy tác giả gốc nên chưa xin phép được. Mọi người vui lòng không mang đi nơi khác, mình sẽ cố gắng truy tìm tung tích tác giả.…
Hoa hồng nở không cần ngày tháng, cũng không cần ánh nắng dịu dàng của mùa xuân để biết mình tồn tại...…
Họ không trở lại với cái cũ, mà chỉ đơn giản ngồi cạnh nhau, như hai người đang học cách bước tiếp. Tro tàn vẫn còn đó, nhưng không còn ai muốn dập tắt - vì họ hiểu, chỉ khi ngọn lửa đã cháy đủ, người ta mới biết mình thật sự muốn giữ lại điều gì.…
Và trong một đêm không bom, khi gió quạt tắt, họ cùng nhau nhìn ngọn lửa thở, nghe tiếng mưa rơi chậm, biết rằng ngày mai có thể là một trận gió khác. Nhưng ngay lúc này, bàn tay họ vẫn tìm thấy nhau như người nghiện tìm kim thuốc-không để hủy hoại, mà để được tỉnh.…
"Em từng nghĩ sự ồn ào của mình sẽ khiến mọi nừui cảm thấy phiên mà bỏ em đi cho tới khi tìm được anh"…
Ánh mắt cậu ấy là thứ khiến tôi ám ảnh qua từng ngày trong lúc dưỡng thương nên chẳng lúc nào tôi cảm thấy được yên lòng...…
Tinh thần có cứng rắn đến mấy cũng dần sụp đổ khi chứng kiến từng người đồng đội của mình ra đ.....…
Giữa hàng ngàn bom đạn và khói súng, tôi có thể nghe thấy được một tiếng đàn du dương thật êm tai như doa dịu đi nỗi đau mất mác đồng đội ở trong lòng...…
"Hãy ngủ đi, lấy sức cho ngày mai. Bom đạn còn chờ, đất nước còn chờ"NonBLBùa thần chú:- lạy các người đọc lướt qua, vui lòng không leak fic dùm toai…