𝄢 𝐆𝐄𝐍𝟒.𝟓 ⋆(THE GIFTED)
ー bạn có muốn sở hữu một siêu năng lực không?…
ー bạn có muốn sở hữu một siêu năng lực không?…
Chỉ cần ta chết đi, ngươi sẽ được sống, phải không Baek Dong Soo?Điều ta có thể làm cho ngươi, có lẽ cũng chỉ có như thế. Cầu xin ngươi, Dong Soo à, xin ngươi hãy sống thật tốt.Thân thể vô lực gục trên vai hắn, ta dùng chút sức lực cuối cùng, vỗ về an ủi hắn, cảm nhận chút hơi ấm từ cơ thể hắn một lần sau cuối. Ta đã sớm biết kết cục sẽ thế này, ta đã quyết định sẽ buông tay. Nhưng cớ sao khi giây phút ấy thực sự đến, nghe thanh âm khản đặc nơi hắn truyền qua tai, khi gào khóc, khi nỉ non, khi run rẩy tới tuyệt vọng, trái tim ta lại đau đến thế này? Dong Soo à, nếu như có kiếp sau...Nếu như có thể gặp lại...Nếu như...-------------------Tui đã quyết định viết con fic này sau 7749 lần vập phải fic drop SuUn. Ôi nào là Lãng Vân Hoài Niệm, ôi nào là Trọng Sinh Chi Bạch Vân, và ti tỉ chiếc fic khác còn đang dang dở... Tui đu SuUn tới nay cũng đã hơn chục năm rồi, nhưng lại là lần đầu thực sự bắt tay vào viết fic (vì đói quá), cũng không biết còn đồng hủ nào vẫn kiên trì đu giống mình hay không, cũng không biết sẽ có ai đọc những gì tôi sắp viết hay không. Nhưng thôi kệ đi, coi như tôi giãi bày lên đây những nỗi niềm, những trăn trở của tôi về cuộc đời trái ngang của họ, để tôi giúp họ viết lên một cái kết đẹp đẽ hơn, và công bằng hơn. Dù bạn là ai thì cũng cảm ơn vì đã đọc những dòng văn vụng về mà tôi sẽ viết. Chúc một ngày tốt lành!…
Thời gian ơi, ngừng trôi được không? Tôi chỉ muốn được sống những ngày yên bình bên người ấy.Mãi mãi, cả một đời…
Người yêu tôi là chàng quản gia ⁉️Couple: Tinn x Gun trong My School President Thể loại: HE, teenficTình trạng: on goingNgày bắt đầu: 22/02/2023Nhân vật không thuộc về au nhưng fanfic này thuộc về au. Vui lòng không sao chép, chuyển ver, re up, hay mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý ♊️4️⃣…
𝐒𝐊𝐙 - chung cư nhưng không phải của lowg, chung cư của tám trẻ lạc.…
Điểu Điểu moe moe x dàn Harem…
Đây là một tác phẩm vô cùng ngẫu hứng của mình. Thực sự đến lúc đăng lên mình vẫn không nghĩ là nó đã hoàn thành đâu😀. Dù gì cũng chúc các cậu đọc truyện vui vẻ…
Tốt rồi, anh ở đây…
jung sungchan x lee donghyuck.không có cốt truyện. chỉ là mình muốn viết gì thì viết thôi. đừng quan tâm đến logic 👌🏻ai không thích sinh tử văn xin hãy quay xe…
#TNT #KỳHâm…
Thể loại: 3P, H++Lưu ý: Đây là fic do trí tưởng tượng của tác giả để đu bạo phong châu vũ, ai không thích có thể lướt qua.…
"Sao mình lại thấy như đang bị bố và chồng mắng ấy nhỉ?"Jisung nghe vậy liền cau mày. "Anh nói gì cơ?""Anh hổng có nói gì hết á," Jeno nhanh chóng trả lời.Trong khi đó Doyoung ngồi đó tự hỏi anh đã bỏ lỡ những gì khi không ở cạnh chúng bấy lâu nay. Anh đã lỡ mất bao nhiêu trong khoảng thời gian Jeno trưởng thành? Để rồi bố? Chồng? Doyoung anh đây là bố í hả? Nói vậy Jisung là chồng? Hai cái đứa nhóc đang ngồi trước mặt anh rốt cuộc là có mối quan hệ gì vậy trời?Jeno nói là em không có thích Jisung tí nào. Cơ mà hình như Jeno không có trung thực đâu nha.(Câu chuyện về những người xung quanh bị Jeno và Jisung thồn cơm tró.)…
Giữa những ngày tháng thể hiện rõ sự suy sụp của luật pháp Hàn Quốc, nơi hào nhoáng trong lòng thủ đô xuất hiện một trụ sở cảnh sát mới, không phải do nhà nước lập nên, 13 chàng trai tài năng tự mình lập nên trụ sở cảnh sát này.Nơi đây không phải muốn vào là vào báo án, chỉ những trường hợp đặc biệt hoặc những trường hợp mang tính chất quang trọng được nhà nước đích danh mời những chàng trai này giúp đỡ thì mới được các chàng trai duyệt và bắt tay vào làm.13 chàng trai này làm việc không phải vì luật pháp mà là vì lòng dân và sự thật sẽ chẳng có chuyện hối lộ hay ít nhất là những bằng chứng giả được tạo nên để che giấu tội ác đằng sau cũng sẽ bị các chàng trai này vạch ra tất cả.Được mệnh danh là phá án vừa hợp tình lẫn hợp lí không bên nào xen bên nào khiến người dân rất vừa lòng nhưng Chính Phủ Hàn Quốc thì không chắc.....Chuyện công việc xen lẫn chuyện riêng tư khiến những chàng trai nổi dậy tranh dành nhau, điều này có làm rạn nứt tình cảm ban đầu? Chào mừng bạn đến với kỉ nguyên của sự thật, Đội Đặc Nhiệm Số 17 luôn chào đón bạn bất cứ khi nào có thể👋…
yoonhong - jihan và một chút cheolhantại sao gọi là 'hoa theo gió' là có lí do/! lowercase/ //sản phẩm của trí tưởng tượng//nhân vật không thuộc về tác giả…
minho và anh người yêu lớn tuổiqi_ivv…
Liệu cậu còn nhớ...đóa hoa oải hương cậu tặng mìnhLiệu cậu còn nhớ...gốc cây phượng vĩ với hai bóng hìnhLiệu cậu còn nhớ...tình yêu tuổi học trò tươi sángLiệu cậu còn nhớ...tình yêu đậm sâu mình dành cho cậuNếu cậu hỏi mình có nhớ hay không?Có lẽ...mình quên rồi 10/8Mèo Lười…
Thuộc project SEVENTEEN Fanfic Exchange #1 - FALL IN FALL của Sebongie Vietnamese Writers Network.…
Những năm kháng chiến chống Pháp, khi đất nước còn gánh trên vai cả máu và mơ, Việt Nam hiện lên vừa khắc nghiệt vừa dịu dàng. Giữa thời cuộc ấy, Khương Đình Thanh - nữ quân nhân mang quân hàm thiếu úy - khoác bộ quân phục thẳng nếp, ánh mắt cứng cỏi như đã quen với gió súng tiền tuyến. Cô từng theo học nơi phương Tây, mang tri thức trở về để dựng xây non sông, nhưng dẫu đi xa đến đâu, lòng vẫn neo lại ở một miền quê cũ.Ở làng Mộc Châu, sau con đường đất đỏ và hàng tre già, có Phan Đỗ Mạc Hạ - mợ hai của một gia đình lễ giáo. Người con gái ấy sống giữa hậu phương lặng lẽ, ngày nối ngày trôi qua trong tiếng gió và nỗi đợi chờ không gọi thành tên. Một người đứng nơi tiền tuyến, một người ở lại quê nhà, giữa họ là chiến tranh, nhưng cũng là một mối tình thơ mộng, bền bỉ như đất.---Chiều hôm ấy, con đường làng ngập nắng. Mạc Hạ mặc áo bà ba giản dị, tay cầm nón lá, bước chậm bên cạnh Đình Thanh trong bộ quân phục chỉnh tề, mũ ekip đặt gọn trong tay. Gió thổi qua, làm hàng tre khẽ nghiêng mình. Khoảng lặng trải dài giữa hai người, đủ để nghe rõ tiếng bước chân trên đất và tiếng tim mình đập khẽ. Mạc Hạ là người lên tiếng trước, giọng nhẹ như sợ làm vỡ buổi chiều.- Khi nào hết chiến tranh...ngài về đây mà dùng nước giếng làng em.Đình Thanh chậm rãi quay sang, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo không gọi tên.- Chỉ sợ... không ai ra đón.Mạc Hạ mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai, nụ cười hiền mà xa.- Chỉ sợ lúc đấy, ngài lại chê nước giếng làng em không mát nữa thôi.…