Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
jcw x syhTrịnh Xán Hữu x Tống Duẫn Hanhnhững câu chuyện /nóng bỏng/ bên lề của hai vị hay chuyện ăn cẩu lương thường niên của Kim Hàn Bâncó thể kèm theo Trí Nguyên - Chân Hoán, Tuấn Hồ - Đông Hách nhưng Kim Hàn Bân mãi mãi là chủ tịch hiệp hội đòi hỏi nhân quyền cho những người độc thâncó H, H lan man liên miên tui thích thì tui viết thôi, đề nghị các quí vị cân nhắc trước khi ấn đọcđọc xong nếu được hãy comment cho bạn nhỏ vui nhé, comment sẽ được phúc lợiiii…
tôi vốn là một kẻ bị cả thế giới quay lưng...Cho đến khi gặp được chị ấy... Một người y hệt tôi ở thế giới song song Và cái kết của hai đứa tôi sẽ như thế nào,ra saoĐiều đó... Không ai biết…
Basorexia (n): Cảm giác khao khát được hôn một người. "Cảm giác muốn hôn người ấy càng ngày càng lớn thì biết làm sao bây giờ?"Vũ trụ hỗn loạn của My Tee và Fish Upon The Sky. Tình trạng: đang tiến hành Nhân vật không thuộc về au nhưng fanfic này thuộc về au. Vui lòng không sao chép, chuyển ver, re up, hay mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý.…
Author: Lãnh Tà DươngCategory: pink, fluff, humor, little angst, HERating: GDisclaimer: Nhân vật trong fic không có ai thuộc về tôi (trừ Mòe) và tôi viết fic với mục đích phi lợi nhuậnStatus: on-goingSummary: Seungcheol + Jihoon (chất xúc tác là Mòe)===> Mòe và tình yêu của hai tên ngốc.…
"Jisoo à, mỗi khi anh sợ, sợ rằng bản thân sẽ chẳng thể vượt qua những đụn mây đen trước mắt, xin đừng quên rằng, bên cạnh anh luôn có em"Một cô gái có thù với Văn nhưng vì otp nên vẫn lôi chiếc lap ruột viết cho otp của cổ một chiếc fic thật dễ thương~…
Tôi thấy tổ quốc trong đôi mắt em. Một đời em chỉ sống cho đất nước.Sau 3 năm. Tôi mới có can đảm viết lại câu chuyện này. Đây có lẽ là câu chuyện hiếm hoi tôi dùng tâm suy nghĩ từng tình tiết . Có thể sẽ sửa lại một số thứ để không còn dài như trước nữa. Mọi người than thở nhiều quá mà . Cũng hi vọng câu chuyện này sẽ không bị xoá lần nào nữa. Lịch ra chương mới không cố định.…
Bỗng một hôm tỉnh dậy tuyển thủ Lee "Faker" Sanghyeok phát hiện ra mình có thêm một năng lực đặc biệt, đó là nghe được tiếng lòng. Mà có vẻ như năng lực này chỉ dùng được cho cậu nhóc Chovy nhà bên thôi thì phải...Ừm, có vẻ như cậu nhóc này hơi khác với những gì anh thấy thì phải?…
Những năm kháng chiến chống Pháp, khi đất nước còn gánh trên vai cả máu và mơ, Việt Nam hiện lên vừa khắc nghiệt vừa dịu dàng. Giữa thời cuộc ấy, Khương Đình Thanh - nữ quân nhân mang quân hàm thiếu úy - khoác bộ quân phục thẳng nếp, ánh mắt cứng cỏi như đã quen với gió súng tiền tuyến. Cô từng theo học nơi phương Tây, mang tri thức trở về để dựng xây non sông, nhưng dẫu đi xa đến đâu, lòng vẫn neo lại ở một miền quê cũ.Ở làng Mộc Châu, sau con đường đất đỏ và hàng tre già, có Phan Đỗ Mạc Hạ - mợ hai của một gia đình lễ giáo. Người con gái ấy sống giữa hậu phương lặng lẽ, ngày nối ngày trôi qua trong tiếng gió và nỗi đợi chờ không gọi thành tên. Một người đứng nơi tiền tuyến, một người ở lại quê nhà, giữa họ là chiến tranh, nhưng cũng là một mối tình thơ mộng, bền bỉ như đất.---Chiều hôm ấy, con đường làng ngập nắng. Mạc Hạ mặc áo bà ba giản dị, tay cầm nón lá, bước chậm bên cạnh Đình Thanh trong bộ quân phục chỉnh tề, mũ ekip đặt gọn trong tay. Gió thổi qua, làm hàng tre khẽ nghiêng mình. Khoảng lặng trải dài giữa hai người, đủ để nghe rõ tiếng bước chân trên đất và tiếng tim mình đập khẽ. Mạc Hạ là người lên tiếng trước, giọng nhẹ như sợ làm vỡ buổi chiều.- Khi nào hết chiến tranh...ngài về đây mà dùng nước giếng làng em.Đình Thanh chậm rãi quay sang, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo không gọi tên.- Chỉ sợ... không ai ra đón.Mạc Hạ mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai, nụ cười hiền mà xa.- Chỉ sợ lúc đấy, ngài lại chê nước giếng làng em không mát nữa thôi.…
Thể loại: H, hiện đại, đô thị, 1x1, HE, mô típ cũ tình nhân được tổng tài bao nuôi 🫶🏻Tổng tài phúc hắc có tiền có quyền Choi Seungcheol x Tiểu thiếu gia của tập đoàn sắp phá sản cơ địa hiền lành Yoon Jeonghan…
Author: JinnieCategory: ABO, sát thủ, mafia.Start date: 13/05/2021Finish:Jeonghan nhận lệnh ám sát chủ một chuỗi quán bar nổi tiếng Choi Seungcheol.Lần thứ nhất, bất thành.Lần thứ hai, thất bại.Lần thứ ba, vì sao cậu lại bị hắn đè luôn rồi?Một sát thủ cứ ngỡ mình là beta, đột nhiên trở thành omega, người đáng ra phải giết thì lại đang bảo vệ mình.Cậu không chấp nhận cái gọi là bạn đời này, không bao giờ! *Vui lòng không chuyển ver, cám ơn!…
Nếu như ta biết trước, có ngày, chàng sẽ bội tình ta, con tim này, ta nguyện, không gặp chàng dù chỉ một lần... Nếu ta biết, sẽ có ngày chàng phế bỏ ta, ta sẽ không đem hoàng bào này mà khoác cho chàng, đem ấn thụ này mà đưa cho chàng... Nhưng, cái biến cố của cuộc đời, lại bắt tâm tư ta đem dồn cả cho chàng, không mảy may toan tính...…
Thể loại: Ngôn tình, cảm hứng lịch sử, kháng chiến chống Pháp, kháng chiến chống Mỹ cứu nước.Tác giả: VyMô tả: Trong chương 1 nhé! *Tác giả có kiếm thức nông cạn, vì là truyện lấy cảm hứng từ lịch sử cho nên nếu các bạn thấy tác giả có sai xót minh các bạn hoan hỉ cho mình những lời góp ý tích cực, lịch sự và hữu ích nhé*Truyện lấy cảm hứng từ sự kiện lịch sử nhưng không có giá trị tham khảo. Vui lòng tìm hiểu tư liệu lịch sử ở các nguồn uy tín…
Ngày xửa ngày xưa, có một bạn tác giả nọ, cực kì đẹp trai, cực kì rảnh nợ, cũng tỉnh và hay nghịch ngu một cách vô đối, tới mức từng tự trộn Bổ Phế Nam Hà vô ăn chung với súp gà vì nghĩ rằng như vậy sẽ khỏi đau họng nhanh hơn.Bạn tác giả chỉ có một ước nguyện duy nhất, đó là có được một dàn harem hùng hậu toàn mấy bé loli moe moe moe moe để nhìn, để ngắm, để sờ.Nhưng xui xẻo làm sao, bạn tác giả dù rất hút gái, nhưng toàn hút trúng BB - hủ nữ thôi, chẳng thấy bé loli nào hết trơn á!Bạn tác giả: QAQ Ông trời thật là bất công quá đi mà...Thực tế chứng minh, trên đời không có đủi nhất, chỉ có đủi hơn.Sau đó, thằng main trong bộ truyện đầu tay của bạn tác giả đó, xuyên không, trở thành bạn cùng lớp mới của mỗ tác giả.Sau đó, thằng nam phụ trong một bộ truyện nào đó khác của bạn tác giả nọ, xuyên không, trở thành thằng anh họ ứ biết từ đâu mọc ra, sang ăn nhờ ở đậu nhà mỗ tác giả.Sau đó, thằng nam phản diện trong một bộ truyện khác nữa, xuyên không, trở thành giáo viên dạy ngoại ngữ ở ngay lớp mỗ tác giả.Sau đó, thằng nam... ờ, ứ - chính - cũng - chẳng - phụ trong một bộ truyện khác nữa, xuyên không, trở thành hàng xóm mới của mỗ tác giả.Sau đó, mọi người nghĩ còn sau đó không?Bạn tác giả tội nghiệp nào đó oanh oanh liệt liệt hứng trọn một xô máu chó khổng lồ.[ Bộ fic này xin được dành riêng cho một trong những người bạn thân nhất (đơn phương) của tui @_Higo_. Hi°tan yêu dấu nếu không thích có thể nói với tui nha, tui sẽ đổi liền. O w O ]…
Truyện shop tự viết mong thông cảm choÁn văn: Ê linh ơi nhanh lên trễ tuyến mất "- tôi vừa chạy vừa kéo tay người bạn thân của tôi, còn bạn đang thắng mắc tôi là ai ư ? Vây đợi tôi lên được xe bus đã" May thật đấy là kịp, ta mà về muộn là bố mẹ ta chặt chân "" Mày nghĩ là ta không thế chắc "- Linh vừa thở vừa nóiVà cuối cùng sau một hồi chạy thục mạng thì 2 bọn tôi cũng kịp xe, sợ chết kiếp đi được có mấy khi đi xe bus đâu chứ, hai con gà mờ. Đến lúc lên xe rồi tôi vẫn thầm tự cảm thán bản thân, sao mà hai đứa mình giỏi vậy. Thế mà vẫn đi đi về về được. Nhưng chưa kịp vui mừng thì lại đến một kiếp nạn khác, trời ơi xe đông giã man toàn người là người, tôi với Linh chen mãi mới tìm được một chỗ dựng cột. Có mấy khi đi đâu xe cứ lắc lư mãi làm hết hồn. Mà để tôi giới thiệu luôn tôi là Ly, học sinh lớp 12 đang đi Hà Nội để tham gia hội hướng nghiệp văn vẻ là như vậy đấy thực ra là tôi đi ăn đi chơi là chính." Ly ơi mày nhìn kìa trai đẹp "- con bạn thân tôi lại tái phát bênh cũ mê trai" Mày nhìn kìa trời ơi my guuuu "" Biết rồi"" Sao mày phản ứng thờ ơ thế" - Linh nó vừa nói vừa thích thú khoác vai tôiThực ra không phải là tôi không mê zai mà rửa mắt hằng ngày bằng hình ảnh những soái ca bên Trung ròi lên không phấn kích đến mức đấy nhưng phải công nhân là cũng ưa nhìn, nhưng đính chinh lại là ở mức ưa nhìn.Cũng chả biết trời suy đất khiến kiểu gì mà tôi với Linh phải xa nhau và cuối cùng thì lại đứng bên cạnh cái ông anh mà tôi với con bé Linh vừa ngắm, bông cảm giác tủii thân làm sao, ông an…