Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
™ Rảnh rỗi sinh nông nổi thôi, đừng có đọc™ Fic về 619 và một phần u23™ không có đường. Nêm lỡ bột ngọt™Không biết có đạo của ai không nhỉ ^^™ Cũng không biết có phải đang viết 619 không hay lại mớ ngủ nữa™ Truyện không có cảnh h nào và không hay™ Các cặp đôi thì theo panenka đi. Ít nhiều cũng ảnh hưởng từ truyện đấy. Cũng lười thay đổi các cặp đó nữa.…
Khi còn trên thế gian, con người tưởng rằng vẫn còn nhiều thời gian, cơ hội nên mới hết lần này đến lần khác tổn thương nhau.Nhưng thực ra cuộc đời là một phép trừ, gặp nhau một lần, ít đi một lần.…
" Đừng ra vẻ như mày là một kẻ đứng đầu. "" Mày cũng giống như một điếu thuốc tàn thôi. "" Một là bỏ thuốc hai là bỏ tao, mày chỉ được chọn một trong hai. "---chuyển ver đây là fic chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả fic gốc :https://www.wattpad.com/story/369723616?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=kangchiscalytác giả : Yin_psm…
Nàng là con gái của một quý tộc nghèo khó. Sống ở ngôi làng nhỏ, xa cách cung điện. Một cô giáo hết sức bình thường ở Mells, thế giới yên bình của yên bình. Cho đến khi hắn đặt chân lên vùng đất này. Tử Tước quyền cao chức trọng, người người ngưỡng mộ, người người tán dương. Chính hắn vừa là người khiến biết đến tình yêu, cũng là người gián tiếp đẩy nàng đến nơi mất đi những thứ quý giá nhất. 21/05/2021 - 20/03/2023Fanfic từ bộ anime/manga: Fushigiboshino Futagohime.…
những lần họ ngã vào nhau, tất nhiên chỉ theo một nghĩađây là một fic chỉ toàn H và H, các bạn thích thì đọc không thích thì đừng nói lời cay đắng.:<dị ứng vui lòng click back, đừng vào đây bôi nhọ fic tớ .-.…
Chuyển ver Chuyển ver Chuyển verchuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả cân nhắc trước khi đọc, vui lòng không mang đi nơi kháctác giả:Chi Chi Miêu Miêuedit:chondyledit dựa theo sự hiểu biết của bản thân nếu thấy sai chỗ nào xin hãy cmt nhắc nhởVăn án: Nghỉ hè năm nhất, Chung Thần Lạc cùng đối tượng liên hôn của mình đi đăng kí kết hôn.Lấy được sổ hồng, hắn vỗ vỗ bả vai "Ông xã" : Đúng rồi người anh em, cậu tên gì?Mí mắt "Ông xã" khẽ nâng: Cậu tự mình xem đi.Ngày khai giảng đầu tiên, bạn cùng phòng nói cho Chung Thần Lạc biết vị trí giáo thảo của hắn đã bị một học đệ lấy mất.Chung Thần Lạc tỏ vẻ hoài nghi: Không thể nào! Còn có người dám so với ba Chung đẹp trai đây?!Bạn cùng phòng kéo Chung Thần Lạc xuống sân thể dục, chỉ vào nam sinh đẹp trai nhất trường kia: Chính là cậu ta!Chung Thần Lạc nhìn trái, lại nhìn phải, cảm thấy có chút không đúng.Đm!Người này không phải là ông xã chỉ mới gặp một lần sao!Chung Thần Lạc: Kêu học trưởng.Phác Chí Thành: Kêu ông xã.…
LOMLSong Eunseok - một học sinh cuối cấp ba sống tại thị trấn nhỏ yên bình ven biển Babylon. Cậu lớn lên trong một gia đình làm nghề thêu truyền thống toàn là phụ nữ, bao gồm bà ngoại, dì, mẹ và hai chị gái. Là thành viên nam duy nhất trong nhà, Eunseok luôn tự mang trên mình một trách nhiệm vô hình, rằng mình phải sớm đậu vào một trường đại học tốt, chọn một ngành học ổn định và phù hợp nối nghiệp gia đình.Nhưng Eunseok cũng có đam mê của riêng mình, chỉ là hai từ "trách nhiệm" khiến cậu chưa một lần dám theo đuổi.Ngày lớp 12 bắt đầu, một học sinh với gương mặt thanh tú mới chuyển đến học cùng lớp, lại còn ngồi cùng bàn với Eunseok. Hình như trước đây cậu ta sống ở thành phố trung tâm - nơi mà nếp sống phồn hoa khác xa sự yên bình ở thị trấn. Nhưng có vẻ tính nết của cậu học sinh mới cũng không được tốt lắm nhỉ...."Này cậu Jung Sungchan, cậu có phải là người đã ngồi ở phía đối diện tôi trên tàu hỏa chiều hôm qua không?"Thể loại: BL hiện đại, fiction, slow burn, thanh xuân, lãng mạn, chữa lành, family issue.Paring: Sungchan x Eunseok (Cún ngốc khổ tâm x Mèo ngốc nghĩ nhiều).…
Both uni and zawgyi"ဟင့်အင်း....ကျွန်တော်HyungကိုမယုံရဲဘူးHyungသူ့ကိုချစ်နေသေးတယ်မလား"(Shotaro)"ကိုယ်သူ့ကိုမမေ့နိုင်သေးတာမှန်ပေမဲ့မင်းကိုတော့တစ်ကယ်ချစ်တာပါကွာ...."(SungChan)"ဟင့္အင္း....ကြၽန္ေတာ္HyungကိုမယုံရဲဘူးHyungသူ႕ကိုခ်စ္ေနေသးတယ္မလား"(Shotaro)"ကိုယ္သူ႕ကိုမေမ့နိုင္ေသးတာမွန္ေပမဲ့မင္းကိုေတာ့တစ္ကယ္ခ်စ္တာပါကြာ...."(SungChan)…
Có những điều bị thời gian lấy đi, cũng có những người dành cả đời để lưu giữ chúng.Một người lưu giữ ký ức bằng hiện vật, kiên nhẫn phục chế những tác phẩm nghệ thuật đã cũ, tìm lại vẻ đẹp ẩn sau những đường nứt của năm tháng.Một người lưu giữ ký ức bằng con chữ, viết nên những câu chuyện về con người, giữ lại những cảm xúc tưởng như sẽ tan biến theo thời gian.Giữa mùa thu Hà Nội, Hoàng Lê Tùng Lâm và Bùi Hạ Vi gặp nhau ở độ tuổi đẹp nhất của thời học sinh, khi thanh xuân còn là những ngày tháng trong trẻo với ước mơ, tình bạn và những rung động đầu đời.Tùng Lâm dùng đôi tay để phục chế những tác phẩm mang dấu vết của thời gian. Hạ Vi dùng câu chữ để kể lại những điều bị lãng quên. Nhưng cả hai đều không biết cách chữa lành những vết thương trong chính mình.Họ từng nghĩ chỉ cần yêu thương đủ nhiều thì sẽ có thể đi cùng nhau mãi mãi. Nhưng trưởng thành mang theo những lựa chọn, khoảng cách và những lời chưa kịp nói.Bảy năm sau, họ gặp lại.Không còn là những đứa trẻ năm ấy, mà là hai người trưởng thành mang theo những câu chuyện riêng, những tổn thương riêng và những điều chưa từng thật sự quên.Đây không chỉ là câu chuyện về một tình yêu tìm lại nhau, mà còn là thanh xuân của những người bạn, những ước mơ, những lần chia xa và những cuộc gặp lại.Bởi có những vết nứt không cần phải xóa đi.Chỉ cần có người nhìn thấy vẻ đẹp còn sót lại.Và sau những đường nứt, mùa hoa vẫn sẽ nở.…