[ Tản Văn ] Những Năm Tháng Đã Trôi Qua - Nhược Hy
"Thả những nỗi nhớ thương đến thời gian đã rời đi: Vui, buồn, cay đắng, ngọt bùi, thành công, thất bại... Tất cả đều là sản phẩm bản thân tạo ra, hãy trân trọng nó dù nó có ra sao."…
"Thả những nỗi nhớ thương đến thời gian đã rời đi: Vui, buồn, cay đắng, ngọt bùi, thành công, thất bại... Tất cả đều là sản phẩm bản thân tạo ra, hãy trân trọng nó dù nó có ra sao."…
in the end, everything is either grey or blue.…
Vài câu đôi chữ để vuột mất, ngẩn ngơ thả mình vào thinh không.since 2024…
tác giả: katana96 sinh năm 1988Có tên thật là Hưngnguồn: Vozforums.comThể loại: kinh dị, tâm linh, phiêu lưu, giang hồ, hài hướcXuất Bản trên Wattpad: Tiểu Hỏa LongTình trạng: Đang cập nhậtTruyện được viết vào năm 2009 và drop năm 2012 ở chương 20 p3.tóm tắt nội dung: xoay quanh câu chuyện tác giả tìm hiểu về thế thới huyền bí, phiêu lưu cùng những người bạn... cùng trải qua những khó khăn sóng gió trong việc khai sáng tâm linh...…
Viết cho một thời tuổi trẻ dở dang của chính mình.…
Em từng chạm tay vào biển, từng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của biển và từng... mơ mộng rằng biển sẽ ôm ấp lấy cuộc đời em...Giữa làn nước lạnh cóng, xung quanh trùm lên trước mắt em một màu đen thăm thẳm, em lại cho đó là sự giải thoát, là sự bao bọc vĩ đại nhất thế gian...Đó là sự bao bọc dành cho kẻ không xứng đáng được sống như em...…
hồi ức đã qua, giữ lại hay thôi quên đi? tác giả: miêu miêu…
muốn tán em đó, mà tính em khó…
Tôi từng hỏi cậu: -Bên kia mùa hạ có gì?Cậu nhẹ nhàng phóng chiếc máy bay giấy ra xa, đưa ánh mắt nhìn xa xăm mà trả lời:-Có chúng ta trưởng thành...…
Mùa hè năm ấy...Đã có những con người đáng yêu như thế, quyết tâm như thế, mộng mơ như thế, đoàn kết trong lặng lẽ như thế và mãi mãi một lòng khẳng định 9a như thế.34 mảnh ghép rời rạc ghép lại sẽ mãi là một bức tranh không thể nào phủ nhận, chỉ muốn hoa phượng nở chậm lại chút, để được yêu nơi này thêm một chút, dù có ra sao, chúng ta cũng đã là một- một tập thể không bao giờ chịu nhường nhịn, lùi bước trước những khó khăn.Những mảnh kí ức nhỏ của năm cuối, sẽ được lưu lại trong những trang văn này...🍀…
Gửi cho tuổi trẻ của mỗi người. Hãy trân trọng nó bạn nhé.Chỉ là tản mạn không là truyện dài.…
Dự án viết cho tuổi 20 và những năm tháng của giai đoạn 20s này. Bao gồm nhiều tập tản văn ghi chép lại những cảm xúc cùng chiêm nghiệm về những sự việc đã trải qua và xảy ra trong cuộc sống của mình.Hi vọng các bạn sẽ thích nó.…
Đây vốn là một tản văn tôi viết tặng sinh nhật bạn, thấy nó khen hay với cả cũng lâu rồi chưa đăng bài nên lấy đăng tạm.Tản văn này là tôi tưởng tượng tôi và bạn mình sẽ gặp nhau trong tương lai, những năm đại học.P/s: Mấy bài văn tưởng tượng về tương lai mà các thầy cô cho viết hồi cấp một, cấp hai hữu ích hẳn.…
Chỉ có một mặt trời,nhưng với mỗi người mỗi khác…
miên man và lại là những miên man của dòng suy nghĩ. bất cứ khi nào những cảm xúc quẩn quanh trong óc làm phiền tới tâm trạng, tôi sẽ ở đây, gạt hết, trút hết những suy tư, lo lắng và trăn trở về thế sự.chỉ có thế tôi mới thấy rằng mình được chữa lành đôi chút, dịu lại đôi chút, và ổn định đôi chút. chỉ thế thôi.vậy nên chỗ này không dành để đọc, chỗ này để suy, cho người muốn trút bầu cảm xúc. ở đây tiêu cực, không nên vào.…
❝Thời gian là bạt ngàn hoang phế, nơi mọi thực thể rồi sẽ lùi sâu vào vùng mặt trời chết.Nhưng ở một góc khuất của vũ trụ bận rộn này, có một kẻ lữ hành vẫn kiên nhẫn nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của ký ức, cẩn thận đặt vào chiếc hộp thời gian. Đó là mùi hương của một chiều lộng gió, là cái chạm tay bảng lảng của một người từng thương, hay chút sương đêm vương trên thảm cỏ.Khước từ sự tàn nhẫn của lãng quên, tập tản văn này chính là một nghi thức cứu rỗi, nơi những khoảnh khắc vụn vặt được tôn phong thành vĩnh cửu.Xin mở chiếc hộp này ra, và chạm vào Éternité.❞─── ❖ ───• Éternité: Gói Gọn Những Mùa Thương.• Mộng Yu (D.T)• Tản văn.…
Với những khoảnh khắc bạn cảm nhận được nét tươi đẹp trong từng năm tháng của thanh xuân, cũng đồng nghĩa với việc bạn đã từng trải qua những ngày tháng đau khổ nhất của đời người. Thanh xuân không gấp, không vội, nhưng chúng ta lại vội vã với những nỗi buồn đã đi qua, những con người đã xa (hay không), rồi quay đầu nhìn lại chỉ thấy một thân xác tự lâu đã mất đi vẻ đẹp ngày đầu....Rồi tất cả chỉ còn là hoài niệm. Hoài niệm về một tuổi thanh xuân trong một tuổi thanh xuân.***[Thơ tự viết]Phiền không đăng bất cứ đâu khi chưa cho phép, đó là một trong những việc tối thiểu của phép lịch sự. Xin cảm ơn!…