sookai; little cat
huening kai là mèo nhỏ đáng yêu của choi soobin.…
huening kai là mèo nhỏ đáng yêu của choi soobin.…
tình yêu ta dành cho nhau, lớn hơn tất thảy vạn vật trên thế gian này.…
mèo hoang vắng nhà, và giường gã nom quạnh quẽ đến lạ.…
chuyện kể rằng, trong tòa lâu đài nọ, có một nàng công chúa tận hưởng thú vui cùng với những con ếch của mình.…
tương tư lúc nào chẳng hay.…
"Kyoujurou, đừng chết."…
jeong jihoon có lẽ là hối hận rồi.…
gã nhặt từng mảnh tim vụn vỡ, cất giấu vào đống tro tàn lụi.…
Beta lại trên này vì đọc bản ebook không hiểu gì:)…
hàng sưu tầm nhiều nguồn, chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi ra ngoài. Mục đích lưu trữ là chính…
hình bóng em vương lại nơi đôi đồng tử xanh biếc của gã.…
ta mơ cùng nhau trong giấc mộng hữu thực.…
trịnh chí huân tỉnh giấc và rồi chẳng còn thấy người thương say giấc trong lồng ngực.…
Đức Anh vì trượt trường chuyên cấp 3 ở Hà Nội nhưng không chọn tiếp tục học ở thủ đô mà về học tại một ngôi trường ở quê ngoại (phường Thành Đông- Hải Phòng). Tại đây cậu gặp cô bạn hàng xóm học cùng trường tên Phương Chi- một cô gái vibe học bá và "đối mặt" hài hước với em họ Đăng Anh cùng với đó là loạt tình huống dở khóc dở cười, từ oan gia ngõ hẹp rồi hoá couple siêu cute. Mỗi người đều có một hoàn cảnh gia đình riêng để cùng thấu hiểu nhau. Hãy cùng bộ truyện này nhaaa🥰🥰🥰🥰Au: nhân vật là do tui tưởng tượng ra còn các địa điểm tui giới thiệu trên đều có thật nha các bác:))…
Trích đoạn 1 -Thiênnn....cẩn thậnnn...Tiếng hét thất thanh của em gào lên rồi em cũng lao đến như một mũi tên lớn mà chẳng ai cản lại kịp. Khi em đẩy tôi ra thì cũng là lúc em đau đớn hét. Qua lưng người bố và chú Tú, tôi thấy thanh sắt nặng đè lên chân em, máu chảy ướt đẫm chiếc váy hồng, loang xuống đôi giày búp bê. Mùa hoa phượng đỏ lại rơi mà chẳng còn đẹp nữa. Vì nó đã nhuốm máu em nơi ấy. Em can đảm thật, can đảm khi xô tôi ra và chịu mất một chân. Còn tôi, Bảo Thiên năm ấy và 17 tuổi bây giờ chỉ biết hèn nhát không dám đối mặt với sự thật, chỉ có thể âm thầm đơn phương em từ xa, lặng lẽ bảo vệ, bù đắp cho em những năm tháng dài em đã chịu đựng...Trích đoạn 2: Tôi đến nơi công trường năm xưa, đến giờ đã trở thành tòa chung cư đồ sộ. Vậy mà cây hoa phượng đỏ vẫn còn lại nơi ấy đều đặn hoa nở hoa tàn theo mùa hạ. Chắc nó cũng giống tôi, cũng nhớ mong chờ đợi một người không biết bao giờ gặp lại. Nhưng có lẽ năm nay khác, dưới tán cây, bóng dáng cao lớn đứng tựa gốc phượng, tay giơ hứng từng cánh hoa đã rụng. Hình ảnh này...quen quá... Có phải Trần Hoàng Bảo Thiên đã trở lại rồi...…
Cám ơn mọi người vì đã ghé thăm !!…